Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 323
Tuần phủ lai đầu? (2)

❊ ❊ ❊

Mấy năm nay, Vương Đình Thí càng nghĩ càng tức.

Nếu Hoàng đế đã qua sống cắt cầu thì vì sao lão tử không thể theo tặc?

Ở trước mặt Triệu Hãn nói nhiều như vậy, dụng ý của Vương Đình Thí, không đơn giản chỉ là chửi bói chủ cũ mà còn là cho thấy mình là thật sự theo tặc, cho thấy mình hoàn toàn thất vọng với triều đình.

Đột nhiên Triệu Hãn cười nói: “Tiên sinh muốn làm quan gì?”

Vương Đình Thí chắp tay nói: “Làm quan không phải ý của ta, ý nghĩa duy nhất đó là nguyện đi theo Tổng trấn giúp đỡ thiên hạ!”

“Được lắm!”

Triệu Hãn vỗ bàn, cười nói: “Tiên sinh có thể về Nam Xương chiêu mộ binh, làm phụ tá cho Tuần phủ. Tử đệ binh mà tiên sinh tự mình chiêu mộ, đương nhiên có thể tự mình phát lương, tự mình huấn luyện, đến lúc đó sẽ quay lại đánh!”

Vương Đình Thí và Lý bang Hoa đều chấn kinh, tư duy của Triệu Hãn thế mà lại không câu nệ như thế, thế mà lại nghĩ ra kế nham hiểm thâm độc như vậy.

Triệu Hãn nói: “Trận chiến ở phủ Lâm Giang, lương tiền quan binh tổn thất vô số. Lần sau đánh trận, hoặc là sau vụ hè sang năm, hoặc là sau vụ thu sang năm, tiên sinh có thể mộ binh vào mùa xuân sang năm. Cũng không cần chiêu mộ nhiều lắm, một hai nghìn binh sĩ là đủ, thời điểm mấu chốt sẽ có tác dụng thần kỳ.”

Vương Đình Thí càng nghĩa, cảm thấy mưu kế này có thể làm, hắn nói: “Sau khi tại hạ phản chiến, mời Tổng trấn thuận thế công chiếm Nam Xương, nếu không gia tộc của ta không giữ được.”

“Đó là nhất định rồi.” Triệu Hãn đều đồng ý.

Lại nói tới rất nhiều chi tiết, còn có đãi ngộ sau này với Vương thị Nam Xương.

Triệu Hãn nói: “Chính sách ruộng đất không thể sửa, mỗi người chỉ có thể giữ lại hai mươi mẫu đất. Nhưng mà, tiêu hao luyện binh của tiên sinh, ta chắc chắn sẽ bồi thường. Một khi chuyện thành, tiên sinh có thể trực tiếp đến phủ Tổng binh làm quan, không cần làm từ dưới làm lên. Hơn nữa, nếu như Vương thị tình nguyện kinh doanh, ta nhất định sẽ cho ưu đãi.”

“Tình nguyện làm việc cho Tổng trấn.” Vương Đình Thí chắp tay.

Trước khi tới gặp Triệu Hãn, Vương Đình Thí đã đi khảo sát phủ Lâm Giang, lại so sánh với biện pháp chính trị thi hành ở phủ Nam Xương, hắn cảm thấy Triệu Hãn nhất định có thể lấy được Giang Tây.

Đến lúc đó, Vương thị nhất định sẽ không tránh được chia ruộng, vậy thì còn không bằng nhanh chóng đến đầu nhập vào.

Vì không muỗn dẫn đến sự chú ý của người khác, Vương Đình Thí một mình rời khỏi phủ Tổng binh, Triệu Hãn đều không đưa tiễn.

Vương Đình Thí bước ra cửa lớn, thấy lòng dạ sảng khoái, cuối cùng hắn lại có cơ hội làm quan, lần trước bị bãi quan thật sự làm người ta rất buồn bực.

Nếu đã làm quan to triều đình thì ai lại tình nguyện làm một phú ông?

Vương Đình Thí đi qua bên người một “phú thương”, chỉ nghe “phú thương” kia nói: “Xin thông báo với Triệu Tổng tấn, nói Duyên Sơn Triệu Hãn tới thăm.”

Đều hộ Triệu, chẳng lẽ là tộc nhân của Triệu Ngôn.

Vương Đình Thí không nhịn được xoay người mở to hai mắt nhìn, Phí Ánh Hoàn mỉm cười chắp tay, Vương Đình Thí vội vàng đáp lễ.

Mỗi Tuần phủ bị bãi quan với một Tri châu sắp đi nhận chức, cứ như vậy chắp tay hành lễ với nhau.

“Tống trấn, có người tự xưng là Duyên Sơn Triệu Hãn cầu kiến.”

“Hả?”

Vẻ mặt Triệu Hãn cổ quái ngẩng đầu, lập tức cười nói: “Mời ngài ấy đi vào.”

Phí Du làm việc ở bên ngoài, hắn là một trong ba đại thư ký. Chỉ một lúc sau, Phí Ánh Hoàn, Ngụy Kiếm Hùng được dẫn đến, suýt chút nữa phải kinh ngạc gọi ra tiếng, nhưng hắn lập tức vùi đầu vào xử lý công văn.

Phí Ánh Hoàn nhìn không chớp mắt, được người dẫn vào bên trong, chắp tay nói: “Duyên Sơn Triệu Hãn bái kiến Tổng trấn!”

Thế mà lại là cha vợ đến, Triệu Hãn có chút kinh ngạc, vội vàng đứng dậy nói: “Thúc phụ mời ngồi.”

Ngụy Kiếm Hùng lui ra ngoài phòng, thuận tay đóng cửa lại, đề phòng có người nghe lén.

“Hãn ca nhi đúng là được chuyên lớn tốt.” Phí Ánh Hoàn cười trêu chọc, mặc dù là trêu chọc nhưng lại giống như thầm oán, còn mang theo vài phần cảm thán.

Da mặt Triệu Hãn rất dày nói: “Thái Sơn đại nhân quá khen rồi.”

“Biện pháp thi hành chính trị của ngươi, ta cũng xem một chút rồi nên sẽ không hỏi lại,” Phí Ánh Hoàn nói thẳng vào chủ đề, “Ta chỉ hỏi ngươi, khi nào có thể lấy được Giang Tây?”

Triệu Hãn nói: “Sang năm nhất định lấy được Giang Tây.”

“Ta nghe nói, phía nam có đại quân Mân Việt, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ lấy Cống Châu trước,” Phí Ánh Hoàn có chút thất vọng, “Nếu như lấy Nam Xương trước, sợ rằng triều đình sẽ phái nhiều khách binh tới bao vây tiêu diệt hơn.”

Triệu Hãn giải thích nói: “Ta đã thương nghị với vài vị tiên sinh, ý đầu tiên cũng là muốn lấy Cống Châu trước, nhưng bên phía Nam Xương ức hiếp người quá đáng. Nam Xương tự thành lập sao quan, thu thuế quan còn nặng hơn so với thái giám, ánh hưởng rất lớn đến kinh doanh và dân sinh. Tự bọn họ tìm cái chết, vậy thì ta sẽ thành toàn cho bọn họ!”

Phí Ánh Hoàn lại hỏi: “Lấy Nam Xương, ngươi nắm chắc được mấy phần?”

“Nắm chắc mười phần.” Triệu Hãn trả lời.

“Tự tin như vậy sao?” Phí Ánh Hoàn hỏi.

Triệu Hãn cười nói: “Nếu như không phải vì củng cố địa bàn thì năm nay con đã có thể chiếm được nửa Giang Tây rồi.”

Phí Ánh Hoàn không hỏi nhiều nữa, hắn nói: “Ta phải đi xuống phía nam đến Phúc Ninh làm Tri châu, có thể giúp được ngươi cái gì không?”

“Phúc Ninh ở Phúc Kiến?” Triệu Hãn không chắc chắn lắm.

Phí Ánh Hoàn nói: “Bên bờ biển Phúc Kiến.”

Triệu Hãn cười nói: “Nếu Thái Sơn đại nhân tình nguyện giúp đỡ, có thể thay con kết giao với Trịnh Chi Long.”

“Được, ta hiểu rồi.” Phí Ánh Hoàn gật đầu nói.

“Ài!”

Đột nhiên Phí Ánh Hoàn cảm khái: “Lúc trước ta đưa hai huynh muội ngươi về Giang Tây, sao có thể dự đoán được sẽ có cục diện ngày hôm nay?”

Triệu Hãn nói: “Cho dù Giang Tây, tiểu tế cũng sẽ tìm một địa phương tạo phản.”

“Ngươi thích tạo phản như thế?” Phí Ánh Hoàn hỏi.

Triệu Hãn lắc đầu nói: “Con không thích tạo phản, mà là Đại Minh này đã không cứu được nữa.”

Phí Ánh Hoàn cười cười hỏi: “Ngươi có biết có rất nhiều đại thần, đều có suy nghĩ đi về phía nam không?”

“Cái này thì con không biết.” Triệu Hãn nói.

Phí Ánh Hoàn giải thích nói: “Loại suy nghĩ này, đầu tiên là từ trong sĩ tử dân gian đưa ra, dần dàn lan tràn đến triều đình. Bọn họ cho rằng các phủ Giang Nam, là nơi tài phú của thiên hạ, mấy tỉnh phương bắc không những không thu được lương tiền mà còn bị triều đình liên tục điều ra tiền tuyến đánh trận. Dứt khoát từ bỏ phương bắc, dời đô đến Nam Kinh chỉnh đốn triều chính, sau khi trừ bỏ được tệ nạn kéo dài lâu ngày thì lại trở về phương bắc.”

“Nghĩ cũng thật đẹp, sau khi đi yên ổn rồi thì sao còn có người tình nguyện chinh phạt phương bắc? Đây là ý tưởng của sĩ tử phía nam đúng không?” Triệu Hãn châm chọc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »