Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3666 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 591

❊ ❊ ❊

Trong lòng gã nặng nề suy tính.

Không đợi ai hỏi, gã chủ động mở lời: “Nơi này là kho báu huyền thuật mà Nhân Hoàng khi còn sống để lại cho con cháu đời sau.

Sách sử Đông Doanh (Nhật Bản) ghi chép rằng Nhân Hoàng đời thứ hai, tức là sau khi Thương Trụ Vương chết, Nhân Hoàng đời thứ ba là Tần Thủy Hoàng đã kế thừa y bát của ông ấy.”

“Khoan đã!” Nguyễn Hiện Hiện lên tiếng ngăn lại, cái gì với cái gì thế này? Tên này vừa mở miệng sao đã nói hươu nói vượn rồi?

“Nhân Hoàng chẳng phải là Phục Hy sao? Đào đâu ra đời thứ hai đời thứ ba? Theo cách nói của anh, vậy thì mỗi đời hoàng đế trên đất Hoa Hạ đều là Nhân Hoàng hết à?”

“Cô có thể im miệng không?” Morris nổi giận: “Không ai kể chuyện thần thoại thượng cổ cho cô nghe đâu, muốn nghe thì nghe, không nghe thì cút.”

Võ Phong Tử cũng nhíu mày. Trụ Vương? Nhân Hoàng? Đùa gì vậy?

Đọc sách được hai ngày cũng biết Trụ Vương là nhân vật phản diện lớn nhất trên mảnh đất này.

Morris mặc kệ người khác, ánh mắt khinh miệt: “Không biết lịch sử của các người viết thế nào nhưng Trụ Vương là Nhân Hoàng được Thánh Minh thừa nhận.”

Nghe dã sử cũng không tệ, Nguyễn Hiện Hiện không chen ngang nữa.

“Doanh Chính nhận được sự thừa kế của Nhân Hoàng đời thứ hai, công lao muôn đời nhưng ông ta cũng thất bại giống như Nhân Hoàng đời thứ hai.

Trước khi khí vận cạn kiệt, ông ta đã phái lượng lớn nhân mã đi tìm núi tiên Bồng Lai để đánh cược một lần cuối cùng. Kết quả các người biết rồi đấy.

Khi khí số sắp tận, ông ta không cam lòng thừa nhận nhưng cũng đã phái người xây dựng nơi này, bảo lưu hơn một nửa sự thừa kế của Đạo gia thời bấy giờ.”

Nguyễn Hiện Hiện nhìn Võ Phong Tử, hỏi: “Anh có hiểu hắn nói gì không?”

Võ Phong Tử nhún vai: “Đại khái là Trụ Vương và lão tổ tông nhà mình đều đang làm một việc lớn và cả hai đều thất bại!”

“Là ý đó phải không?” Gã nhìn về phía Morris.

Gã cười lạnh: “Lịch sử tổ tiên nhà mình, các người lại đi hỏi tôi?”

Nói xong gã nhìn về phía đạo trường này: “Có lẽ chân tướng được ghi chép ở đây. Tôi và cả Thánh Minh, đều rất có hứng thú.”

“Ngươi cũng chỉ là một con chó của Giáo hoàng cũng xứng đặt mình lên trước Thánh Minh sao?” Dracula lại chen vào, hắn dường như quyết tâm đối đầu với Morris.

Nhìn gã đặc biệt ngứa mắt.

Nguyễn Hiện Hiện: “Dã sử kể xong rồi, chi bằng bàn chuyện chính đi. Anh nói anh biết cách mở nơi này?”

Morris gật đầu: “Tôi dùng Thánh quang áp chế lũ côn trùng biến dị thuộc tính bóng tối, cửa đồng do các người chịu trách nhiệm phá bằng vũ lực.

Cổ tịch lấy ra được Thánh Minh sẽ sao chép một bản, nếu còn thứ khác thì chia năm năm, thế nào?”

“Mò!”

Chưa đợi Nguyễn Hiện Hiện trả lời, bò Tây Tạng đã cuống lên trước, chĩa cặp sừng vừa dài vừa to ra, chuẩn bị tấn công.

“Chỉ thế thôi à?” Nguyễn Hiện Hiện cũng cười.

Chưa nói đến giá trị nghiên cứu to lớn của ngôi nhà bằng đồng nguyên vẹn đối với khảo cổ học và Hoa Quốc, chỉ riêng cánh cửa này thôi đã không phải thứ có thể phá bằng vũ lực rồi.

Đúng là không đập đồ nhà mình thì không biết xót.

Morris thật sự sắp bị người phụ nữ toàn thân trên dưới đều là mồm mép này chọc điên rồi: “Có bản lĩnh, có bản lĩnh thì cô làm đi!”

“Được thôi!” Nào ngờ vừa dứt lời, Nguyễn Hiện Hiện đã tiếp lời ngay: “Tôi làm thì tôi làm.”

Sau đó cô đổi giọng: “Nhưng trước đó...”

Cô bất ngờ rút thanh cổ kiếm sau lưng ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào Morris: “Lũ cường đạo trộm cắp các người, hãy xuống địa ngục chuộc tội cho hành vi của mình trước đi.”

Keng!

Tiếng binh khí va chạm xé toạc không khí, Thánh quang mạ vàng như thủy triều dường như muốn nhấn chìm đạo trường. Cổ kiếm trong tay Nguyễn Hiện Hiện vẽ ra một vòng cung đen tuyền, mỗi lần va chạm với Thánh quang đều bắn ra ánh sáng đen và tia lửa đỏ.

Thánh huy của Morris bị gã ném ra, thiêu đốt rực rỡ như mặt trời, sáu góc bắn ra sáu lưỡi dao ánh sáng dệt thành lồng giam, gã nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang bị nhốt trong lồng thở hổn hển.

“Tưởng rằng tưởng rằng tôi đứng nói nhảm lâu như vậy là hoàn toàn không có chuẩn bị gì sao?”

“Bóng tối của cô, cuối cùng sẽ bị Thánh quang gột rửa.”

“Keng!”

Tiếng rít sắc bén của cổ kiếm đập tan vẻ mặt đắc ý của Morris. Thân hình Nguyễn Hiện Hiện chuyển động, kiếm quang như dải lụa, mang theo sức mạnh chém nát tất cả, xẻ toạc lồng giam Thánh quang.

Ánh mắt Morris ngưng trọng, khóe miệng rỉ máu, pháp trượng chắn ngang, ngay khoảnh khắc va chạm với kiếm khí liền nổ tung, sóng khí khuếch tán ra xung quanh, cuốn lên bụi đất mù mịt.

Mũi chân Nguyễn Hiện Hiện điểm nhẹ xuống đất, thân pháp linh động như bướm, cổ kiếm trong tay cô múa thành từng tầng màn kiếm, mỗi lần va chạm đều phát ra tiếng kim loại đinh tai nhức óc.

“Kết thúc rồi!” Nguyễn Hiện Hiện hít sâu một hơi, ánh sáng đen trên cổ kiếm bùng lên dữ dội. Tay kia rút roi chín khúc bên hông quất mạnh một cái, vậy mà lại tròng vào cổ Morris y như xích chó.

Sau lưng vang lên tiếng xé gió, viện binh của Morris đã đến.

Võ Phong Tử nãy giờ không tìm được đối thủ bên cạnh cuối cùng cũng khép lại cái miệng đang há hốc, tung một cước đá bay tên Ninja bịt mặt kín mít.

Hai bóng người lướt qua nhau, gã ném cho Nguyễn Hiện Hiện một ánh mắt yên tâm.

“Hát!” Nguyễn Hiện Hiện hét dài một tiếng, cổ kiếm mang theo sức mạnh vô song, đón đỡ đòn toàn lực của Morris.

“Ầm!”

Sau tiếng nổ kinh thiên động địa, cát bụi bay mù mịt khắp nơi. Mấy chỗ đang giao chiến đều dừng tay, ánh mắt không hẹn mà cùng nhìn về phía trung tâm.

Hoặc căng thẳng. Hoặc bình tĩnh. Hoặc tràn đầy tin tưởng và yêu thương!

Khói súng tan đi, bóng dáng không cao lớn của Nguyễn Hiện Hiện, tay xách một cái xác không toàn vẹn từ từ bước ra khỏi màn bụi.

Cô không nhìn bất kỳ ai, xách cái xác đi vào bóng tối, đi đến trước tòa kiến trúc bằng đồng lớn nhất nằm ở trung tâm đạo trường, ném cái xác tàn tạ trong tay về phía cánh cửa lớn...

Chắp tay cung kính hành lễ Đạo gia: “Hậu nhân bất hiếu Nguyễn Hiện Hiện, xin tổ tiên mở cửa!”

Từng chữ đanh thép, âm thanh lan tỏa tám phương, vang vọng khắp hậu viện đạo trường.

Tiếng vo ve khiến người ta tê dại da đầu lại vang lên nhưng chui từ dưới đất lên không phải là những con bọ ngựa nhỏ chi chít, mà là một con bọ ngựa khổng lồ to bằng eo người lớn.

Đôi mắt tròn xoe đen láy như ngọc trai đen nhìn chằm chằm vào những con người đang đứng trên lãnh địa của nó trong ba giây, sau đó từ từ vươn cặp càng dài như cẳng chân ra kéo lê xác chết.

Đôi mắt đen nhánh nhận thấy Nguyễn Hiện Hiện không có ý định ngăn cản, nó an tâm bắt đầu thưởng thức bữa ăn.

Tiếng răng nhai xương thịt vang lên rào rạo.

Nguyễn Hiện Hiện đứng tại chỗ kiên nhẫn đợi nó nuốt chửng toàn bộ thi thể Morris, trầm ngâm một lát rồi bước lên một bước.

Vị tổ tông bọ ngựa này không ngăn cản, cô càng thêm yên tâm.

Chân cô xoay chuyển, bước theo Thiên Cương Bộ tiến lại gần căn phòng bằng đồng. Bọ ngựa vẫn không ngăn cản, cho đến khi Nguyễn Hiện Hiện đứng trước cửa, cánh cửa nhỏ của căn phòng đồng vang lên một tiếng “cạch” rồi mở ra!

Đám người đi theo phía sau đều kinh ngạc đến ngây người, kẻ kinh hãi nhất phải kể đến Mộc Hạ.

Dù đã trải qua tận thế tiến hóa ra dị năng, dù xuyên không đều có cơ sở khoa học nhưng Nguyễn Tiểu Hiện tự xưng là hậu duệ bất hiếu xin tổ tiên mở cửa, vậy mà cửa lại mở thật?

Cô nàng hoảng hốt nắm lấy cánh tay của Võ Phong Tử: “Thế giới này, cuối cùng cũng chuyển sang thể loại huyền huyễn rồi sao?”

Võ Phong Tử không để ý đến cô nàng, vẻ mặt đăm chiêu, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt Cung Dã, xác nhận suy đoán trong lòng.

“Trọng điểm là... Thiên Cương Bộ?”

“Dưới đất có cơ quan!”

“Không chỉ vậy!” Cung Dã ra hiệu cho Võ Phong Tử nhìn con bọ ngựa khổng lồ kia: “Muốn vào nhà đồng có rất nhiều cách.”

“Dùng vật nặng va đập vào cửa là để mở cơ quan tầng thứ nhất thả bọ ngựa ra. Lúc này nếu chạy loạn trên mặt đất sẽ chỉ chạm vào cơ quan thả ra nhiều bọ ngựa hơn. Thiên Cương Bộ có lẽ có thể tránh giẫm phải cơ quan một cách hiệu quả.”

“Vậy cánh cửa tự mở ra kia là thế nào?” Mộc Hạ hỏi.

Cung Dã trầm ngâm một chút, những mảnh ký ức vụn vặt lóe lên trong đầu, anh suy tư nói:

“Hẳn vẫn là cơ quan. Bọ ngựa rời đi, trọng lượng nơi nó đứng giảm xuống, từ từ chạm vào cơ quan tiếp theo nên cửa mới mở.”

“Theo cậu nói.” Dracula không biết đã đi tới từ lúc nào, dừng lại cách mọi người không xa.

“Tôi thả một lứa bọ ngựa ra giết sạch trước, sau đó nhảy đến trước cửa mà không chạm vào cơ quan trên đường thì cũng mở được cửa sao?”

Cung Dã nghiêng đầu, trên mặt không có biểu cảm dư thừa: “Anh có thể thử xem.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »