Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 341
Hổ tướng (1)

❊ ❊ ❊

Phí Như Hạc cười lạnh: “Xử lý tám quan quân, lại có năm người họ Phí?”

Triệu Hãn hỏi ngược lại: “Quan quân binh Nga Hồ, có thể không họ Phí sao?”

Đây thật ra là tình hình thực tế, chỉ cần Triệu Hãn nghiêm trị quan quân thì nhất định họ Phí sẽ chiếm đa số.

“Vì sao không thương lượng với ta trước?” Phí Như Hạc hỏi.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi sẽ đồng ý sao?”

Đương nhiên sẽ không đồng ý, trong xương cốt Phí Như Hạc là loại người trọng tình nghĩa, không thể nào bởi vì loại chuyện này mà đưa thân tộc của mình đi lấy quặng. Tuy lấy quặng được định tính là cải tạo lao động, làm năm năm là có thể có được tự do, nhưng cho dù có còn sống đi ra thì cũng là một thân bệnh tật.

Phí Như Hạc lại không thừa nhận việc này, mạnh miệng nói: “Ngươi thương lượng với ta, đương nhiên ta sẽ đồng ý!”

Triệu Hãn thả chậm gọng điệu, trấn an nói: “Ngồi xuống từ từ nói.”

“Ta không ngồi!” Phí Như Hạc tức giận đứng nhìn Triệu Hãn.

Triệu Hãn thở dài nói: “Ài, ngươi về nhà một chuyến đi.”

“Quả nhiên là có mới nới cũ.” Phí Như Hạc cười lạnh nói.

Triệu Hãn chỉ có thể giải thích: “Các huyện trong địa bàn quản lý của chúng ta, nhất định sẽ có thám tử của quan phủ. Thân phận của ngươi và ta, nhanh thì hai ba tháng, nhất định sẽ rơi vào trong tay Tuần phủ Giang Tây. Người còn không nhanh chóng đón người nhà đến đây? Vị trí viện trưởng Viện binh sự, ta giữ lại cho ngươi trước, ngươi về nhà bình tĩnh lại. Nghĩ xong rồi, tiếp tục trở lại làm việc, không nghĩ ra cũng có thể không trở lại.”

Mấy trăm binh lính Nga Hồ, được phân tán đến các quân đội, thân phận của Phí Như Hạc sớm muộn gì cũng bị truyền ra ngoài.

Chức vị của Phí Ánh Hoàn ở Phúc Kiến cũng không ổn, phải nhanh chóng phái người đi thông báo.

Triệu Hãn thật sự không sợ Phí gia thế lực lớn, Triệu Hãn không phải Lưu Bang, Phí gia cũng không phải Lã thị.

Lưu Bang và Lã thị thuộc loại đối tác cùng nhau gây dựng sự nghiệp, hơn nữa rất gần với cổ phần, huống chi cuối hời kỳ nhà Tần có thể so sánh với cuối thời kỳ nhà Minh? Lữ gia là tư binh, tỉ lệ rất lớn!

“Tiếp tục họp!” Triệu Hãn không để ý tới Phí Như Hạc, cũng không bảo hắn đi ra ngoài.

Trần Mậu Sinh nói: “Tình hình thực tế là như thế này, đoàn tuyên giáo và quan phủ các cấp đều cho rằng mỗi huyện có quá nhiều trấn. Thời kỳ đầu chia ruộng, có rất nhiều việc cần hoàn thành, quan lại nhất định là bận tối mày tối mặt. Nhưng sau khi chia ruộng một hai năm, thì có vẻ quan viên cấp trấn sẽ dư thừa. Sự vụ của thôn trấn có thôn trưởng và nông hội giúp đỡ, quân viên cấp trấn có nhiều nhưng không có việc gì làm.”

“Ta đồng ý mỗi huyện lại giảm một trấn.” Bàng Xuân Lai phụ họa nói, “Bổng lộc chia cho quan lại quá lớn.”

Tả Hiếu Lương nói: “Ít nhất nên giảm hai trấn, lấy huyện Lư Lăng mà nói, sáu trấn là đủ. Hồi trung thu ta trở về nhà một chuyến, đường huynh ta làm lại ở trên trấn, hắn nói ngoại từ hai mùa hạ thu trưng lương, còn có gặp phải hạn hạn lũ lút bề bộn nhiều việc, còn những thời điểm khác thì nhàn đến mức đi bắt rận.”

Mọi người đều lên tiếng, Triệu Hãn hoàn toàn không thể nào phản bác.

Hoàng quyền thời cổ đại không dưới huyện, Triệu Hãn lại dựng ra cơ cấu cấp trấn, chính là vì để quyền lực xâm nhập vào cơ sở.

Nhưng bây giờ xem ra, dường như có chút thoát ly khỏi thực tế.

Quê của Tả Hiếu Lương ở ngay bờ bên kia trấn Vũ Hưng, nơi đó đã sớm thuộc quyền quản lý của Triệu Hãn. Nên chia ruộng cũng đã chia rồi, mở rộng thu hoạch cũng đã mở rộng, khai hoang cũng đã khai hoang, thủy lợi cũng đã tu sửa, còn đào thêm mấy kênh đào.

Sau đó, quan lại trên trấn không có việc gì làm, suốt ngày chạy đi nha môn hồ đồ qua ngày. Cũng chỉ có hai mùa thu thế, hoặc là gặp tình trạng hạn hán lũ lụt thì bọn họ mới tạm thời bận rộn.

Đến ngay cả Trần Mậu Sinh là người cho rằng nên khống chế cơ sở, cũng thông qua phản hồi của đoàn tuyên giáo, cảm thấy nên tiêu giảm nha môn cấp trấn.

Triệu Hãn cẩn thận tự hỏi một hồi, đột nhiên cười nói: “Nên như thế, cơ nghiệp chúng ta sáng lập, có rất nhiều chuyện nhất định sẽ phạm sai lầm. Sai rồi thì nên sửa lại, sau này còn có sai lầm như vậy, ta hi vọng các vị có thể thoải mái nói. Như này đi, mỗi huyện giảm bớt hai trấn, quan lại tương ứng điều đi huyện Phong Thành, huyện Thái Hòa, huyện Vạn An và huyện Long Tuyền.”

Phí Như Hạc đang hờn dỗi, bất ngờ hỏi: “Muốn đánh huyện Thái Hòa?”

“Thế nào, ngươi có hứng thú?” Triệu Hãn cười hỏi.

Phí Như Hạc tức giận nói: “Ta nghẹn một bụng tức, vừa hay lấy cường đạo huyện Thái Hòa ra để trút giận.”

Triệu Hãn hỏi: “Nương của ngươi ai đi đón?”

Phí Như Hạc nói: “Ta phái mấy tâm phúc về, chỉ cần đón Cảnh Hành Uyển đến, tiếp đó tổ phụ, tổ mẫu, nhị thục, tam thúc đều có thể không cần động. Chúng ta ở bên cạnh bày trận càng lớn thì quan địa phương bên kia cũng không dám dễ dàng động thr.”

Lý Bang Hoa nói: “Nếu Triệu binh viện (Phí Như Hạc) đã đến đây, vậy thì cùng nhau thương lượng chiến sự đi. Ta cho rằng, bao gồm cả thân binh ở bên cạnh Tống trấn, chính binh nên mở rộng đến tám nghìn, trong đó có hai nghìn người là thủy quân. Phía đông huyện Vĩnh Phong, cũng có thể chiếm lấy, như vậy mới có thể tăng cao chiều sâu, tằng cường phòng ngự địa bàn phía đông.”

“Ta đồng ý!” Phí Như Lạc lập tức đáp, hắn là người chưởng binh, đương nhiên hi vọng càng nhiều binh càng tốt.

Triệu Hãn hỏi Bàng Xuân Lai và Trần Mậu Sinh: “Nếu chiếm huyện Vĩnh Phong, quan lại và tuyên giáo viên có đủ không?”

Bàng Xuân Lai nói: “Mỗi huyện giảm hai trấn, thì sẽ thừa ra quan lại của mười sáu trấn, đề bạt thêm một ít nhất định sẽ đủ dùng.”

Trần Mậu Sinh nói: “Quan tuyên giáo cũng đủ, năm nay phát triển rất nhanh, gia nô, kỹ nữ, sĩ tử bần hàn chiếm đa số.”

“Vậy là tốt rồi,” Triệu Hãn nhắc nhở nói, “Trần Mậu Sinh, lệnh cho quan tuyên giáo thường ngày đọc “Mạnh Tử” nhiều một chút, tứ thư ngũ kinh cũng rất quan trọng. Tuyên giáo ti của ngươi, đó là tương đương với Lễ bộ của Đại Minh, không được để mấy người đọc sách xem thường.”

Trần Mậu Sinh cười nói: “Ta đang đọc “Mạnh Tử” đây, sách của Mạnh Tử rất hay. Dân là quý, xã tắc thứ, quân là khinh. Nghĩa là ai được lòng dân thì được làm thiên tử, ai được lòng thiên thử thì được làm chư hầu, ai được lòng chư hầu thì được làm quan đại phu. Ta cho rằng “được lòng dân” rất giống với lý luận đại đồng của chúng ta, đều là nên lấy bách tính làm chủ.”

Mạnh tử “dân là quý” không chỉ có thân sĩ quý tộc mà còn là “dân mọi tầng lớp”, bao gồm cả nông dân canh tác, thậm chí là còn coi trọng nông dân hơn.

Triệu Hãn còn nói: “Còn có, bình thường bảo họ học nhiều số học, bây giờ cho dù là trẻ con cũng đều phải cho số học Châu u.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »