Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 311
Chúng tặc (2)

❊ ❊ ❊

Thuận tiện nhắc tới, lời nói của Mạnh Tử mà Vương Điều Đỉnh nhắc tới là điều khoa cử Đại Minh sẽ không lấy ra để thi.

Bởi vì bị Chu Nguyên Chương xóa đi rồi!

Tư tưởng dân quý quân khinh, cũng bị Chu Nguyên Chương xóa đi.

Triệu Hãn nói: “Đừng gọi là “Truyền quốc dịch tính thuyết” nữa, bài văn này sửa thành “Thiên mệnh luận” đi. Lát nữa, ngươi trở về trau chuốt một hồi, tận lực viết sâu sắc màu mè càng tốt, thứ này dù sao cũng là để cho người đọc sách đọc.”

“Thiên mệnh luận”, không chỉ để cho sĩ tử dưới trướng xem mà còn phải để cho Từ Dĩnh truyền bá ở Nam Xương.

Có thể để “Gia quốc thiên hạ luận”, “Đại đồng chia ruộng luận”, “Thiên mệnh luận” cùng hợp lại in thành một quyển sách nhỏ. Cưỡng chế toàn bộ thương thuyền đi qua địa bàn của Triệu Hãn đều phải mua một quyển, có đọc hay không là chuyện của bọn họ nhưng mà nhất định phải bỏ tiền ra mua.

Sau này, nếu như Triệu Hãn làm Hoàng đế, sau này nhất định sẽ trở thành tài liệu dạy cho hoàng thất, mỗi một hoàng tử đều phải thuộc làu làu.

Vương Điều Đỉnh cầm sách lui ra, về nhà trau truốt hoàn thiện lại.

Một đám sứ giả nghĩa quân được mời vào, đều tự báo tên nhà, khiến đầu Triệu Hãn muốn to ra.

Dưới trướng Tảo Địa Vương còn có một Trượng Băng, Trấn Sơn Hổ, Cửu Đầu Điểu, Phi Thượng Thiên và các loại tặc thủ. Tảo Địa Vương chỉ là đại ca đứng đầu, những tặc thủ khác đều có quyền tự chủ rất mạnh, tập hợp này tương đương với một liên minh phản tặc.

Hơn nữa, bên Tảo Địa Vương đã bắt đầu nội chiến, bởi vì chia của không đều nên xuất hiện vấn đề, tháng trước xuất hiện vài đội quân mâu thuẫn với nhau.

Vì để giải quyết mâu thuẫn bên trong, Tảo Địa Vương quyết định vượt biên giới đánh Hồ Quảng, đánh chiếm được nhiều địa bàn để cho cho những người đứng đầu nhóm khác.

Tảo Địa Vương phái sứ giả đến đây, mục đích rất đơn giản.

Tên này không thể mở rộng Giang Tây, không gian phát triển bị Triệu Hãn ngăn chặn. Vì thế muốn ước định với Triệu Hãn, hai bên không tấn công lẫn nhau, Triệu Hãn an tâm đi về phía bắc, mở rộng phía nam, Tảo Địa Vương sẽ đi phía tây tấn công Hồ Quảng.

Đối với điều này, Triệu Hãn vui vẻ đồng ý, viết một phong thư ngay tại chỗ, để cho mấy sứ giả mang về.

“Ngươi là sứ giả nhà ai?” Triệu Hãn hỏi.

Người này trả lời nói: “Đại vương nhà ta tên là Tái Lữ Bố, địa bàn ở ngay huyện Thái Hòa, bên cạnh địa bàn của Triệu Thiên Vương. Đại vương nhà ta nói, nguyện tôn Triệu Thiên Vương làm chủ, xin Triệu Thiên Vương phong làm Tri huyện Thái Hòa.”

Một sứ giả khác chen vào nói: “Đại Vương nhà ta cũng nguyện tôn Triệu Thiên Vương làm chủ, xin phong làm Tri huyện Vĩnh Ninh.”

Huyện Vĩnh Ninh, chính là tỉnh Cương Sơn trăm năm sau.

Nhất thời Triệu Hãn quát lớn nói: “Các ngươi giết chết thân sĩ hào cường vô đức, điều này ta cũng không phản đối. Nhưng đừng cho ta là ta không biết, các ngươi đã làm những chuyện bẩn thỉu gì. Trở về nói với đại vương các ngươi, không được lấy danh nghĩa của ta để làm điều ác, nếu không sau vụ thu ta sẽ đi chinh phạt! Cút!”

Hai sứ giả sợ tới mức lập tức chạy trốn, sợ Triệu Thiên Vương chém bọn họ.

“Ngươi lại là nhà ai?” Triệu Hãn chỉ vào một sứ giả khác.

Sứ kia mặc nho sam, chắp tay nói: “Tại hạ Phương Thắng Hoằng, gia huynh là Phương Thắng Xương, tạm thời đóng ở hai huyện Long Tuyền, Vạn An.”

Triệu Hãn kinh ngạc nói: “Các ngươi đã chiếm Vạn An rồi?”

Phương Thắng Hoằng cười nói: “Đây là chuyện nửa tháng trước, sau khi vây công huyện Vạn An, gia huynh đã lập tức phái ta đi về phía bắc. Gia huynh cũng không có tâm xưng vương xưng bá, tận lực kiềm chế các thuộc hạ, nên không tạo nhiều sát nghiệp lắm.”

“Ngươi làm việc này có mục đích gì?” Triệu Hãn trực tiếp hỏi.

Phương Thắng Hoằng nói: “Đầu nhập cho Triệu Tổng trấn mà thôi, gia huynh và ta đều từng học ở thư viện Bạch Lộ Châu,cũng từng nghe Mạnh Ám tiên sinh (Lý Bang Hoa) dạy bảo. Nếu như Mạnh Ám tiên sinh đã nương tựa Tổng trận vậy thì nhất định là Tổng trấn có chỗ hơn người. Xin Tổng trấn nhanh chóng chiếm lĩnh huyện Thái Hòa để liên kết với huyện Vạn An, Long Tuyền chúng ta.”

Triệu Hãn hỏi: “Các ngươi cũng biết chính sách ruộng đất của ta?”

“Lúc trước cũng từng nghe”, Phương Thắng Hoằng cười nói, “Đã nhiều ngày nay, ta đều ở nông thôn Lư Lăng đi lại, rất thán phục chính sách ruộng đất của Tổng trấn.”

Triệu Hãn cười nói: “Các ngươi khởi nghĩa tạo phản, không muốn vinh hoa phú quý sao? Thủ hạ của ta, chỉ có thể giữ lại hai mươi mẫu ruộng.”

Phương Thắng Hoằng cười nói: “Hai người huynh đệ chúng ta, sớm đã là người sa cơ thất thế, mỗi người có thể được chia hai mươi mẫu đất cũng tính là nhặt được lợi rồi. Về phần vinh hoa phú quý, ai mà không muốn? Nhưng quan binh hai tỉnh Quảng Đông, Phúc Kiến nhiều nhất là sang năm có thể sẽ đi vào Giang Tây. Đến lúc đó, hai huynh đệ ta là người đứng mũi chịu sào, chỉ có đầu nhập vào Triệu tiên sinh thì mới may mắn thoát khỏi.”

Đột nhiên, lại có sứ giả chen vào nói: “Triệu Thiên Vương, nghĩa quân Cống Nam chúng ta không chống đỡ nổi nữa. Tổng đốc Lưỡng Quảng thật sự rất lợi hại, Tuần phủ Phúc Kiến cũng lợi hại, bọn họ có rất nhiều hỏa thương, còn có hỏa pháo có thể chạy ở trong núi.”

Triệu Hãn giơ tay lên nói: “Thật xin lỗi, trong vòng năm nay, ta không thể nào xuất binh. Lần trước đánh một trận với quan binh, tuy tướng sĩ dưới trướng không thương vong lớn nhưng tiêu hao nhiều lương thảo, đợi sau khi dữ trữ lương thảo phong phú thì mới có thể đi xuống phía nam cứu viện các ngươi.”

Vị sứ giả đến từ Cống Nam này, không biết phải nói như thế nào cho phải nên chỉ có thể ủ rũ ngồi ở đó.

Triệu Hãn nói với Phương Thắng Hoằng nói: “Phương huynh đệ, thật không dám giấu diếm, ta vừa mở rộng năm huyện, đang xử lý nội chính. Các ngươi tình nguyện đầu nhập, ta vô cùng vui mừng nhưng trong vòng năm nay ta sẽ không động binh.”

Phương Thắng Hoằng cười nói: “Chúng ta là tự bản thân đánh lên, dâng huyện Thái Hòa đã chiếm lên cho Triệu Tổng trấn. Đám cường đạo ở huyện Thái Hòa kia phỏng hỏa giết người, không chuyện ác nào không làm, đúng là đáng giận hơn gấp trăm lần so với tham quan ô lại!”

Nếu Phương Thắng Hoằng thật sự có thể làm được, Triệu Hãn sẽ không mất gì mà lấy được ba huyện, hơn nữa địa bàn liên kết thành một mảnh, trực tiếp giáp với biên giới phủ Cống Châu.

“Như thế thì chờ tin tức tốt của huynh.” Triệu Hãn ôm quyền nói.

Cuối cùng còn lại một sứ giả, Triệu Hãn hỏi: “Các ngươi là Mật Mật giáo?”

Sứ giả kia nói: “Ta là phân đàn Nam Phong của Mật Mật giáo, Mật Mật giáo tình nguyện đầu nhập Triệu Thiên Vương.”

“Có yêu cầu gì?” Triệu Hãn hỏi.

Sứ giả kia nói: “Sau khi thành công, xin Triệu Thiên Vương phong Trương giáo chủ của chúng ta làm Thiên Sư, hai vị hộ pháp làm Hộ quốc đại pháp sư.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »