Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 381
Phát triển nông hội (1)

❊ ❊ ❊

Chu Tiếp Nguyên được hơn một nghìn đằng giáp binh nâng về, không phải là bị thương mà là mệt đến nằm úp sấp.

Từ Phong Thành chạy trốn đến Nam Xương, một trăm dặm, không nhiều không ít, các con sông lớn nhỏ tổng cộng hơn mười con sông!

Chính là loại địa hình quỷ quái này, nếu như là kỵ binh phương bắc qua sông thì có thể tưởng tượng được có bao nhiêu tuyệt vọng.

Những đằng giáp binh này qua sông rất tiện, bởi vì đằng giáp chống nước chống lửa, ở trong sông có thể đỡ nổi lên, trực tiếp chuyển thành áo cứu sinh.

Sở binh khí của Triệu Hãn, cũng đang chế tạo đằng giáp.

Bởi vì quân trận của Triệu Hãn bắt chước Thích Gia quân, trong đó có đằng bài thủ rất quan trọng. Sở dĩ gọi là đằng bài thủ, chính là bởi vì thuẫn bài này thuộc loại khiên mây, so với thuẫn gỗ nhẹ nhàng hơn mà tính phòng ngự rất mạnh, có nguyên liệu chế tạo giống hệt với đằng giáp.

Thứ này không gấp được, phải lựa chọn kỹ những cây hoàng đằng trong núi, ngâm vào nước một năm, thì mới có thể thật sự bắt đầu chế tạo.

Chu Tiếp Nguyên trốn về Nam Xương đã là buổi chiều, hắn lập tức truyền lệnh thu thập hội binh trốn trở về.

Hắn gặp thủy quân Giang Tây đậu ở bên bờ, vội vàng gọi Chu Quốc Huân tới hỏi: “Chu Tổng trấn, thủy quân phản tặc có lộ diện không?”

“Hình như có thủy quân phản tặc đang đi lại tuần tra,” Chu Quốc Huân trả lời một cách mơ hồ.

Nghe thấy đáp án như thế, Chu Tiếp Nguyên giận dữ rất muốn rút thượng phương bảo kiếm ra, một kiếm chém chết Chu Quốc Huân tại chỗ!

Mạnh mẽ áp cảm xúc phẫn nộ xuống, Chu Tiếp nguyên nói: “Thủy quân lúc nào cũng phải đề phòng phản tặc tấn công Nam Xương.”

“Xin tuân theo quân lệnh của Đốc sư.” Chu Quốc Huân tự biết mình đuối lý, biểu hiện rất cung kính.

Qua hai ngày nữa, Chu Tiếp Nguyên chỉ thu về được hơn hai nghìn hội binh.

Mà bên quân Đại Đồng, cộng thêm cả quan binh bị thương, cũng chỉ bắt được hơn bảy nghìn tù binh.

Về phần hai vạn quan binh còn lại, đương nhiên không phải tất cả đều đã chết. Phần lớn trực tiếp chạy trốn về nhà, không muốn đánh trận cho triều đình nữa, mặc dù sau này có bị cưỡng ép nhập ngũ, cũng nhất định sẽ lúc nào cũng chuẩn bị rời đi.

"Khụ khụ khụ khụ!"

Trong phủ Tổng đóc, Chu Tiếp Nguyên trốn vào một chỗ ho khan, hắn không dám cho người khác biết mình bị bệnh.

Một lão đầu hơn bảy mươi tuổi, được khiêng qua mười con sông, ngâm nước phơi nắng không bị bệnh mới là lạ. Trong lịch sử, hai năm tiếp theo Chu Tiếp Nguyên sẽ bệnh chết ở Quý Châu, bây giờ đã đổi bị bệnh ở một nơi khác.

Hồ Định Quý ngủ suốt nửa ngày, bởi vì chân bị thương nên hắn ở lại trên núi Sư Tử mà không đuổi theo địch.

Ăn no bụng, Hồ Định Quý chống trường thương, khập khiễng đi đến doanh trại thương binh: “Lão Trần sao rồi?”

Đại phu trong quân đang thay thuốc cho Trần Phúc Quý: “Vẫn luôn phát sốt chưa tỉnh, có thể sống hay không, phải xem chính bản thân hắn.”

Bụng Trần Phúc Quý bị thương, mơ hồ có thể thấy được ruột. Cũng may có miên giáp ngăn cản lực đạo, ruột không bị đâm nát, nhưng vết thương nhiễm trùng rất nặng.

Triệu Hãn cũng không hiểu kiến thức y học, đối với binh lính bị thương trong quân, hắn chỉ lệnh cho mọi người đầu tiên nấu rượu có nồng độ cao rửa vết thương, nhấn mạnh vải băng bó vết thương phải nhúng qua nước sôi. Những thứ khác, chỉ có thể giao cho đại phu ngoại thương thời cổ đại, nhưng đúng là dược hiệu trị liệu của kim sang dược không tệ.

Hồ Định Quý ngồi trước mặt Trần Phúc Quý một lúc, rồi lại đi an ủi thương binh khác.

Trận chiến ở núi Sư Tử, đừng thấy chỉ chết trận hơn bốn trăm người, tổng số thương vong đã có hơn một nghìn người, Toàn quân có gần năm nghìn người, tỷ lệ thương vong cao tới 25%, đều là bị thương trong trận chiến, không như các quan binh là chạy tán loạn rồi ngã bị thương.

“A!”

Lều trại ở bên cạnh truyền đến tiếng kêu thảm thiết, Hồ Định Quý chống trường thương qua đó, đã thấy đại phu đang cắt chân cho một người.

Đó là binh lính bị đạn pháo bắn vào chân, nói là trầy ra nhưng thật ra là mất cả một khối thịt lớn. Tuy đã dùng cồn lau qua vết thương, cũng bôi kim sang dược, nhưng thời tiết mấy ngày liên tục nhiệt độ thấp, vẫn khiến cho vết thương thối rữa một mảng lớn. Cái này rất đáng sợ, vì giữ mạng, nhất định phải cắt chân bị thối đi.

Hồ Định Quý đi đến vách đá, yên lặng nhìn đồng ruộng ở phía xa xa.

“Chân ngươi cũng bị thương, đừng đi lại lung tung.” Không biết từ lúc nào Tiêu Tông Hiển đã đứng ở phía sau.

Đây là lão trưởng quan của Hồ Định Quý, dẫn theo bọn họ lôi kéo gia binh của Dương Gia Mô.

Tiêu Tông Hiển cũng là kẻ xui xẻo, ác chiến ngày thứ tư, vừa mới đánh đã bị thương, bị đạn pháo nổ làm một viên đá đập vào đầu. Nếu không đội mũ trúc, đoán chừng đã chết mà không hiểu mình chết như thế nào rồi.

Hồ Định Quý cười nói: “Không sao, ta chỉ bị đâm mấy chỗ, đâm vào thịt cũng không sâu.”

Tiêu Tổng Hiển lấy giấy bút ra: “Ngươi giết mấy người? Đánh lui bao nhiêu lần tấn công?”

“Không nhớ được.” Hồ Định Quý lắc đầu.

Đáng ra mỗi ngày đều làm công tác thống kê chiến công, nhưng ngày thứ tư ác chiến, tình hình vừa nguy cấp vừa giằng co. Cho dù binh lính được thay nhau nghỉ ngơi thì quan tuyên giáo và quan quân pháp cũng không tiện quấy rầy, kéo dài đến bây giờ vẫn chưa làm xong.

Tiêu Tông Hiển bất đắc dĩ, chỉ có thể viết số lần Hồ Định Quý bị thương, trở về thương lương với quan truyên giáo, quan quân pháp.

Những người cao tầng như Hoàng Yêu đã thảo luận, quan chỉ huy, quan quân pháp, quan tuyên giáp đều đã đồng ý: Không thể xác định được số lượng giết địch, thì sẽ lấy số lượng thi thể của kẻ địch ở trên trận địa, chia đều cho đầu lính ở trận địa đó. Sau đó, lại lấy mức độ quan trọng của trận địa, mức độ chiến đấu kịch liệt để tính toán quân công.

Qua hai ngày nữa, vết thương của Hồ Định Quý nhẹ hơn, đã có thể tự mình xuống núi.

Mọi người chế tạo cáng, cẩn thận khiêng những người bị thương nặng đi đến trước một tòa miếu thờ ở dưới núi để tĩnh dưỡng.

Bách tính trốn vào trong núi, đã lần lượt về nhà, đồng ruộng chưa kịp thu gặp cũng nhanh chóng đi gặt.

Hồ Định Quý nhìn những nông dân này, đột nhiên nở nụ cười, dưỡng như vết thương trên người cũng không còn đau nữa.

Buổi chiều ngày hôm đó.

Đoàn tuyên giáo tổ chức diễn kịch an ủi, loại đoàn diễn kịch này càng ngày càng chuyên nghiệp, có rất nhiều người trước kia là con hát và kỹ nữ. Bọn họ hát tiểu khúc, cũng biết hát tuồng, quan viên, binh lính và bách tính đều thích loại tiết mục này.

Hồ Định Quý đi đến sân đập lúa ở gần đó, sân khấu kịch đã được dựng xong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »