Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3665 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 548

❊ ❊ ❊

Ý kiến lớn thì không dám nói nhưng không phục và khó chịu thì chắc chắn có, vì thế từ lúc gặp mặt đến giờ, chẳng ai chủ động chào hỏi hay nói chuyện với cô.

Nguyễn Hiện Hiện liếc nhìn ra sau, thầy Triệu nói chuyến đi này cô có thể dốc toàn lực ra tay, nắm đấm là viên gạch gõ cửa để hòa nhập tập thể nhưng cô đâu có đến để kết bạn.

Càng chẳng có tâm trí quan tâm người khác nhìn mình thế nào, nghĩ gì về mình.

Quay đầu lại, liếm đôi môi khô khốc, trong mắt thoáng hiện vẻ điên cuồng không mấy tỉnh táo, ánh mắt u ám cứ dán chặt vào chiến hạm địch.

“Tôi nhớ trên tàu này có mấy vị tiền bối Đạo gia, họ có đây không?”

Người làm đến Thượng tá bề ngoài có thô lỗ đến mấy thì bên trong cũng tinh tế, nghe nhạc hiệu đoán chương trình, Diệp Bằng Đức nhướng mày: “Cô muốn?”

“Đúng! Tôi muốn cưỡng chiếm chiến hạm Mỹ.”

Nguyễn Hiện Hiện trầm giọng: “Khó khăn lớn nhất khi cướp tàu là khó tiếp cận, radar, cảm biến nhiệt... Tôi chặn tín hiệu tàu địch, chúng ta ngụy trang thành người mình để tiếp cận, chú nói cho tôi biết, về mặt vũ lực có thể hạ gục tàu địch không?”

“Được.”

Diệp Bằng Đức vẫn còn đang kinh ngạc trước ý tưởng táo bạo của cô thì Đoạn An đã đưa ra câu trả lời chắc chắn.

“Người trong cục chúng ta phân bố trên bảy tàu chiến, mà tàu chiến của đối phương lợi hại ở vũ khí nóng.”

Anh ta nói tiếp: “Chỉ cần tập hợp người của mình lại với nhau, tôi nắm chắc hoàn thành nhiệm vụ.”

Một cô gái mặc đồ đen, đeo trường đao sau lưng, che nửa mặt chỉ lộ ra đôi mắt lẳng lặng đứng sau lưng Đoạn An, tiếp đó là càng nhiều người hơn nữa.

Họ đều đang bày tỏ một ý: Không cần các tiền bối trong cục, bọn họ có thể làm được.

“Tốt!” Nguyễn Hiện Hiện tắc lưỡi một cái, nhướng mày.

“Triệu tập người của mình tập hợp trên con tàu này, tôi sẽ gây nhiễu thiết bị dò tìm trên tàu Mỹ, các người lên tàu, nhất định phải bắt sống nguyên vẹn một chiếc tàu chiến địch.”

Phía xa lửa cháy ngút trời, tiếng nổ vang rền bên tai, thiếu nữ đứng lặng trước bàn điều khiển, nhướng mày cười.

Rõ ràng là những người lần đầu hợp tác, vậy mà lại ăn ý như đã từng sát cánh hàng ngàn lần.

Diệp Bằng Đức lẳng lặng nhường chỗ cho người trẻ buông tay làm, nhiệm vụ lần này không chỉ là tiếp ứng, cứu viện, mà còn là một cuộc thao luyện.

Thế hệ chiến tướng dày dạn sương gió như các ông đã già rồi, tương lai của Hoa Quốc còn phải giao vào tay lớp trẻ.

Ông trầm giọng gọi vị Đoàn trưởng trẻ tuổi họ Vương: “Tiếp theo cậu thay tôi chỉ huy, chịu trách nhiệm phối hợp toàn diện với hành động của Cục 749.”

Đoàn trưởng Vương năm nay hai mươi bảy tuổi nhưng kinh nghiệm tác chiến trên biển đã có mười lăm năm, lâm nguy nhận mệnh không chút hoảng loạn, tham gia vào cuộc thảo luận của tiểu đội Cục 749.

Anh chỉ vào màn hình radar: “Tôi cho rằng tàu chiến của chúng ta biến mất trên radar, ở cự ly gần có thể nhìn thấy ánh lửa, người mình không đến chi viện thì hơi giả tạo. Chi bằng để tất cả tàu chiến áp sát về phía chúng ta, tạo ra một cục diện vây bắt giả, tiếp cận tàu chiến mục tiêu. Nhưng dù chúng ta ngụy trang tốt đến đâu, khi hai tàu đến gần, trong tầm mắt nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị quân Mỹ nhận ra bằng mắt thường. Lúc đó là thời điểm nguy hiểm nhất nhưng cũng là cơ hội duy nhất để lên tàu, các người đã nghĩ ra cách lên tàu chưa?”

Đoạn An: “Tôi có thể bay trên không trong thời gian ngắn.”

Thiếu nữ đeo trường đao: “Tốc độ tôi nhanh, có thể đạp nước đi trong cự ly ngắn.”

Phục Âm: “Năng lực đặc biệt của tôi liên quan đến nước, có thể bơi qua.”

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày nhìn người này: “Cậu có quan hệ gì với Phục Tam Thính?”

Thiếu nữ sờ mũi, như thể đang nói chuyện xấu hổ nhất đời mình: “Ông ấy là chú út tôi.”

Tiếp theo, mọi người lần lượt báo cáo sở trường của mình, chủ yếu là báo cho Nguyễn Hiện Hiện nghe, bọn họ hẳn đã sớm biết năng lực của nhau.

Cũng để cô được chứng kiến màn “bát tiên quá hải, các hiển thần thông”.

Lần lượt, nhân viên nội bộ Cục 749 trên các tàu chiến khác cũng lục tục đến nơi, tổng cộng 23 người, phân bố trên bảy con tàu.

Nhân viên chiến đấu chuẩn bị xuống nước, nhân viên phi chiến đấu ở lại tàu chủ lực hỗ trợ, sẵn sàng chi viện bất cứ lúc nào.

Đáy mắt Nguyễn Hiện Hiện ánh lên ý cười: “Vậy ngoài gây nhiễu tín hiệu, tôi dùng sóng âm tấn công nhé, sóng âm chọc giận cái tên ngốc bên kia.”

Một thanh niên mặc áo bông đỏ rực, dung mạo rất khoa trương nhìn sang: “Sao cô biết Thiếu tướng trên tàu đối phương sẽ là một tên ngốc?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Tôi bật mic rồi mà! Có mỗi gã chửi lại, không phải tên ngốc nóng nảy dễ kích động thì là gì?”

Thanh niên chậm rãi cởi áo bông đỏ ra, nhướng mày: “Có lý.”

Khi hai con tàu trên radar ngày càng gần nhau, sáu tàu chiến còn lại quay đầu đuổi theo tạo thành thế bao vây.

Không chỉ phong tỏa mọi đường lui, mà còn bao vây cả tàu mục tiêu vào trong.

Nhưng nhìn trên radar thì lại là tàu chiến Nhật Bản đánh chìm tàu chiến Hoa Quốc, tàu chiến Hoa Quốc truy đuổi, tàu chiến Nhật Bản đang tiến lại gần phía Mỹ để cầu cứu.

Đồng thời, trong loa vang lên một giọng nói cực kỳ kiêu ngạo và đáng đánh đòn.

“Chekov, ông nội đến tìm mày liếm chậu đây, mau súc miệng sạch sẽ đón đại đao đói khát khó nhịn của ông nội đi.”

Lát sau, mặt biển yên tĩnh vang lên tiếng cười lạnh: “Đói khát? Mày bị khỉ Hoa Quốc đuổi cho lên trời không lối xuống đất không cửa, muốn chui vào háng bố mày trốn cho an toàn chứ gì?”

“Tao cụ tổ nhà mày cái! @#¥%...”

Mọi người trong Cục 749 thề, bẩn, thật sự quá bẩn thỉu, cả đời này chưa từng nghe qua lời lẽ nào bẩn thỉu hơn hai người này chửi nhau!

Khi tàu chiến ngày càng đến gần, hai người cũng chửi nhau ngày càng hăng, Chekov hoàn toàn không phải đối thủ của Nguyễn Hiện Hiện - người kiếp trước đã từng tu luyện ở “Đại học Tổ An” (nơi nổi tiếng với các thánh chửi).

Gã tức đến mức chỉ tay lên trời thề gặp mặt nhất định phải chém sống cô.

“Không đúng!” Vị thuyền trưởng kia mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Thiếu tướng, tình hình có chút không ổn, cứ tiếp tục thế này, chúng ta có thể bị tàu chiến Hoa Quốc bao vây.”

Chekov nhìn radar, tỏ vẻ không quan tâm: “Bao vây thì sao? Một lũ khỉ Hoa Quốc chỉ biết nhảy nhót kêu chí chóe đòi xua đuổi, bao vây rồi, ông nội đứng trước mặt tay không tấc sắt, chúng nó dám động thủ không?”

Về nguyên tắc là không dám, trên biển Hoa Quốc thường xuyên xảy ra va chạm với Nhật Bản nhưng đối mặt với Mỹ, bị đánh vài cái cũng chỉ dám xua đuổi.

Nhưng trái tim thuyền trưởng vẫn cứ thon thót lo âu không yên.

Chekov chẳng hề cảm nhận được sự lo lắng của thuyền trưởng, vẫn đang mải mê đấu khẩu nảy lửa với “Laudan”!

Khi sắp tiến vào tầm nhìn, Nguyễn Hiện Hiện huýt sáo một tiếng, mặt biển vang lên tiếng rào rào, một cái mai rùa khổng lồ nổi lên.

Tất cả mọi người há hốc mồm: Rùa biển to bằng cái nhà?

Nguyễn Hiện Hiện lắc đầu, kiêu hãnh hất cằm: “Là rùa cạn, cậu ấy tên là Vi Vi, là bá chủ Lục Giang của tỉnh Hắc.”

Lại nói: “Các người leo lên lưng rùa, để cậu ấy đưa các người qua, tốc độ nhanh, lại có cậu ấy bảo vệ, có thể tránh được đòn tấn công bằng vũ khí nóng.”

Mắt Phục Âm sáng rực: “Ngầu quá, nó tên là Vi Vi à, là thú cưng của cô sao?”

Qua ô cửa sổ tròn bên cạnh, Nguyễn Hiện Hiện bắt gặp ánh mắt mong chờ của Vi Vi, cô mỉm cười dịu dàng lắc đầu.

“Không, cậu ấy là cộng sự của tôi, là người bạn vĩnh cửu của tôi.”

Tiếp đó cô trầm giọng: “Đừng chần chừ, tất cả lên lưng rùa, tàu chiến sẽ yểm trợ cho các người, đợi chúng tôi tiến vào tầm nhìn thu hút sự chú ý của địch, các người hãy lặng lẽ lên tàu.”

“Các vị.” Cô quay đầu lại, nụ cười trên mặt tắt ngấm, vẻ mặt nghiêm túc: “Tất cả lấy an toàn làm trọng, tất thắng!”

“Tất thắng!”

Họ có đủ các thủ đoạn vượt biển cự ly ngắn nhưng hành động phân tán dễ bị quân Mỹ phát hiện và tiêu diệt từng người một.

Thứ hai, ngồi trên lưng Vi Vi có thể canh đúng thời cơ tiếp cận vô thanh vô tức, không cần như pháo thăng thiên bay vèo vèo sang tàu đối phương, mục tiêu quá lộ liễu.

Vì nhắc đến nhiệm vụ, không một ai làm vướng chân, giữa việc thả mặc kệ và thả cá voi sát thủ, Nguyễn Hiện Hiện đã chọn gọi Vi Vi ra.

Còn một điểm nữa là sự kết hợp giữa Vi Vi và Mộc Hạ là vô địch thiên hạ.

Mọi thứ đã sẵn sàng, tàu chiến lao hết tốc lực vào tầm nhìn của Chekov, người đàn ông vừa nãy còn đang la lối om sòm, giây tiếp theo tiếng nói im bặt.

“Thiếu tướng!” Thuyền trưởng kinh hoàng quay đầu lại cũng nhìn thấy, đây đâu phải tàu chiến Nhật Bản? Rõ ràng là tàu Nam Hạm của Hoa Quốc.

Ông ta đã không còn tâm trí để phân tích xem đối phương làm thế nào ngụy trang hoàn hảo trên radar, lúc này trong đầu chỉ còn một ý nghĩ xong đời rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »