Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 302
Đánh nhau kịch liệt (1)

❊ ❊ ❊

Cổ Kiếm Sơn đang định leo lên đoạt thuyền, thì đột nhiên trên thuyền địch có người hô to: “Có phải là lão Cố không?”

“Phiền Nhị sao?” Cổ Kiếm Sơn hỏi.

“Ta là Phiền Nhị,” đối phương la lên nói, “Ngươi đi đoạt thuyền khác đi, ta giết chủ tướng trên thuyền, đầu hàng!”

Nói xong, tên này cầm đao hô to: “Huynh đệ hồ Bà Dương, theo ta đi giết quan quân!”

Nhất thời, nhóm thủy phỉ được chiêu an quay đầu đi chém giết quan binh chính quy, rất nhanh đã chém được một vị Bả tổng của thủy quân.

Cổ Kiếm Sơn nhanh chóng tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, hắn đi loại chiến thuyền nhỏ rất linh hoạt, hơn 400 chiến thuyền lớn của quan binh hoàn toàn trở thành con mồi!”

“Tát vôi!”

Ngay lúc Cổ Kiếm Sơn dẫn binh leo lên thì quân địch ở trên thuyền đã đổ vôi xuống.

May mắn là Cổ Kiếm Sơn đã sớm có phòng bị, toàn bộ thủy binh đều che băng gạc, đến ngay cả mắt cũng che băng gạc. Tuy tầm mắt không tốt lắm nhưng có thể tận lực giảm bớt ảnh hưởng của vôi.

“Ném đá!”

Hòn đá lớn nhỏ to bằng đầu bị quan binh ném từ trên xuống, nháy mắt đã ném vỡ đầu mấy phản tặc.

“Cắt dây!”

Dây thằng phi trảo, bị chặt đứt liên tiếp hơn ba mươi dây, thủy binh phản tặc đều ngã xuống.

Nhưng mà, sau chiến thuyền loại nhỏ, vây công chiến thuyền loại lớn, quan binh trên thuyền được cái này mất cái khác.

Cổ Kiếm Sơn chỉ dựa vào sức mạnh hai tay đã nhanh chóng leo lên, trực tiếp nghênh đón một trường thương đâm tới. Cổ Kiếm Sơn né tránh trong không trung, túm lấy đầu thương, trực tiếp quật ngã quan binh.

Tên này bay thẳng tới mép thuyền, chân còn chưa dẫm xuống sàn thuyền đã rút kiếm ra chém chết một quan binh.

Bởi vì Cổ Kiếm Sơn liều chết, càng khiến nhiều thủy binh phản tặc trèo lên đến thuyền, quan binh lần lượt quỳ xuống đất xin đầu hàng.

“Đi hết tốc độ!”

Sau khi đoạt thuyền, Cổ Kiếm Sơn điều khiển thuyền lớn, lao nhanh về phía thủy quân quan quân ở phía trước.

Bên kia doanh trại.

Lúc Cổ Kiếm Sơn đánh bất ngờ, Triệu Hãn nở nụ cười, nếu không có trời mưa thì trận thủy chiếm này cũng sẽ sớm nổ ra.

Quan binh bên kia vừa hay tương phản, thấy thủy quân mình lùi lại, Lý Mậu Phương và Lý Nhược Liễn vội vàng hạ lệnh rút quân.

“Giết!”

Triệu Hãn đi ra chiến hào, trực tiếp hạ lệnh thổi kèn xung phong.

Nếu không phải muốn đánh bại thủy quân quan binh thì Triệu Hãn đã sớm đi ra đánh trận rồi!

Hơn một vạn quan binh mang theo đồ quân nhu rút lui, mấy khẩu pháo cổ nhất định là bỏ lại, nhưng hai khẩu phật lang cơ pháo thì đã kịp mang đi.

Thứ này nhẹ có thể tháo dỡ, năm sáu người có thể mang một khẩu pháo để hành quân.

Nghe thấy phản tặc ở trong doanh hô hào xung phong, Lý Mậu Phương lập tức hạ lệnh: “Vứt bỏ đồ quân nhu, đi đến tòa núi phía trước bố trận, ven đường rải lương tiền. Nhớ kỹ, rải thêm nhiều tiền và bạc vụn!”

Các quan binh tướng lĩnh luyến tiếc, nhưng chiến trường đã đến thời khắc mấu chốt, chỉ đành phải lấy bạc cướp được rải ra ngoài.

Thấy đối phương lại chạy tới đồi núi bố trận, Triệu Hãn cũng dừng xung phong hồ hào, thổi kèn tụ binh bố trận, đẩy mạnh tốc độ về phía sườn núi của kẻ địch.

Đỉnh dốc, Lý Nhược Liễn vô cùng kinh hãi: “Phản tặc này, thế mà bạc cũng không cần!”

Lý Mậu Phương cũng hết sức kinh hãi, vốn dĩ hắn muốn rải tiền ra, phá hư trận hình và lòng quân của phản tặc, sau đó dựa vào ưu thế binh lực giết đến đó.

Chiêu này dùng để đối phó phản tặc rất tốt, trước kia Lý Mậu Phương cũng thành công mấy lần.

Nhưng không ngờ rằng, binh lính dưới trướng Triệu Hãn, sắp xếp quân trận chỉnh tề, bước qua cả khu vực tiền khắp mặt đất, thế mà lại không cúi người xuống nhặt!

Mọi người có lòng riêng, binh lính Triệu Hãn cũng có.

Nhưng tất cả nhặt được phải nhập vào của công, đây là điều quan tuyên giáo liên tục nhắc lại. Nếu như bình thường, có lẽ binh sĩ sẽ giấu diếm không giao, nhưng nhặt tiền ở chiến trường có ai mà không nhìn thấy? Nhặt được bạc cũng không phải của mình, hơn nữa còn bị xử trí theo quân pháp, binh lính có đầu óc bình thường đều biết nên lựa chọn như thế nào.

Tuy đã đánh mất mấy khẩu pháo, nhưng mà lúc này, tình huống vẫn có lợi cho quan binh tác chiến.

Lúc trước, Triệu Hãn thủ vững doanh trại, quan binh lấp bằng chiến hào, sau đó phản tặc tấn công vòa trong doanh trại, hơn nữa trong doanh trại còn có chiến hào, cung thủ bắn tên cũng đã đủ cho quan binh uống một bình.

Bây giờ vẫn là quan binh chiếm cứ trên cao, Triệu Hãn dẫn binh mạnh mẽ tấn công lên núi.

Tuy Lý Mậu Phương tham lam vô độ, nhưng cũng biết đánh trận. Sau khi hắn bài binh bố trận, đột nhiên rút kiếm hô to: “Truyền quân lệnh của ta, giết chết một phản tặc thưởng năm lượng bạc. Chém chết quan quân phản tặc, thưởng mười lượng. Chiếm chết quan tướng phản tặc, thưởng một trăm lượng. Ai có thể lấy được đầu hai tên tặc Triệu Ngôn, Triệu Nghiêu Niên, thường một nghìn lượng!”

Bạc ở trong tay Lý Mậu Phương, có thể sử dụng vô tận.

Có thể rải ra ngoài, quấy rầy quân trận phản tặc. Có thể làm treo giải thưởng, khích lệ sĩ khí bên ta. Có thể cho thủ trưởng và đồng liêu ăn no, khiến cho mọi người đều giúp hắn nói chuyện, dù có tố cáo đến trước mặt Hoàng đế hắn cũng không sợ.

Lý Mậu Phương rất thông minh, hắn không phải kẻ tham bạc đến ngốc.

Theo cách nghĩ của hắn, nếu bạc không thể dùng vậy thì không khác gì tảng đá cả.

Vừa treo giải thưởng, nhất thời sĩ khí quan binh phấn chấn. Cộng thêm bọn họ nhiều binh, là gấp ba số lượng quân của Triệu Hãn, nhất thời làm nhạt cảm xúc của thủy quân bên ta bị đánh lui.

“Mau mau lắp ráp nhật lang cơ pháo! Cung thủ đi lên bắn chết phản tặc!”Lý Mậu Phương hô.

Quan binh chỉ có hơn năm trăm cung tiễn thủ, vốn là bố trí ở trên chiến thuyền, bây giờ bị điều đến trên bờ bắn chết phản tặc.

Bên Triệu Hãn có một nghìn cung tiễn thủ, cũng chia thành trận hình thưa thớt để tiến lên.

Hoàng Thuận và Lý Chính, mỗi người dẫn theo năm trăm binh lính, vòng sang hai bên cánh đối phương, chờ đợi thời cơ phát động tấn công.

“Vù vù vù!”

Hai bên cung thủ bắn nhau, một bên chiếm cứ địa vị cao, một bên nhân số nhiều.

Bây giờ, Phí Ánh Củng là đội trưởng của hơn một trăm cung binh, cung tiễn tên này dùng cũng khác, là một cái nỏ tiêu chuẩn của thi võ cử.

Một mũi tên bắn ra, chuẩn xác trúng mục tiêu một người quan quân, Phí Ánh Củng chuyên tìm người làm quan để xuống tay.

Hùng Diệu cũng sử dụng cung bảy đấu, đi theo binh lính cùng nhau đồng loạt bắn. Hắn nhắm vào đầu kẻ thù, nhưng mũi tên lại trùng vào chân mục tiêu.

“Trịnh Bả tổng, ngươi đi đánh sâu vào cung thủ của phản tặc!” Lý Mậu Phương hô.

Vị Trịnh Bả tổng kia, dẫn theo năm trăm binh lính, thừa dịp khoảng trống giữa thời gian cung thủ lên cung, kiên trì lao xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »