Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 304
Có thể ném nồi (1)

❊ ❊ ❊

Chỉ vì hai nghìn quan binh này phần lớn là hương dũng Tri phủ Lâm Giang chiêu mộ, một bộ phận ít là thanh niên trai tráng lấy ra từ dân phu, sức chiến đấu còn khi dễ được một nông dân.

Đầu tiên, bọn họ có ưu thế tuyệt đối, vây công năm trăm binh lính của Lý Chính, đánh nửa ngày không hề thấy hiệu quả, ngược lại lại bị Lý Chính chém chết mấy chục người. Sau khi thương vong gần một trăm, trong nháy mắt hai nghìn lính tạp chạy tán loạn, hơn nữa sợ bị quan quân pháp hầu hạ, không dám trốn về phía chủ soái, mà trực tiếp phi thẳng đến bên kia Cán Giang.

Lý Chính lập tức dẫn binh nhằm về phía chủ soái quân địch, Trương Thiết Ngưu cũng giết về phía đó, phản tặc không đến một nghìn người, trực tiếp chiếm ưu thế đánh thẳng đến đại trận của trung quân phản tặc.

Lý Mậu Phương thấy thế, trèo lên ngựa bỏ chạy, sao còn lo lắng được đại quân của mình?

Lý Nhược Liễn ngẩn người, vị Tổng binh Giang Tây hơn 69 tuổi này, cũng vội vàng nhảy lên ngựa rời khỏi.

Tuy chiến mã quan binh thưa thớt, nhưng hai vị chủ tướng nhất định là có ngựa.

Bọn họ vừa trốn, đại trận trung quân quan binh lập tức sụp đổ, bởi vì không ngừng phái ra đội dự bị nên vốn dĩ trung quân cũng không có mấy người quan binh.

“Giết!”

Lúc này, Trương Thiết Ngưu bị thương năm chỗ, dẫn theo nô nhi quân điên cuồng đuổi theo không tha.

Lý Chính không tiếp tục đuổi, mà dẫn binh giết trở về, đi tiếp ứng cánh phải cho Hoàng Thuận. Hoàng Thuận phải đối mặt với xương cứng, vẫn còn ở đó giằng co chiến đấu.

Về phần Triệu Hãn và Phí Như Hạc bị bao vây, căn bản không cần Lý Chính tới cứu.

Sáu nghìn quan binh không tấn công vào được, lại có một nghìn cung thủ tấn công phía sau, cũng bị phản bao vây. Trước khi Lý Mậu Phương, Lý Nhược Liễn chạy, sáu nghìn quan binh này đã bắt đầu tán loạn, lúc này hoàn toàn sụp đổ.

Tính toán tình hình chiến đấu, nếu tính bắt đầu từ cung binh bắt đầu bắn thì đại khái đã giằng co hai lăm phút.

Tiếp dó chính là đuổi theo địch và tiếp nhận tù binh.

Công tác thống kê sau trận chiến, bên phía Triệu Hãn chết 41 người, trọng thương 18 người, bị thương nhẹ hơn một trăm người.

Hơn nữa, người chết nhiều nhất, cũng không phải là sáu nghìn quan binh vây giết trung quân, cũng không phải cung binh bị bắn thương vong mà là nô nhi quân xung phong đi đầu của Trương Thiết Ngưu.

Tên này hoàn toàn bỏ phòng ngự, luôn xông về phía trước chém giết, giết đến mức đội dự bị được Lý Mậu Phương phái ra không dám đi lên tiếp chiến.

Về phần phía quan binh, cộng thêm dân phu ở bên trong, tổng cộng có hơn một vạn sáu nghìn người trên chiến trường. Nhưng mà, quan binh bị bắn chết, giết chết ngay trước mặt thật ra còn không đến bảy trăm người.

Số liệu vô cùng khó tin, hai bên tổng cộng có hơn hai vạn người chiến đấu, người chân chính giao chến mà chết, cộng thêm vào mà không đến một nghìn, sau đó đã nhanh chóng phân ra thắng bại.

Thậm chí còn không hiểu nối, rốt cuộc là hai vị chủ tướng Lý Mậu Phương,Lý Nhược Liễn người nào chạy trước, hay là đã chạy ngay trước khi quan binh chủ lực trên chiến trường sụp đổ.

Ngược lại trong quá trình truy kích, quan binh bị chém chết vài trăm người, bơi qua sông chạy trốn bị chết đuối hơn một nghìn người, thương vong khi giao chiến trên chiến tường gấp hai lần có thừa.

Triệu Hãn và Phí Như Hạc còn không có cơ hội thi triển vũ lực, toàn bộ quá trình bọn họ đều chỉ huy phòng ngự chiến đấu.

Qua hồi lâu, Trương Thiết Ngưu cưỡi một con ngựa trở về, trong tay còn cầm theo một cái đầu. Cả người tên này đều là máu, cười nói: “Chém chết Thiên tổng, coi như hắn xui xẻo, cưỡi ngựa ngã gãy chân.”

Triệu Hãn không nói gì: “Lần này bị thương mấy chỗ?”

“Không biết được,” Trương Thiết Ngưu còn đang vui vẻ, “Ca ca yên tâm, ta cũng không ngốc, sao có thể để cho người ta làm bị thương những chỗ quan trọng?”

Triệu Hãn nhìn tù binh đang lần lượt bị áp giải, khoảng chừng vài nghìn người, trong lòng sớm đã có quyết định.

Những tù binh này, lựa chọn những người không làm nhiều điều ác để tòng quân, còn lại toàn bộ điều đi lấy quặng, núi quặng sắt mới chiếm được còn đang cần gấp thợ mỏ đấy.

Tuần phủ Giang Tây Lý Mậu Phương, Tổng binh Giang Tây Lý Nhược Liễn, bên người bọn họ chỉ có hai ba thân binh đi theo. Bởi vì sông ở Giang Tây rất nhiều, cưỡi ngựa cũng không chịu được, bình thường là chạy một trận còn phải đi vòng quanh con sông.

Lộ trình hơn hai trăm dặm, hai người cưỡi ngựa gần mười ngày, cuối cùng cũng trở lại bờ bên kia thành Nam Xương.

Qua sông vừa hỏi thì mới biết thủy quân Vương Tư Nhâm đại bại!

Thi thể của Thiên tổng kia, rất nhanh đã được binh lính nâng trở về.

Triệu Hãn nhìn lướt qua nói với Trương Thiết Ngưu nói: “Sau khi trở về, luận công ban thưởng, thiết giáp trên người người này thưởng cho ngươi.”

“Vậy thì khá tốt.” Trương Thiết Ngưu nhìn thấy hai mắt tỏa sáng, hận không thể lập tức tháo khải giáp xuống.

Triệu Hãn vẫn còn rất nghèo, từ khi tạo phản đến bây giờ, ngay cả một bộ thiết giáp cũng không có, tướng lĩnh dưới trướng đều chỉ có thể mặc bì giáp.

Quản lý thời kỳ nhà Minh đối với vũ khí không nghiêm, chỉ cần không phải hỏa khí, cường cung kình nỏ đều cho phép bình dân cất giữ. Nhưng mà, ai dám tự mình chế tác, cất chứa khải giáp đó là đồng nghĩa với tạo phản!

Người chết trước mắt, hẳn là xuất thân thừa kế võ tướng, khải giáp cũng thuộc loại tổ truyền lỗi thời, nói không chừng đều đã một hai trăm năm.

Dựa vào sắt của hai huyện Tân Dụ, Phần Nghi, sở binh khí rất nhanh đã có thể mở cửa hoạt động.

Thứ đầu tiên tạo ra cũng không phải hỏa khí mà là hơn một nghìn thanh yêu đao. Ít nhất phải đổi toàn bộ chủy thủ trên người cung binh thành chiến đao, đó căn bản không phải là chủy thủ mà là một đầu giáo bằng sắt với tay cầm ngắn.

Các binh lính chém giết ở chiến trường, Triệu Hãn đi thong thả đi tới an ủi những người bị thương, nhìn thấy Ngô Dũng đang xử lý vết thương, không khỏi cười hỏi: “Lần này, ngươi có bắt được đại quan không?”

Ngô Dũng uể oải nói: “Đại quan chân chính lần này, đều cưỡi ngựa đó, thật sự là không đuổi kịp. Ngựa của quan binh thật sự quá nhiều, khẳng định… chắc khoảng đến hai mươi con.”

Ngô Dũng thuộc vào nô nhi quân, lúc trước đi theo Trương Thiết Ngưu xung phong, bả vai bị đao chém một vết thương lớn.

Loại chiến đấu này, mới là khốc liệt nhất.

Ngược lại là Triệu Hãn tự mình chỉ huy trận chiến phòng ngự, đừng thấy hai quân hơn mấy nghìn vạn người đánh nhau, thực ra thương vong nửa ngày cũng không rất lớn. Cho dù đối diện không phải đám ô hợp, đổi thành tinh binh triều đình chân chình thì quá trình đánh trận cũng không khác nhau lắm.

Hai quân đánh nhau, đánh đến mức hai bên đều tử thương hơn nửa, vậy thì tuyệt đối thuộc loại cấp bậc truyền thuyết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »