Trương Ứng Cáo không đoán sai, loại quan viên như Lưu Miên Tộ không thể nào theo tặc. Nếu người này còn sống, cũng nhất định sẽ để cho hữu quân vào trong thành.
Nhưng Lưu Miên Tộ chết rồi thì sao?
Đương nhiên, Lưu Miên Tộ có chết hay không, thật ra cũng không quan trọng. Bởi vì Trương Ứng Cáo xuất binh ngày thứ tư, Triệu Hãn đã nhân được mật báo của Vương Đình Thí, biết phía sau huyện Cát Thủy có người đánh lén.
Huyện Cát Thủy có năm trăm binh lính đóng ở đó, chủ yếu là để phòng kẻ địch đến từ phía đông.
Nơi này cách thành Cát An rất gần, chỉ cần thủ vững nửa ngày, thì viện quân của phủ Tổng binh có thể ngồi thuyền đến.
Không cần biết có nhận được mật báo hay không thì huyện Cát Thủy cũng không gặp vấn đề gì, nhưng bách tính Cát Thủy nhất định sẽ gặp nạn.
Trương Ứng Cáo cũng biết nguy hiểm, bởi vậy hắn sẽ không đi công thành, thậm chí cũng sẽ không đến gần huyện thành Cát Thủy.
Trương Ứng Cáo tự mình ngồi thuyền nhỏ, dẫn theo một người đường rồi xuôi dòng đi xuống tra xét địa hình, hơn năm nghìn quân thì đóng quân ở trong địa bàn huyện Vĩnh Phong.
“Quan lão gia, phía trước là trấn Bách Giao (xã Bát Hương),” người dẫn đường nói, “Từ huyện Vĩnh Phong đến huyện Cát Thủy, trấn Bách Giao là nơi phồn hoa náo nhiệt nhất, mỗi ngày đều có rất nhiều thương thuyền bỏ neo.”
Sông Ô và sông n là cũng một nhánh sông, trong huyện Vĩnh Phong gọi là sông n, trong huyện Cát Thủy thì gọi là sông Ô.
Trấn Bách Giao là nơi giao giữa sông ô và sông Bát Đằng, cách huyện Cát Thủy bốn mươi dặm. Đây chỉ là khoảng cách đường thẳng, đường sông vòng quanh, lộ trình thực tế là sáu bảu mươi dặm, hơn nữa hai bên bờ sông nhiều núi, nên phải đi bộ dọc theo thung lũng.
Trương Ứng Cáo cẩn thận quan sát địa hình, phát hiện nơi này là địa điểm tốt nhất để bày phục binh.
Bởi vì có một cái vịnh lớn, nên đất bùn trong sông tụ lại, hình thành nên một vùng đất bồi nhỏ. Nơi này, có đến 200 con thuyền không muốn đi qua, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ mắc cạn, thậm chí đã từng có hơn 100 con thuyền mắc cạn gặp nguy hiểm.
Vì thế, mặc dù phản tặc có thủy quân cũng không sợ, chiến thuyền lớn căn bản không thể truy kích, binh lính phản tặc phải xuống thuyền để đuổi.
Bờ tây nhiều núi, có thể thiết kế phục binh, cắm thêm cờ xí, nhất định có thể dọa được kẻ địch!
Thôn xóm bờ đông, có thể đuổi bách tính đi, sau đó thuận thế cướp bóc trấn Bách Giao. Thôn dân và cư dân trên trấn, nhất định sẽ đi huyện thành Cát Thủy báo tin, đến lúc đó có thể giả vờ bại, thật sự thua cũng không sao cả. Chỉ đợi phản tặc đuổi theo, phục binh hai bên bờ sông đi hết, thuyền của thủy quân phản tặc không đi đến được, có lẽ sẽ có một trận đại thắng.
Thắng nhỏ hoặc là thua nhỏ cũng có thể chấp nhận, dù sao thì bọn họ cũng chỉ là tập kích quấy rối ở phía sau, bức chủ lực của phản tặc rút khỏi Phong Thành.
Cho dù bị đánh tan tác, bởi vì hội binh không quen địa hình, nhất định sẽ chạy tán loạn dọc theo bờ sông, đến lúc đó trở về huyện Vĩnh Phong thu gom hội binh là được.
Lúc này, Trương Ứng Cáo ngồi thuyền nhỏ, trở lại địa giới huyện Vĩnh Phong, thương lượng với Thái Bang Tuấn ngày hôm sau phát binh.
Binh quý ở thần tốc, lần này bọn họ không cướp bóc ở ven đường, thậm chí còn loại trừ đội thăm dò núi, cũng không phái thuyền canh gác đi trước xem xét tình hình, đi dọc bờ sông nửa ngày đã đến điểm phục kích.
Thái Bang Tuấn dẫn đầu binh lính yếu kém của Phủ Châu, cầm theo toàn bộ cờ xí, đi đến phía tây núi tiến hành mai phục.
Cùng lúc đó, Trương Ứng Cáo tự mình dẫn binh tinh nhuệ Quảng Tín, càn quét thôn xóm ở bờ đông, chuẩn bị một đường giết đến trấn Bách Giao, tạo thành thanh thế càng lớn càng tốt. Chỉ cần đại quân phản tặc dám đến, phục binh hai bên bờ sông đánh ra, nhất định sẽ giết cho chúng trở tay không kịp!
Chỉ là, sao lại có cảm giác có cái gì đó không đúng?
Trong thôn, ngay cả một bóng ma cũng không có!
Lúc này, Phí Như Hạc đang ở trong nhà thân sĩ ngáp, hắn đã dẫn binh tới đây được khoảng năm ngày!
Cho dù là huyện Vĩnh Phong, cũng có thám tử Phí Như Hạc phái ra, nhất của nhất động của Trương Ứng Cáo đều bị nhìn chằm chằm.
Trương Ứng Cáo có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được, hắn chân trước xuất binh, sau lưng phản tặc đã nhận được tình báo.
Nếu không thì, dựa vào ưu thế địa hình, Trương Ứng Cáo thật sự có thể đến đi như thế.
“Không đúng, mau mau rút quân!”
Trương Ứng Cáo phát hiện thôn xóm ở bên bờ sông không có một bóng người, ngay cả gia cầm gia súc cũng không thấy thì lập tức hoảng sợ hô to rút binh, đồng thời gửi thư cho phục binh bờ bên kia.
Bọn họ theo dọc bờ sông rút lui theo đường cũ, Phí Như Hạc dẫn binh trực tiếp đi đường sau.
Nếu như Trương Ưng Cáo không tin tà, tiếp tục đi đến trấn Bách Giao thì nơi đó có một nghìn binh lính đang chờ hắn. Người cầm binh là Lý Hiển Quý, người trong thôn Lý gia trấn Vũ Hưng, quan quân pháp đầu tiên của Triệu Hãn, bây giờ đã chuyển sang làm Bả tổng dẫn binh.
Nếu như tính cảnh giác của Trương Ứng Cáo cao, lập tức rút lui toàn quân thì cũng vừa hay đụng phải Phí Như Hạc.
Chủ lực của Triệu Hãn đúng là ở Phong Thành, Phí Như Hạc chỉ dẫn theo năm trăm chính binh, một nghìn nông binh, còn lại là năm trăm chính binh, năm trăm nông binh của Lý Hiển Quý.
Tất cả thương thuyền nhỏ ở bến tàu trấn Bách Giao đều bị tạm thời trưng dụng, bên trong cất giấu mấy trăm thủy quân của Cổ Kiếm Sơn.
“Giết!”
Binh lính đi thăm dò truyền tin tức rằng quan binh đã rút quân, Lý Hiển Quý ở trấn Bách Giao lập tức đẫn theo một nghìn binh lính xong tới đuổi giết.
Đồng thời, Cổ Kiếm Sơn cũng dẫn theo thuyền nhỏ, ở trong đất bồi rậm rạp đi qua.
“Không được hoảng loạn, từ từ lui lại theo bờ sông!”
Trương Ứng Cáo gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, hắn đã đoán được chân tướng, nhất định là phía bên Nam Xương tiết lộ quân tình. Tuy hắn một đường cướp bóc, thì cũng là ở phía bắc thành đông huyện Vĩnh Phong, phía sau đều là hành quân thần tốc, hơn nữa vẫn luôn phái thuyền đi trước thăm dò đường, không cho phép một thuyền nào đi về hướng huyện Cát Thủy.
Cho dù có bách tính chạy tới huyện Cát Thủy báo tin thì phản tặc cũng không thể nào mai phục nhanh như vậy được.
Chỉ có thể là phía Lý Mậu Phương, không biết tại sao lại để lộ tin tức.
Lý Mậu Phương hại hắn!
Lúc này, Trương Ứng Cáo thầm nghĩ, ngửa mặt lên trời thở dài.
Quan binh ở hai bên bờ sông chạy như bay, binh lính Quảng Tín ở bờ đông, cứ chạy rồi lại chạy sau đó thì hoảng sợ, phía trước bọn họ (phương bắc) đã có phản tặc bày trận. Tuy chỉ là mấy trăm nông binh, nhưng lại khiến cho hơn bốn nghìn quan binh mất hết dũng khí, toàn bộ chạy về phía đông.