Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3664 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 563

❊ ❊ ❊

Nực cười!

Thật quá nực cười!

“Đồ ngu!”

...

Sáng sớm, Nguyễn Hiện Hiện tỉnh dậy trong tiếng chim hải âu kêu vang, mắt còn chưa mở hẳn, một bóng đen cứ chập chờn trước mặt.

Cô giật mình không chút do dự vung tay tát một cái.

Bốp!!

Cái bóng động đậy, khẽ hừ một tiếng. Chạm vào lồng ngực rắn chắc, Nguyễn Hiện Hiện cuối cùng cũng mở to mắt.

Nhìn Cung Dã trước mặt quần áo xộc xệch, hai tay cứng đờ giữa không trung, trên làn da trần trụi trước ngực in hằn một dấu tay đỏ chót, hình như anh đang cài cúc áo.

Giọng cô không mấy thiện cảm, vì mới ngủ dậy nên mang theo chút khàn khàn nũng nịu: “Sáng sớm tinh mơ, đứng đây uốn éo cái gì thế?”

Cung Dã: “...”

Anh dứt khoát bỏ luôn việc cài cúc, mặc kệ mảng da thịt màu mật ong trước ngực lộ ra dưới những vệt nắng xuyên qua khe rèm cửa, giọng điệu mang theo vẻ cười như không cười.

“Tắm.”

“Mới thế đã nhìn chán rồi sao? Hôm đó trong hang động...”

“Câm miệng!” Nguyễn Hiện Hiện cáu kỉnh ngồi dậy, trên đầu còn vểnh lên một túm tóc ngốc nghếch: “Em nhớ tối qua trước khi ngủ có khóa cửa mà.”

Cung Dã nhìn tay nắm cửa rồi lại nhìn cô.

Ý là: Dựa vào cái đó mà đòi cản được tôi?

Thấy nếu còn trêu nữa thì cô sẽ nổi cáu thật, anh biết tính khí của tiểu tiên nữ khi bị đánh thức một cách không tự nhiên bạo lực đến mức nào.

“Anh nấu mì Ramen xương hầm, mực mù tạt và lẩu Sukiyaki, sáng nay em muốn ăn món nào?”

Nguyễn Hiện Hiện nhắm mắt để mặc Cung Dã mặc từng món quần áo lên người mình, nghe vậy không cần suy nghĩ gần như đồng thanh với Cung Dã: “Mì Ramen xương hầm!”

Dứt lời cả hai đều bật cười!

“Đi thôi!” Cung Dã dịu dàng nói: “Rửa mặt trước đã, hôm chúng ta rời đảo đã thông báo cho bên lão Diệp rồi, dụ hàng không mẫu hạm di chuyển về hướng chỉ định. Khoảng bốn năm tiếng nữa, ba bên sẽ gặp nhau tại tọa độ, thu xong hàng không mẫu hạm chúng ta sẽ về nhà.”

Nguyễn Hiện Hiện vừa đánh răng, vừa nghe Cung Dã kể về những tin tức mới nhất từ phía Nhật Bản sau ngày hôm qua.

“Sự việc diễn ra không khác mấy so với kế hoạch của chúng ta, gia tộc Kikuchi dựa theo manh mối nhận định là do lính Mỹ làm, nửa đêm hai bên đã có một màn rượt đuổi kịch liệt.

Gia tộc Kikuchi đỏ mắt giết chết đám lính Mỹ mà cha nuôi phái đến trấn thủ, giới thượng tầng Nhật Bản chấn động, đến khi phát hiện ra để ngăn cản thì đã muộn.

Phía Mỹ thương vong nặng nề.

Người của Huyền Môn muốn giết người thì người thường, cho dù là lính tinh nhuệ nhất của Mỹ cũng khó lòng chống đỡ.

Sự việc đã rồi, Nhật Bản có hồn xiêu phách lạc cũng vô ích, chỉ đành cố đấm ăn xôi bám chặt lấy chuỗi bằng chứng kia để đàm phán với cha nuôi.

Còn phải giằng co chán chê, Nhật Bản lại một lần nữa tập hợp lực lượng, theo dự tính, cái nồi đen này cuối cùng khả năng cao sẽ lại úp lên đầu Trung Quốc nhưng lúc đó chúng ta đã về đến nhà an toàn rồi.

Chuyện còn lại không cần lo, cứ để đám lão già chuyên đấu võ mồm làm chính trị đi giải quyết.

Nghe nói sau trận chiến hôm qua, Mỹ và Nhật Bản đã như nước với lửa, lính Mỹ đang tàn sát dân thường Nhật Bản để trút giận.”

“Chậc chậc chậc.” Nguyễn Hiện Hiện nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, tặc lưỡi cảm thán: “Đúng là một vở kịch chó cắn chó kinh điển.”

“Chứ còn gì nữa!” Cung Dã cười khẩy một tiếng rồi ghé sát lại, trong gương phản chiếu nửa khuôn mặt đẹp như thần của anh: “Có muốn đổ thêm dầu vào lửa không?”

Đổ chứ! Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày, cô thích nhất là thêm củi vào lò đấy!

...

Trên vùng biển quốc tế mênh mông bát ngát, ba chiếc chiến hạm của Mỹ chạy bán sống bán chết phía trước, một chiếc hàng không mẫu hạm bám theo sát nút phía sau.

Điều kỳ lạ là rõ ràng trên hàng không mẫu hạm có vũ khí tiên tiến nhất, chỉ cần một phát là có thể tiễn cả ba chiếc chiến hạm kia xuống địa ngục, vậy mà đuổi theo mấy ngày mấy đêm, vũ khí vẫn cứ im lìm không khai hỏa.

Không phải không muốn, mà là mỗi khi định phóng vũ khí hạng nặng, binh lính Nhật phụ trách thao tác chắc chắn sẽ lăn đùng ra chết bất đắc kỳ tử ngay giây tiếp theo.

Lần gần thành công nhất, phóng kiểu giếng phóng, công đoạn nạp đạn đã hoàn tất, tên lính Nhật trốn trong phòng điều khiển lại đột nhiên đột tử.

Lính Nhật lục tung cả căn phòng kín mít, cuối cùng tìm thấy một con bạch tuộc đốm xanh đang định vượt ngục đào tẩu sau khi gây án ở trong góc...

Lính Nhật nhìn con bạch tuộc! Con bạch tuộc trừng mắt nhìn lính Nhật!

Bên cạnh là một cái xác chết trong tư thế đau đớn, có cho mượn tám cái gan cũng không ai dám lại gần loài sinh vật kịch độc này.

Dùng súng quét? Đừng đùa, ai dám bắn vào bảng điều khiển vũ khí chứ?

Chỉ đành trong sự im lặng chết chóc, trơ mắt nhìn con bạch tuộc đốm xanh hung hăng dương oai diễu võ một hồi rồi nhảy phắt một cái, bẹp rơi xuống sau bàn điều khiển, mất hút không còn tăm hơi.

Những chuyện tương tự nhiều không kể xiết.

Mỗi khi lính Nhật chuẩn bị sử dụng vũ khí tấn công, người thao tác sẽ chết một cách bất đắc kỳ tử. Bạn đã bao giờ thấy con mãng xà to hơn cả thắt lưng người lớn mà còn có độc chưa?

Lửa thiêu không chết, đạn bắn không thủng.

Lúc này thân hình khổng lồ của nó đang cuộn tròn trên boong tàu bay, đôi mắt rắn âm lạnh thỉnh thoảng lại quét nhìn đám lính Nhật đang tụ tập lại một chỗ, dường như muốn nói: Kẻ nào đến kẻ đó chết!

Sau mấy ngày rượt đuổi, lính Nhật rút ra được một kinh nghiệm.

Chỉ cần không cố ý tấn công chiếc chiến hạm Trung Quốc đang đội lốt tàu Mỹ kia thì những con hung thú đáng sợ đó sẽ không chủ động tấn công.

Biết trong nước xảy ra chuyện lớn, hàng không mẫu hạm nhiều lần muốn từ bỏ nhiệm vụ quay về nhưng mỗi lần vừa có động tĩnh, ba chiếc chiến hạm kia lại bao vây trước sau đe dọa bằng vũ khí.

Hàng không mẫu hạm lợi hại ở khả năng tấn công trên không, tấn công tầm xa, tiếp nhiên liệu cho máy bay chiến đấu, chứ khả năng phòng thủ đâu phải vô địch, bị đánh cũng đau chứ.

Có sự tham gia của đám đại yêu vừa ngang ngược vừa có sức phá hoại kinh người, hai bên rơi vào thế cân bằng kỳ lạ, chẳng ai làm gì được ai.

Mấy ngày trôi qua, hàng không mẫu hạm cũng sắp hết nóng nảy nổi rồi.

Cậy có kỹ thuật tiên tiến, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị đánh bại, tự cho rằng nếu bị ép vào đường cùng thì có thể dùng biển người để lấp nhưng sự việc chưa đến mức đó, vẫn chủ yếu là xua đuổi.

Hùng tâm tráng chí ban đầu sớm đã tan thành mây khói.

Chỉ mong mấy chiếc chiến hạm này đừng khiêu khích nữa, từ đâu đến thì cút về đó đi.

Ngay khi hàng không mẫu hạm đang ôm tâm lý lặp đi lặp lại kiểu “Có lui hay không, không lui tao làm thật đấy” rồi khi đại yêu vừa có động tĩnh thì lại “Từ từ đã, xem thế nào” thì...

Tất cả sức mạnh công nghệ trên hàng không mẫu hạm đột nhiên đình công!

Liên lạc bị cắt đứt, radar mất linh, toàn bộ động cơ ngừng hoạt động, lính Nhật trên tàu hoảng loạn.

Khắp nơi tràn ngập tiếng chửi rủa, hoảng sợ và tiếng tranh cãi khi sửa chữa khẩn cấp.

Lúc này hơn 700 người còn sống sót trên hàng không mẫu hạm giống như những đứa trẻ bị tước mất vũ khí, đứng trên boong tàu mất đi mọi quyền kiểm soát với vẻ mặt luống cuống và mờ mịt.

Ngay khi bầu không khí rơi vào tột cùng của sự hoảng loạn và căng thẳng, từ xa một chiếc chiến hạm rẽ sóng lao tới, mang theo dáng vẻ vô địch, hung hãn như một gã giang hồ đại ca trên biển, cứ thế mà húc thẳng vào.

Khi đến gần, vũ khí của cả bốn chiếc chiến hạm đồng loạt nhắm thẳng vào hàng không mẫu hạm.

Chỉ nghe một tiếng Ầm!

Lửa cháy ngút trời!

Sau này theo lời kể của cư dân Palau sống quanh vùng, đầu tiên là một tiếng nổ cực lớn, sau đó từ xa nhìn thấy lửa cháy ngút trời, cuối cùng là chín con rồng nước từ trên trời giáng xuống hủy diệt hoàn toàn vùng biển này.

Ngay sau đó, quân đội Nhật Bản đang kiểm soát Palau lập tức xuất động. Những người dân Palau to gan chèo thuyền lại gần, từng nhìn thấy từ xa lính Nhật vớt lên vô số mảnh vỡ của chiến hạm Mỹ...

Tin tức lan truyền rộng rãi trong phạm vi nhỏ.

Một thời gian sau, người dân Palau lại tuyên bố mình chẳng nhìn thấy gì cả, không có tranh đấu cũng chẳng có lửa cháy rồng nước gì sất, đó chỉ là một tai nạn thiên nhiên bị hiểu lầm mà thôi.

Lúc này không khí trên bàn hội nghị của Nhật Bản vô cùng ngột ngạt căng thẳng, một người đàn ông trung niên thấp lùn đập bàn đỏ mặt tía tai.

“Chân tướng đâu? Hàng không mẫu hạm đâu? Tiến triển trục vớt bấy lâu nay đâu? Ai nói cho tôi biết, ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Mọi người im lặng.

Một người trong số đó rón rén lấy từ trong tập tài liệu ra một tấm ảnh, là ảnh chụp từ vệ tinh, ghi lại cảnh hàng không mẫu hạm chìm một nửa xuống nước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »