Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 372
Bao vây (1)

❊ ❊ ❊

Tổng đốc năm tỉnh phía nam Chu Tiếp Nguyên, không thể nào ngồi nhìn hữu quân Cống Chây bị vây thành.

Cách nghĩ của hắn rất chính xác, chỉ cần Trâu Duy Liễn bảo vệ thành Cống Châu là được, thủ đến khi thu hoạch vụ thu xong. Chỉ cần vụ thu có lương, sau khi lương thực sung túc, Chu Tiếp Nguyên sẽ xuất binh tấn công huyện Phong Thành, bức bách chủ lực phản tặc lui binh khỏi Cổng Châu.

Như thế, thì có thể khiến cho phản tặc mệt mỏi, thành Cống Châu cũng có thể giữ được.

Nói không chừng, Trâu Duy Liễn còn có thể xuât binh từ Cống Châu, nhân cơ hội đánh chiếm lấy huyện thành Vạn An!

Bên ngoài huyện Phong Thành.

Chu Tiếp Nguyên nhìn cửa thành đóng chặt, rồi lại nhìn nông thôn khắp nơi trống trải, sắc mặt đen như mực nước.

Phản tặc huyện Phong Thành sớm có phòng bị là điều rất bình thường.

Nhưng bách tính hương dã ở huyện Phong Thành tại sao cũng biến mất nhanh như vậy.

Không nói đến súc vật và lương thực, đến ngay cả gia cụ cũng đã chuyển đi.

Hạt thóc còn chưa hoàn toàn trưởng thành, cũng cưỡng ép thu hoạch trước. Thật sự không kịp thu hoạch, thì cứ để lại trong ruộng nước, tương đương với việc trực tiếp từ bỏ.

Như thế đã thể hiện rõ có gian tế, hơn nữa là gian tế rất cao tầng!

Vì để đánh bất ngờ, thậm chí Chu Tiếp Nguyên còn không đợi thu hoạch xong vụ thu, đã trực tiếp xuất binh khi chưa thu hoạch. Quân lương của hắn nhất định không đủ, nhưng có thể trực tiếp thu hoạch lúa mới ở huyện Phong Thành, lúc này cũng không quan tâm gì được đến bách tính cả, bách tính trong địa bàn của Triệu tặc cũng không khác gì phản tặc.

Xuất binh mau lẹ như thế, nhưng lại vẫn để cho phản tặc biết trước, nhìn thấy bộ dáng bách tính Phong Thành thong dong rời đi, ít nhất phản tặc đã nhận được tin tức từ một hai ngày.

“Ngươi nói xem là ai tiết lộ quân tình?” Chu Tiếp Nguyên hỏi.

“Thực sự không biết,” Vương Đình Thí cũng không hiểu gì, hắn có thể thề, lần này thật sự không liên quan đến hắn.

Giọng điệu Chu Tiếp Nguyên lạnh như băng nói: “Phá nhà, vây thành!”

Cư dân bên ngoài huyện Phong Thành đã rút vào trong trước.

Dưới mệnh lệnh của Chu Tiếp Nguyên, từng tòa nhà ở ngoài thành bị tháo ra để tạo vũ khí công thành. Ngoài ra, hắn còn phái một nhóm binh lính, đi ruộng ở gần đó gặt lúa, cho dù chưa chín thì cũng có thể dùng để nấu ăn.

Quan quân phụ trách đóng ở huyện Phong Thành là Giang Lương, trong tay hắn chỉ có một nghìn chính binh, nhưng đã khẩn cấp chiêu mộ một nghìn nông binh.

Huyện lệnh tên là Lưu Thuận Nghĩa, nguyên là sĩ tử bần hàn huyện An Phúc.

Hiện nay, Lưu Thuận nghĩa phụ trách duy trì trị tan, chỉnh đốn tất cả toàn bộ bách tính trong thành thành bảo giáp. Để cho bách tính kiểm tra dò xét lẫn nhau, thành viên của mỗi nhóm bảo giáp, nếu dám nhân cơ hội quấy rối, toàn bộ bảo giáp sẽ phải chịu phạt.

Trong thành nhất định có gian tế của quan phủ, hơn nữa không chỉ có một người, sửa nhà để phòng ngừa bọn họ phóng hỏa.

Lần này Chu Tiếp Nguyên cũng coi như mạnh bạo, chỉ có thời gian một ngày đã lấp đầy vài đoạn sông đào bảo vệ thành.

Hôm sau, vây hai thiếu một, còn có một mặt là Cán Giang.

Giang Lương thấy thế, lập tức hạ lệnh: “Thông báo cho Lưu Tri huyện, để hắn tổ chức nhân thủ, phá hỏng tám cửa nhỏ, chỉ chừa lại bốn cửa lớn. Cửa huyện Phong Thành quá nhiều, lần này quan binh là quyết tâm công thành.”

Ngoại ô Nam Xương, trong đại trạch Đồ gia.

Nha hoàn gã sai vặt đã bị đuổi đi, chỉ có một vài sĩ tử đang uống rượu nói chuyện phiếm, chính là những người đọc sách lúc trước bắt sống Dương Gia Mô.

“Mọi người đoán xem, lần này Tổng đốc xuất binh, có thể đánh chiếm được Phong Thành không?” Đồ Đình Doanh cười hỏi.

Dục Sĩ Khâm thở dài nói: “Cho dù có thể đánh chiếm được Phong Thành, viện binh của Triệu Tổng trấn tới, cũng nhất định sẽ đánh tan chủ lực của quan binh.”

“Ài, chỉ mong Triệu tiên sinh sớm ngày chiếm cứ Nam Xương, nếu không thì không thể nào làm ăn được.” Người nói chuyện, là thương nhân lương thực Lý Phượng Lai.

Trưởng tử và thứ tử của Lý Phượng Lai đều học tập ở thư viện Bạch Lộ Châu để làm con tin. Mà năm ngoái một nhóm sĩ tử đến đầu nhập vừa hay cũng bị đưa đi thư viện, vài ngày là đã nhận ra con của Lý Phượng Lai.

Mật báo lần này, chính là bút tích của bọn họ.

Đừng thấy Giang Tây núi nhiều đất ít, thương nhân lương thực lại rất nhiều. Bọn họ mua lương thực ở Giang Tây, rồi vận chuyển đi các phủ Giang Nam tiêu thụ với giá cao, rồi chở vải bông đặc sản của Giang Nam và các loại vật phẩm khác về, như thế thu được rất nhiều lợi nhuận.

Chu Tiếp Nguyên vì nuôi quân, cấm lương thực Giang Tây xuất ra ngoài, chỉ cho dựa theo giá thị trường bán cho phủ Tổng đốc.

Giá thị trường là cái gì?

Giá gạo ở Giang Tây và giá gạo ở các phủ Giang Nam có thể giống nhau sao?

Cắt đường làn ăn của người khác, giống như giết cha mẹ họ, Chu Tiếp Nguyên đã đắc tội với toàn bộ thương nhân lương thực Giang Tây.

Kiếm tiền bớt đi một năm mà thôi, chỉ sợ quan binh và phản tặc liên tục giằng co. Nếu như cưỡng ép vài năm như thế, quả thực là khiến cho thương nhân lương thực đi tìm chết, bọn họ chỉ mong trận chiến này có thể chấm dứt sớm một chút.

Mà các xã thôn Phụng Tân, Tiến Hiền, Cao An,… đã liên tục lần lượt xuất hiện tổ chức nông hội, xem ra sớm muộn gì cũng sẽ có nông dân bạo động.

Nhóm thương nhân lương thực này là đại địa chủ, muốn bóc lột nông dân càng ngày càng khó, sợ mình bị nông hội xét nhà diệt tộc. Chu Tiếp Nguyên lại chắt đứt đường tiền tài của bọn họ, quả thực là hai đầu đều không phải là người, bọn họ phải sớm đưa ra lựa chọn một bên.

Lựa chọn phía Chu Tiếp Nguyên thì sao?

Vậy thì tương đương với việc lựa chọn kéo dài chiến tranh, trong vòng ba năm không thể nào diệt được Triệu tặc. Cho đến lúc đó thì nông dân đã sớm bạo động, đừng nói là giữ được đất đai, cho dù là tính mạng thì nhóm thương nhân lương thực cũng khó giữ được.

Dưới sự liên kết của đám người Lý Phượng Lai, Đồ Đình Doanh, thương nhân lương thực trong Nam Xương ít nhất có một phần nghiêng về phía Triệu Hãn!

Bọn họ rất mẫn cảm với việc điều động lương thực, Chu Tiếp Nguyên chỉ có một chút hành động khác thường thì nhóm thương nhân lương thực sẽ lập tức mật báo cho huyện Phong Thành.

Vừa nói chuyện phiếm, vừa uống rượu say khướt.

Lý Phượng Lai nâng chén nói: “Mọi người, chúc mừng Triệu tiên sinh, chúc Triệu tiên sinh sớm ngày đoạt được thiên hạ!”

“Chúc mừng cho Triệu tiên sinh!” Mọi người chạm chén cười nói.

Những thân sĩ này, so với việc gọi là địa chủ còn không bằng gọi là thương nhân lớn.

Bọn họ nhìn thấy các huyện tổ chức nông hội càng ngày càng nhiều, sớm hay muộn cũng không giữ được đất đai, vì thế nên dứt khoát giữ đường kinh doanh.

Về phần thân sĩ toàn bộ dựa vào vơ vét của cái thì dưới sự áp bức của nông hội, đều đã đi chiêu mộ binh ủng hộ Chu Tiếp Nguyên, bây giờ binh của Nam Xương đã sắp gần ba vạn.

Không thể không đánh, Chu Tiếp Nguyên không nuôi nổi ba vạn quân!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »