Mấy trăm phản tặc đều rất cao hứng, không cần qua sông chịu chết, vì thế đều lần mò đi vào trong núi rồi thẳng đến huyện Vạn Tái.
Tảo Địa Vương cũng không qua sông tập kích doanh trại, tên này bỏ lại tất cả tiền tài, dẫn theo mấy trăm lão tặc đi từ cửa tây ra khỏi thành.
Hắn không dám đi đường bằng vì sợ binh Đại Đồng phát hiện. Vì thế thuận theo bờ sông đi đến sơn cốc ở phía bắc rồi thẳng tới huyện Bình Hương, hắn tính lại tập hợp binh lính ở huyện Bình Hương lần nữa, sau đó thoải mái giết đến huyện Lưu Dương Hồ Quảng. Nếu Tri huyện Lưu Dương khó đối phó, vậy thì đánh cướp ở ngoài thành một phen, rồi chuyển chiến đến huyện Bình Giang ở phía bắc.
Dù sao, hắn không muốn đánh trận với Triệu Thiên Vương, so với quan binh thì Triệu Thiên Vương khó đối phó hơn nhiều!
Người phụ trách mở cửa cho hai vị thủ lĩnh phản tặc này, đợi đến gần nửa đêm cũng không thấy bờ sông bên kia truyền đến tiếng chém giết. Bọn họ lập tức phát giác có vấn đề, đoán được nhất định là lão đại nhà mình chạy rồi, vì thể cũng mở cửa thành bắt đầu chạy trốn.
Động tĩnh càng nháo càng lớn, lập tức Lý Chính dẫn binh qua sông, hắn chỉ dẫn theo năm trăm người đã giết cho mấy nghìn phản tặc chạy tán loạn, thậm chí còn bắt được hơn tám trăm người làm tù binh.
…
Quan quân bị Lý Chính phái đi đánh lén huyện Bình Hương, tên là Vạn Tư Đồng, là con cháu chi thứ của đại tộc, lưu lạc đến phủ Cát An làm đả hành.
Khi Triệu Hãn và Giải Học Long giằng co, Vạn Tư Đồng dẫn theo hơn mười tên lưu manh đi đầu quan, tự xưng là du dân phủ Cát An, rồi bị phân tán ra sắp xếp vào các doanh.
Người này trải qua nhiều đại chiến, cuối cùng ở lần trước khi tăng cường quân bị, được đề bạt làm Bả tổng thống lĩnh năm tram quân. Nhưng mà, bây giờ hắn dẫn theo hơn hai nghìn người, một đường có thủy quân hỗ trợ vận chuyển đồ quân nhu, nhanh chóng đánh đến bên ngoài huyện thành Bình Hương, trên đường nhận được tin tức Tảo Địa Vương đã bại trận.
Sau đó phát hiện, tặc khấu ở huyện thành Bình Hương đã trốn hết, hoặc là trốn vào núi Võ Công làm thổ phỉ, hoặc là trực tiếp vượt biên giới trốn về phía Hồ Quảng.
Huyện Bình Hương cứ thế là lấy được, không mất một người nào.
Để lại năm trăm người thủ thành, Vạn Tư Đồng dẫn theo hai nghìn binh lính, lập tức chạy về hướng Viên Châu, dự định phối hợp với Lý Chính tiếp tục vây công Tảo Địa Vương.
“Vạn Bả tổng, sơn cốc ở phía trước phát hiện một nhóm tặc khấu lớn!”
Vạn Tư Đồng hành quân, chẳng những phái thuyền canh gác đi thăm dò mà còn phái người đi vào núi dò đường, để tránh gặp phải phục kích.
Hầu hết các ngọn núi từ Viên Châu đến Bình Hương đều là kéo dài theo chiều ngang, có nhiều sơn cốc song song có thể đi qua.
Tảo Địa Vương dẫn binh chạy như điên đến gần nửa đêm, sau khi thấy an toàn, thì ngủ thẳng từ bình minh đến thẳng giữa trưa, ăn một chút lương khô thì tiếp tục hành quân, hắn phải nhanh chóng chạy đến Bình Hương tập hợp binh lính chạy trốn.
Kết quả đến giữa trưa thì bị đội thăm dò núi của Vạn Tư Đồng phát hiện.
“Lão Thiếu, ngươi đi xung phong.” Vạn Tư Đồng cười nói.
Người anh em nô lệ da đen, bây giờ đổi tên là Thiết Hoành, trên người mặc một bộ miên giáp do quân Đại Đồng tự sản xuất. Hắn bị phân tán sắp xếp vào các quân đội, bởi vì tác chiến dũng mãnh, bây giờ đã có thể thống lĩnh một trăm người.
Vạn Tư Đồng cũng không vội tiến công, mà dẫn binh của mình vượt qua sống núi nhỏ, đi đường vòng chặn đường lui của Tảo Địa Vương.
Tảo Địa Vương nhìn sắc trời, thúc giục nói: “Đi nhanh lên, trời sắp tối rồi. Sau khi ra khỏi cốc, ta nhớ bên bờ sông có một cái trấn nhỏ, ban đêm đi chém giết cướp chút lương thực và tiền tài.”
“Đại vương, phía trước có người!” Một lão tặc kinh hô.
Sắc trời có chút tối, khoảng cách quá xa không nhìn rõ lắm.
Tảo Địa Vương dụi nhẹ mắt, nói thầm: “Có phải là viện binh Phi Thượng Thiên phái tới không?”
Tên này bị quân Đại Đồng chặn tin tức, vẫn chưa biết Phi Thượng Thiên đã bại trận chết ở Hồ Quảng, căn bản không có cơ hội trốn về Bình Hương.
“Có phải là lão tứ không?” Tảo Địa Vương hắng giọng hô.
Người anh em da đen đã đổi tên Thiết Hoàng trả lời: “Ta là gia gia ngươi!”
Tảo Địa Vương giật mình, đột nhiên hoảng sợ hô to: “Chạy mau!”
Mấy trăm lão tặc quay đầu bỏ chạy, Thiết Hoành cầm theo gậy sắt lớn điên cuồng dẫn binh đuổi theo. Chân của tên này dài hơn nhiều so với Hoàng Yêu, mặc miên giáp bước về phía trước như bay, trong nháy mắt đã bỏ xa binh lính hơn chục bước.
Vạn Tư Đồng dẫn binh vượt qua sống núi nhỏ, đã đi vào bên trong sơn cốc.
“Bày trận!”
Đường lui của Tảo Địa Vương bị chặn, Vạn Tư Đồng đã bày trận sẵn sàng chờ quân địch.
Tảo Địa Vương sợ tới mức hồn phi phách tán, quy đầu đi về phía trên triền nùi. Cứ thế chạy về phía bắc, bọn họ theo bản năng trốn về triền núi ở phía nam gần sông, nơi đó chính là nơi Vạn Tư Đồng vừa mới đi qua.
“Giết!”
Còn có hơn một nghìn binh lính, vẫn còn ở trên núi chưa xuống, nên chính diện đánh với Tảo Địa Vương.
Liên tục ba lần gặp phải cường địch chặn đường, trong nháy mắt mấy trăm lão tặc sụp đổ, nhanh chóng cúi người xuống chạy trốn về phía núi ở phía bắc.
Đương nhiên Thiết Hoàng là một mình đi dến đây, một người một gậy, giết vào giữa mấy trăm lão tặc.
Bây giờ, những lão tặc này sợ tới mức chết khiếp, đừng nói là giữ vững trận hình, rất nhiều người ngay cả vũ khí cũng ném đi, giống như là sau khi giảm trọng lượng thì tốc độ chạy trốn có thể nhanh hơn.
Cây gậy đó, hai đầu được tôi bằng thép, ở giữa được làm từ gỗ cứng.
Thiết Hoành đánh một gậy ra, trực tiếp đánh ngã hai lão tặc, tiếp đó lại đánh một gậy, giết thẳng về phía Tảo Địa Vương.
“Quỷ!”
“Là dạ xoa binh của Triệu Thiên Vương đến!”
“…”
Tặc khấu đừng gần, nhìn rõ bộ dáng của Thiết Hoành, nhất thời sợ tới mức tè ra quân, tất cả những nơi đi qua đều tránh né.
Nhìn thấy Thiết Hoành xung phong tới, Tảo Địa Vương sợ tới mức cả người xụi lơ, tưởng rằng Triệu Thiên Vương thật sự có thể gọi thiên binh thiên tướng.
Nếu không, vì sao cả người người này đều đen thui?
Nếu không, vì sao mình trốn vào sơn sốc, lại đột nhiên bị bao vây ba mặt?
“Dạ xoa gia gia tha mạng!”
Tảo Địa Vương không hề có dũng khí phản kháng, mà trực tiếp dập đầu với Thiết Hoành.
Sát tính của Thiết Hoàng có chút nặng, thế mà không biết bắt sống, lại trực tiếp đánh một gậy xuống.
“Bành!”
Gậy sắt đập vào đầu, mời tưởng tượng ra cảnh dưa hấu bị đập nát.
Thấy tình hình như thế, phản tặc ở xung quanh đều bị dọa sợ, một người tiếp một người quỳ xuống đấy xầu xin tha thứ.