Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 358
Một đám yếu ớt (1)

❊ ❊ ❊

“Trong năm nay, không thể đánh trận,” Chu Tiếp Nguyên thở dài nói, “Lúc đầu ta đến Giang Tây, phát hiện quan binh không thể trọng dụng, ít nhất phải luyện tập hơn một năm mới có thể tác chiến. Hơn nữa, binh Hồ Nam chưa thành quân, không thể hình thành được ba mặt vây kín, một khi cứng rắn tấn công sẽ rất khó thắng. Chỉ khu vực gần phủ thành Lâm Giang thôi đại quân ta đã phải vây công mấy tháng liền.”

Trâu Duy Liễn nói: “Quan phủ luyện binh, phản tặc không luyện binh sao? Càng kéo dài, thực lực của Triệu tặc sẽ càng mạnh. Thu hoạch vụ thu trong địa bàn của hắn mấy năm nay so với địa bàn quan phủ đúng là một lời khó nói hết!”

“Ngươi có người tâm phúc nào có thể trấn giữ được binh lính dưới trướng không?” Chu Tiếp Nguyên nói.

Trâu Duy Liễn lắc đầu nói: “Không có, quan tướng Phúc Kiến này, kiêu ngạo ương ngạnh quen rồi, trước kia đều tham dự buôn lậu, tất cả đều không để triều đình vào mắt.”

Chu Tiếp Nguyên càng thêm đau đầu, hắn muốn chia binh cho Trâu Duy Liễn.

Quân đóng ở Cống Châu phần nhiều là binh Phúc Kiến, không thể triển khai được tấn công huyện Vạn An. Có thể chia ra một phần ba, đi đường vòng tới Phủ Châu trước, quan binh Giang Tây cũng có thể phái một số đội, từ phía đông băng qua núi tấn công huyện Vĩnh Phong, đến lúc đó chính là trạng thái bốn phía vây kín phản tặc.

Nhưng tình trạng trước mắt, đừng nói là bảo quân đội Phúc Kiến chia binh, sợ rằng đến tụ vào một chỗ thôi cũng gây sự.

Đốc sư Đại Minh đúng là khó làm, mười phần tâm tư, nhưng chỉ có thể sử dụng một phần vào đánh trận.

Còn chín phần còn lại để làm gì?

Ứng phó Hoàng đế Sùng Trinh, ứng phó tranh đấu triều đình, ứng phó quan văn địa phương, ứng phó võ tướng ương ngạnh, ứng phó thái giám giám quân, ứng phó thân sĩ hào cường, còn phải vắt hết óc kiếm lương tiền.

Mà phản tặc, chỉ cần toàn tâm toàn ý tạo phản là được.

Ngay lúc Chu Tiếp Nguyên đang một đường đi xuống phía nam, thăm dò địa hình vùng ven sông. Tên phản tặc Triệu Hãn này đã muốn xuất binh trước, nhưng không đi tấn công quan phủ là mà đi chinh phạt Tảo Địa Vương.

Huyện Bình Hương nhất định phải lấy, chiếm được cửa khẩu huyện Bình Hương, có thể ngăn trở được hơn phân nửa quan binh Hồ Quảng, để bảo đảm an toàn phía sau mình.

Hồ Quảng, huyện Lưu Dương.

Tri huyện tên là Phùng Tổ Vọng, con của tác giả Phùng Mộng Long “Tam Ngôn”, đồ đệ của Tiết Phu Giáo Đông Lâm bát quân tử.

Phùng Tổ Vọng bởi vì có quan hệ của phụ thân, nên chịu ảnh hưởng sâu sắc của tư tưởng Lý Chí. Một mặt chủ trương tế thế cứu dân, một mặt lại hận đời, cả đời người sống vô cùng rối rắm đau khổ.

Phùng Tổ Vọng đỗ tiến sĩ vào năm Sùng Trinh thứ tư, chức quan đầu tiên đảm nhận là Tri huyện Lưu Dương.

Sau khi nhận chức, Phùng Tổ Vọng quan tâm sự khó khăn của dân gian, tự mình đi thăm đồng ruộng, viết một bài “tám khó khăn bảy nỗi khổ”, phản ánh đủ loại cực khổ của dân chúng Lưu Dương. Dưới ngòi bút của hắn, đất đai Lưu Dương vô cùng cằn cỗi, rất nhiều đồng ruộng sản lượng chỉ có một thạch, sản lượng cao nhất cũng không vượt qua ba thạch.

Đầu tiên là triều đình tăng bè phái, tiếp đó lại là huyện Bình Hương ở cách vách bị Tảo Địa Vương chiếm cứ.

Phùng Tổ Vọng này là một thư sinh cái gì cũng không hiểu, chỉ có thể tận lực kiếm lương, chiêu mộ hương dũng để ngừa vạn nhất.

Mùa hè năm nay, đúng là Tảo Địa Vương đã đến đây, đặc biệt chạy đến để cướp bóc lương thực vụ hè.

“Huyện tôn, phản tặc trúng kế rồi!” Một sĩ tử vui sướng chạy tới.

Phùng Tổ Vọng bốn mươi sáu tuổi trúng tiến sĩ, năm nay đã năm mươi mốt tuổi. Hắn gặp tặc khấu xuống núi, đuổi giết đến binh bại tan tác, lập tức rút kiếm văn sĩ ra: “Các hương thân phụ lão, theo ta giết tặc!”

Một nghìn hai trăm hương dũng, bất ngờ từ trong núi giết ra, lao về phía kẻ địch gấp ba lần mình.

Tảo Địa Vương không tự mình đi cướp bóc huyện Lưu Dương, lần này đến là “Phi Thượng Thiên”.

Phi Thượng Thiên cũng rất rầu, hai lần dẫn người tấn công huyện thành Lưu Dương, đều bị đánh cho tan tác trở về. Lần này vất vả lắm mới dẫn binh được đến ngoài thành, đương nhiên phải truy giết, đuổi theo đuổi theo đến mất lý trí quên mất phía trước là núi rừng rậm rạp.

“Giết!”

Nhóm hương dũng Lưu Dương khí thế nâng cao, bọn họ thuộc loại bảo vệ quê cha đất tổ, thủ hộ điền sản và lương thực của mình. Phản tặc này từ Giang Tây vượt biên đến, phóng hỏa cướp của giết người không chuyện ác nào không làm, đương nhiên đã kích động nhiều người Lưu Dương tức giận.

Hơn ba nghìn phản tặc, bị một nghìn hương dũng phục kích, nhất thời hoảng loạn đến xoay người bỏ chạy.

Phùng Tổ Vọng năm mươi mốt tuổi, khi chạy ra khỏi núi rừng đã mết đến thở hồng hộc. Hắn cũng ngại dừng lại, nên cắn chặt khớp hàm hung hăng đuổi theo, cuối cùng đuổi theo một phản tặc ngã nhào vào ruộng lúa.

Không đợi Phùng Tổ Vọng ra tay thì đã có hai hương dũng dùng trúc thương dâm chết phản tặc kia.

Phía trước phản tặc là một con sông nhỏ, trong tình trạng hoảng loạn không có đường chạy, rất nhiều phản tặc trực tiếp nhảy xuống sông chạy trốn, những người khác thì men theo dọc bờ sông chạy về hướng đông năm.

Phi Thượng Thiên cầm đầu phản tặc, lúc này gấp đến độ giơ chân lên, hắn phát hiện hương dũng đuổi theo không nhiều lắm, hơn nữa đuổi theo đã tán ra. Lúc này chỉ cần dẫn theo hơn trăm người thì có thể quay lại đuổi giết những hương dũng này, vừa hay bên cạnh có hơn mười lão tặc tình nguyện nghe lời.

Nhìn thấy một quan quân hương dũng, trong tay cầm đao bách luyện vô cùng nhẹ nhàng đạp lên bờ ruộng chạy.

Phi Thượng Thiên thấy người này một mình chạy đến, lúc này hô to: “Quay trở về giết!”

Nhưng mà chỉ có năm sáu lão tặc nghe lời, những tên tặc còn lại thì lựa chọn tiếp tục chạy trốn.

Lấy một địch bảy, quan quân hương dũng cũng không sợ, chỉ chạy dọc theo bờ ruộng xung phong liều chết. Sáu lão tặc nhảy vào trong ruộng, Phi Thượng Thiên bao vây giết người này, trong nháy mắt hai bên đã lao vào đánh nhau.

Lúc này hạt thóc vẫn chưa trưởng thành, vừa mới trổ bông, đã cao lên đến phần eo người.

Quan quân hương dũng nhảy vào một bên ruộng lúa, không ngừng đẩy lúa ra, đi chân trần đạp vào nước bùn lao về phía trước. Vung đao bách luyện, một đao chém chết một tên tặc, xoay người lại một đao nữa, đánh chết tên phản tặc thứ hai.

“Chạy mau!”

Những tên tặc còn lại thấy thế kinh hãi, bỏ thủ lĩnh Phi Thượng Thiên lại, xoay người liều mạng trốn mất dạng.

Phi Thượng Thiên sớm đã hung hăng rồi, không để ý truy binh ở phía xe, thế mà cũng nhảy vào trong ruộng lúa, muốn một đối một chém giết với quan quân hương dũng kia.

“Đang!”

Hai bên cách lúa, rất nhanh chém một đao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »