Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3665 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 564

❊ ❊ ❊

Ảnh bị nhiễu, mờ tịt nhưng không khó để nhận ra một phần ba lộ trên mặt nước trong ảnh chính là hàng không mẫu hạm của đảo quốc bọn họ.

“Ý gì đây?” Người đàn ông trung niên phồng mang trợn má, nếu không có trần nhà chặn lại chắc ông ta nhảy cẫng lên trời rồi: “Cậu đưa ra tấm ảnh này rốt cuộc là có ý gì?”

Người đưa ảnh cúi gằm mặt xuống: “Không biết, ảnh do phía Mỹ gửi tới sáng nay, bọn họ chỉ đưa cái này, không nói gì thêm cả.”

Khiến người ta suy sụp không kém gì việc tàu Đạn Hoàn bị chìm, chính là lần này, thật sự đã gây thù chuốc oán với phía Mỹ rồi!

Mọi người siết chặt nắm đấm, nghiến răng ken két. Rõ ràng đất liền nhận được tin báo hết lần này đến lần khác đều là mọi thứ vẫn bình thường, đã đuổi t** tr*ng q**c về nước...

Tại sao! Tại sao hàng không mẫu hạm của họ không những bị rơi gần Palau, mà còn có nhân chứng vật chứng cho thấy trước khi rơi, hàng không mẫu hạm đã giao tranh với chiến hạm của Mỹ?

Tại sao chuyện lớn như vậy mà đất liền không nhận được chút tin tức nào?

So với những điều trên, việc tại sao mấy chiếc chiến hạm cỏn con lại có thể đánh chìm hàng không mẫu hạm đã chẳng còn là điều đáng ngạc nhiên nữa.

Họ đâu biết rằng tín hiệu truyền đi giữa hai bên vẫn luôn bị hệ thống khống chế!

Do Nguyễn Hiện Hiện không ở bên cạnh, hệ thống không làm quá lộ liễu, chỉ đóng vai trò người truyền đạt mệnh lệnh.

Báo cáo bình an và báo cáo công việc giả về đất liền. Ra lệnh xua đuổi chứ không tấn công cho hàng không mẫu hạm.

Một hệ thống đạt chuẩn, cho dù khi ký chủ rơi vào ảo giác hay ngủ say cũng phải biết mình nên làm gì.

Về chuyện này, Nguyễn Hiện Hiện nghĩ có chết cô cũng sẽ không thừa nhận!

Ngay khi Nhật Bản nuốt nước mắt vào trong bồi thường cắt đất, uất ức cúi gập người chín mươi độ xin lỗi cha nuôi thì hàng không mẫu hạm Trung Quốc · Đạn Hoàn · hiệu đã vượt qua muôn vàn khó khăn trở ngại, xuất hiện trên vùng biển nước nhà.

Chuyện là ngày hôm đó, Nguyễn Hiện Hiện đang hăng máu, chuẩn bị chỉ huy thiên binh vạn mã đánh thẳng vào hang ổ địch, Tam Thái Tử chẳng nói chẳng rằng lại giáng xuống chín con rồng nước.

Vỗ cả người lẫn tàu xuống đáy biển!

Đừng nói hơn bảy trăm tên lính Nhật chết oan uổng trên tàu, mà ngay cả phía Trung Quốc thức đêm tăng ca chuẩn bị một mẻ hốt gọn hàng không mẫu hạm cũng oan ức vô cùng.

Bọn họ bố trí hết lớp này đến lớp khác, thậm chí làm trái lệnh triệu hồi của cấp trên nhiều lần, thành quả rõ ràng ngay trước mắt, dễ như trở bàn tay, thế mà... chìm nghỉm rồi?

Nguyễn Hiện Hiện phát điên, không đợi mọi người cùng phát điên, một con rồng đen từ chân trời lao xuống mặt nước.

Nửa ngày sau, từ một vùng biển khác kéo con tàu Đạn Hoàn lên.

Tất cả mọi người đều ngẩn người.

Cái này... cái này làm quá đẹp rồi!

Hoàn hảo tránh được sự dò tìm của vệ tinh.

Người ta thường nói tai nghe là giả mắt thấy mới là thật, tận mắt nhìn thấy hàng không mẫu hạm chìm nghỉm, đảo quốc chắc cũng nên tin và từ bỏ ý định rồi nhỉ?

Tuy rằng không ai dám chắc chắn cảnh này có bị vệ tinh chụp được hay không.

Chỉ biết rằng pha xử lý thần sầu của Tam Thái Tử đã giúp giải quyết nỗi lo về sau.

Là một cao thủ chuyên “bồi thêm dao”, Nguyễn Hiện Hiện ngay tại chỗ tự tay phá hủy hai chiếc chiến hạm của Mỹ.

Mặc kệ vệ tinh có chụp được cảnh tàu chìm hay không, dù sao cái nồi này có đẩy thế nào thì trên bàn đàm phán cũng chỉ có Mỹ và Nhật ngồi với nhau.

Ngay khi Nhật Bản quyết định gánh chịu tất cả, cắn nát răng nuốt máu và nước mắt thừa nhận cha nuôi trâu bò, bịa ra cả lời nói dối nực cười rằng chiến hạm cũng có thể đánh úp hàng không mẫu hạm để làm trò cười cho thiên hạ...

Thì nhóm người Nguyễn Hiện Hiện đã ngồi trên chiếc hàng không mẫu hạm nhặt được, tiến vào vùng biển nhà mình rồi!

Chuyến đi này không chỉ đón được nhóm Cung Dã sang Nhật làm nhiệm vụ trở về, mà còn tiêu diệt hai chiến hạm của đảo quốc, bắt được ba chiến hạm của quân đội Mỹ.

Mang về một chiếc chiến hạm và một chiếc hàng không mẫu hạm.

Chiến tích vô tiền khoáng hậu.

Tin tức kinh động đến cấp lãnh đạo cao nhất, không cần cô nói nhiều, các vị lãnh đạo hiểu chuyện trực tiếp đưa hàng không mẫu hạm đến xưởng đóng tàu Đại Liên để giải mã nghiên cứu.

Sự xuất hiện của nó định sẵn là một bí mật vĩnh viễn không thể tiết lộ, đồng thời cũng là một bước tiến lớn cho nền khoa học kỹ thuật nước nhà.

Thị trưởng thành phố Hải dẫn theo lãnh đạo cấp cao của xưởng đóng tàu mòn mỏi chờ đợi ở bến tàu bí mật.

Hàng không mẫu hạm không có phần của họ nhưng chiếc chiến hạm thuộc về Mỹ này, chắc chắn phải thuộc về họ chứ?

Không thể nào bỏ tiền bỏ người bỏ sức, cuối cùng đến ngụm nước canh cũng không cho uống!

Nguyễn Hiện Hiện buồn cười nằm nhoài trên lan can boong tàu, tàu dừng, đập vào mắt là mấy khuôn mặt già nua đang cười đến nhăn nhúm cả lại.

“Đồng chí Nguyễn, các đồng chí vất vả rồi, chào mừng trở về nhà!”

“Vị này là...”

“Tôi họ Dương.” Người đàn ông trung niên giới thiệu với giọng điệu hào sảng, đầy khí thế.

Nguyễn Hiện Hiện cười: “À phải rồi, chào lãnh đạo.”

Trên mặt cô ý cười dạt dào, biểu cảm trông thì vô hại nhưng lại mang đầy thâm ý.

“Sớm nghe nói thành phố Hải chúng ta non xanh nước biếc phong cảnh hữu tình, những căn biệt thự nhỏ trong ngõ hẻm, tùy tiện chỉ một chỗ cũng đều có điển cố, là thật sao ạ?”

Đã dấn thân vào con đường chính trị, làm gì có ai mà trong bụng không chứa đến tám trăm cái tâm cơ.

Vị lãnh đạo họ Dương nhướng mày, trái tim đang treo lơ lửng rốt cuộc cũng hạ xuống.

Có cầu ắt có cung, không phải kiểu đầu đất cứng đầu cứng cổ là tốt rồi.

“Đúng là có chuyện như vậy. Nếu đồng chí Nguyễn hứng thú, đơn vị chúng tôi đang có vài căn biệt thự Tây bỏ trống. Cuối tuần này, ngày kia, tôi sẽ đích thân đưa cô đi xem. Vừa kể chuyện xưa, vừa ngồi xuống uống chén trà, uống chén trà!”

Hai người nhìn nhau, tất cả đều hiểu ý mà không cần nói ra.

Hiện giờ có quy định rõ ràng, nhà cửa không được phép mua bán tư nhân.

Nhưng công lao và năng lực của cô bày ra đó, đừng nói là muốn hai căn biệt thự nhỏ, chỉ cần cô không đòi lật trời, tất cả mọi người đều sẽ dỗ dành, cung phụng cô.

Đây cũng là lý do thật sự khiến Nguyễn Hiện Hiện liều mạng cũng phải leo lên cao.

Cô phất tay, giọng điệu đầy ẩn ý: “Trải đường, lên bờ.”

Chiếc chiến hạm này, ngoại trừ thành phố Hải, còn có rất nhiều xưởng đóng tàu khác bao gồm cả Xưởng đóng tàu Tế Nam đều khao khát có được để nghiên cứu.

Cô không có quyền phân phối nhưng lời nói của cô có quyền quyết định nhất định.

Ít nhất thì đám cây đa cây đề có quyền làm chủ việc này cũng phải nghe theo đề xuất của cô.

Nếu không có lợi ích, mặc kệ cô là người nhàn rỗi hay siêu nhân, tám sào tre cũng chẳng đánh tới cán bộ cấp bậc như lãnh đạo Dương, đời nào ông ta lại đích thân đến tiếp kiến?

Lại còn khách sáo như thế.

Nói khách sáo là còn nhẹ, nhìn nụ cười trên mặt kia xem... Chậc!

Cả trăm người ùa lên, đứng trên mảnh đất quen thuộc, trước mặt là những gương mặt tuy giả tạo, nịnh nọt nhưng lại vô cùng thân thiết.

Hầu Tử chực khóc: “Nếu Đại Đậu còn ở đây...”

Đại Đậu là thành viên của Thiên Tự tổ đã hy sinh trong nhiệm vụ lần này, là người anh em kề vai sát cánh, cùng nhau vào sinh ra tử.

Lời vừa dứt, đám người Thiên Tự tổ vốn đang phấn khích vì được đặt chân lên đất liền bỗng chốc trầm xuống.

Tuy Đại Đậu là người ít nói, tuy mới gia nhập chưa đầy một năm nhưng tình cảm tích lũy từng chút một qua những ngày tháng sớm tối bên nhau không phải là giả.

Không theo tàu sân bay về thẳng tỉnh Liêu, họ chọn cập bến thành phố Hải, trong đó có một phần nguyên nhân là để đưa liệt sĩ có biệt danh Đại Đậu về quê.

“Toàn thể chú ý, nghỉ, nghiêm!”

Phía sau bỗng vang lên tiếng còi lanh lảnh. Chỉ thấy sau lưng Dương Phần và ban lãnh đạo xưởng tàu, một đội quân nhân vũ trang đầy đủ bước ra.

Ai nấy sắc mặt trang nghiêm, trầm trọng, đi bước đều đến trước mặt mọi người chào kiểu quân đội.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Nguyễn Hiện Hiện, đều nghiêm trang chào lại.

Tay áp sát đường chỉ quần hạ xuống, người quân nhân dẫn đầu nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người một gã to con đang ôm chiếc hộp sắt, đôi mắt hổ rưng rưng lệ.

Giọng nói vài phần nghẹn ngào: “Tiểu Đậu cậu ấy... ở trong đó sao?”

Gã to con gật đầu: “Ngoài cậu ấy ra, còn có mấy vị liệt sĩ hy sinh trong chuyến đi này. Điều kiện có hạn, tôi chỉ có thể đặt tro cốt các anh em vào trong hũ, đưa họ về nhà.”

Người quân nhân dẫn đầu bước lên một bước: “Nghiêm! Mặc niệm! Đón anh hùng về nhà.”

Dứt lời, đám lãnh đạo xưởng tàu vốn thích đội mũ cũng bỏ mũ xuống. Cung Dã, Nguyễn Hiện Hiện, Mộc Hạ và những người khác cúi đầu, người đứng thẳng, hai chân khép lại thực hiện lễ mặc niệm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »