Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3664 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 543

❊ ❊ ❊

Nơi long mạch tụ hội, xung quanh rất dễ xảy ra những sự kiện bí ẩn mà quân đội không giải quyết được, sự tồn tại của tổ Hoàng là rất quan trọng.”

Nguyễn Hiện Hiện không ngắt lời, đợi đối phương nói xong cô mới mở miệng: “Sắp xếp của ngài cháu không làm được.”

Triệu Lập nhướng mày, ra hiệu cho cô nói tiếp.

Cô phát hiện ra cách mọi người ở đây cư xử với nhau rất tự nhiên, không giống bên ngoài, nói nặng hai câu với bề trên là bị chỉ trích bất hiếu.

Dường như là một nơi coi trọng vai vế nhưng lại không cần phải khư khư giữ lề thói cũ.

Cô không cần tổ chức ngôn từ hoa mỹ uyển chuyển, dứt khoát nói thẳng: “Hôm nay cháu đến đây chỉ để chào ngài một tiếng, cháu chuẩn bị lên đường sang đảo quốc tìm Cung Dã rồi.”

Triệu Lập không tỏ thái độ gì: “Đi bằng cách nào?”

Nguyễn Hiện Hiện đã tính toán từ sớm: “Chỉ cần cháu đưa ra thân phận nhân viên an toàn quốc phòng, hoặc thân phận người của Cục 749, thiếu gì địch đặc (*) sẵn sàng hộ tống, bỏ người bỏ sức đưa cháu sang đó.” *(Địch đặc: Đặc vụ của địch).

Lần này người im lặng đổi thành Triệu Lập.

Ông lại gọi một cú điện thoại, đọc một dãy số mà Nguyễn Hiện Hiện nghe không hiểu, như đang đối chiếu cái gì đó.

Lát sau cúp máy, ông lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu.

“Xem đi, đây là lộ trình hành động của tổ Thiên sau khi sang Nhật. Nói ta nghe xem, cháu muốn sang đó thêm loạn gì.”

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

Mở tài liệu ra, cô đọc lướt mười dòng một lần.

Tháng 5, tổ Thiên đến đảo quốc, bảy người chia làm bốn, đánh thẳng vào phân bộ Cửu Cúc. Cùng lúc đó, nhóm ba người do Cung Dã dẫn đầu đã đánh sập phòng thí nghiệm ngầm lớn nhất đảo quốc.

Tháng 6: Để yểm hộ đồng đội phá vây, một người hy sinh, tổ Thiên mất tích.

Tháng 7: Tiểu đội năm người phản công, tiêu diệt năm phân đà của Cửu Cúc ngoại trừ tổng bộ, phá hủy ba ngôi đền của đảo quốc.

Tháng 8: Tổ Thiên bắt đầu đào tẩu, chuẩn bị rút lui.

Cùng tháng: Tiểu đội tại Nhật nhận được lệnh của Cục 749, tiếp nhận Giao Long bị đánh cắp từ long mạch, từ đó mất tích.

Tháng 11: Cửu Cúc và Cục 749 xảy ra xung đột trực diện dưới chân núi Phú Sĩ, cướp lại được Giao Long, hai bên thương vong nghiêm trọng.

Đọc đến đây, tim Nguyễn Hiện Hiện thắt lại.

Triệu Lập ra hiệu đọc tiếp.

Tháng 12: Hoa Quốc nhận được tin tình báo, tổ Thiên chỉ còn lại ba người, hai người bị thương nặng, một người bị thương nhẹ, danh tính cụ thể không xác định, hiện đang dưỡng thương ở nơi an toàn.

Cùng tháng: Hoa Quốc phát lệnh rút lui.

Cùng tháng: Ba người lại mất dấu.

Tháng 1: Một nhân vật cấp cao quan trọng của Cửu Cúc bị ném từ tầng 22 xuống đất, chết ngay tại chỗ. Theo lời nhân chứng, người thực hiện là Cung Dã của Hoa Quốc.

Cùng tháng: Hoa Quốc lại phát lệnh rút lui lần nữa.

Càng đọc xuống dưới, Nguyễn Hiện Hiện càng kinh tâm động phách. Cửu Cúc của đảo quốc, cô đã nắm được đại khái, đó là một tổ chức không hề thua kém Cục 749 của Hoa Quốc.

Những đại năng cấp bậc như Triệu Lập ở đó không phải số ít.

Thấy cô như ngồi trên đống lửa, đứng ngồi không yên dù chỉ một phút, Triệu Lập mỉm cười.

“Yên tâm đi, cái cháu nhìn thấy chỉ là bề nổi thôi. Lũ trẻ gặp nguy hiểm, nước ta sao có thể không phái viện binh?”

Ngừng một chút, Triệu Lập trầm giọng: “Long mạch xảy ra chuyện, người phát hiện sớm nhất là cháu. Ba vị đại năng trong cục phải đến trấn giữ, vốn dĩ không rút được nhân lực dư thừa...”

Ông chuyển giọng: “Mấy thằng nhãi ranh kia, bao gồm cả Cung Dã, có thể nhận được viện trợ nhanh nhất, còn phải cảm ơn cháu đấy.”

“Cháu ư?” Nguyễn Hiện Hiện chỉ vào mình.

Triệu Lập gật đầu: “Là linh tuyền của cháu đã cứu sống những lão già của phái Đạo gia vốn đang ở ẩn chờ chết, giúp họ hồi phục thương thế, có thể xuất quan chi viện.”

“Có nhóm người này, không chỉ giải quyết được tình thế cấp bách hiện giờ của Hoa Quốc, mà nhóm người sang Nhật cũng có thể đứng vững trên đất nước khác, giành lấy một thắng lợi toàn diện.”

Dứt lời, Triệu Lập đứng dậy hành lễ Đạo gia: “Ta không đại diện được cho Hoa Quốc nhưng cô bé à, ta đại diện cho đám lão già kia, cảm ơn cháu.”

Một mặt nhận đại lễ của trưởng bối sợ bị thiên lôi đánh, mặt khác chuyện cô cứu người là thật nên Nguyễn Hiện Hiện chỉ nhận nửa lễ.

Ngồi xuống lại, Triệu Lập cảm thán rất nhiều.

“Cháu không biết đâu, Phạm Thái Thái vừa truyền tin cháu muốn sang đảo quốc về, mấy lão già kia đã nhảy dựng lên, nói gì cũng không cho cháu đi. Họ bảo muốn đi thì để họ đi thay, cháu cứ ở quanh thủ đô đánh mấy con yêu quái trộm long mạch là được rồi.

Nhưng hôm nay gặp cháu, ta biết là không cản được.

Mọi nhiệm vụ sang Nhật đã hoàn thành viên mãn, chỉ còn lại những trở ngại sẽ gặp phải khi rút lui. Cửu Cúc ngậm bồ hòn làm ngọt sẽ không dễ dàng thả người đi đâu.

Cho nên cục đang có một nhiệm vụ tiếp dẫn, đón những anh hùng sang Nhật trở về nhà. Cháu muốn đi, ta sẽ thêm tên cháu vào nhé?”

“Cháu đi!” Nguyễn Hiện Hiện nói chắc nịch từng chữ.

Triệu Lập vuốt mặt: “Đi thì đi, đừng có làm cái vẻ như đang chửi người ta thế chứ.”

Đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng cười: “Tôi đã nói gì nào, tôi đã nói gì nào, ông không cản được con bé đâu.”

Cửa mở ra, hai bóng người một nam một nữ mặc đạo bào khoan thai bước vào. Trên người không phải loại đạo bào thêu mây cuộn viền hoa lệ như lão Lý, mà chỉ là áo vải thô đơn giản.

Người phụ nữ mặt không cảm xúc, dung mạo thuộc hàng trung thượng, điểm nổi bật nhất là trên mặt bà không tìm thấy một nếp nhăn hay lỗ chân lông nào. Bảo bà ba mươi cũng được, mà bốn mươi cũng xong.

Người đàn ông... người đàn ông thì nói thế nào nhỉ, mới nhìn thì nho nhã thư sinh, nhìn kỹ lại có nét giống hồ ly tinh nam phiên bản trung niên. Không phải nói ông ta đẹp đến mức nào, mà là cái phong thái toát ra trong từng nụ cười cái nhíu mày.

Triệu Lập chỉ vào hai người giới thiệu với Nguyễn Hiện Hiện: “Phục Tam Thính của núi Long Hổ và Hách Viện của quan Thanh Liên.”

Sớm nghe nói trên núi Long Hổ có Thiên Sư Phủ, hóa ra đều là thật.

“Tiền bối Phục, tiền bối Hách.” Danh xưng vừa thốt ra, đừng nói Nguyễn Hiện Hiện thấy ngượng, mà hai người kia nghe cũng ngượng.

Phục Tam Thính mở lời: “Không chê thì gọi tiếng chú Phục đi, gọi cô ấy là chị Hách.”

Người phụ nữ vẫn không có biểu cảm gì, chỉ liếc nhìn ông ta một cái như có như không rồi bước lên một bước, khóe miệng khẽ nhếch. Hóa ra người không hay cười khi cười lên lại đẹp đến thế.

“Lời cảm ơn tôi không nói nữa. Quan Thanh Liên không có gì, chỉ có của cải tích lũy qua các đời là không ít. Tôi đã chọn vài món thượng phẩm, lát nữa bảo Thái Thái chuyển lên xe cho cô. Đừng chê tôi dung tục nhé.”

Không chê không chê, Nguyễn Hiện Hiện có hệ thống cửa hàng, không thiếu bảo vật gì, chỉ thiếu mỗi tiền.

“Cháu thích tiền nhất, cảm ơn Hách quan chủ.”

“Tôi cảm ơn cô mới phải.”

Dứt lời, bên cạnh vang lên một tiếng thở dài.

“Quan Thanh Liên quả nhiên không thiếu vàng bạc vật chất, chẳng giống núi Long Hổ chúng tôi, chỉ có thể dùng vài món đồ cổ và sách cổ qua các triều đại để bày tỏ chút lòng biết ơn.”

Nguyễn Hiện Hiện: “...”

Người này nói chuyện nghe cứ “gay gay” thế nào ấy!

Triệu Lập ra hiệu mọi người ngồi xuống trước: “Vốn dĩ cháu không hỏi thì những tình huống này sẽ do trong cục xử lý nhưng đã cháu muốn tham gia vào thì ta nói sơ qua với cháu trước.”

“Lần cuối cùng liên lạc được với nhóm Cung Dã là trước Tết, bên đó đã bắt đầu rút lui. Chúng ta sẽ phái người từ Hải Thị đi đường thủy tiếp ứng.

Đứng trên đất đảo quốc, chúng không thể sử dụng vũ khí hạng nặng bao trùm nhưng ra đến biển thì rất khó nói...”

Lời chưa dứt, Phục Tam Thính đã cướp lời: “Không phải rất khó nói, mà là Cửu Cúc nhất định sẽ huy động vũ khí nhiệt hạch có sức sát thương lớn để ngăn cản 749 về nước.”

Triệu Lập gật đầu xác nhận, nhìn vào mắt Nguyễn Hiện Hiện, vẫn không hy vọng cô tham gia mạo hiểm. Người mà có mệnh hệ gì, học trò ông về chẳng băm ông ra làm đôi.

“Tác chiến trong thành phố thì khó nói.” Nguyễn Hiện Hiện nhếch mép, vẻ mặt ngông cuồng và kiêu ngạo: “Chứ tác chiến trên biển, đến bao nhiêu người, bà cô đây diệt bấy nhiêu người.”

“Khẩu khí lớn đấy.” Hách Viện cười, như là cười lạnh, chỉ nghe bà nói: “Nhưng tôi thích. Người không ngông cuồng uổng thiếu niên. Chuyến này tôi sẽ cùng cô ra khơi.”

Trên biển đến bao nhiêu diệt bấy nhiêu?

Cô đã thấy uy lực của tàu sân bay, tàu chiến, máy b** n*m b*m chưa?

Triệu Lập không hiểu, thời đại của họ, đừng nói là con nhà dân thường, ngay cả vương tôn quý tộc cũng hiếm khi xuất hiện kẻ ngông cuồng nhường này nhưng ông tôn trọng.

Lúc này bên cạnh lại truyền đến một tiếng thở dài: “Quan chủ Thanh Liên đích thân xuất mã, tội nghiệp cho đám sư điệt đạo đồng trong quan của tôi. Chẳng giống núi Long Hổ chúng tôi, nhà to nghiệp lớn, thêm một người không nhiều, thiếu một người không ít, vậy thì tôi cũng đi theo luôn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »