Nếu không nhờ anh lính ở toa bên cạnh tốt bụng cho mượn hai cái áo bông thì hai người không bị dọa chết cũng đã chết cóng giữa đường rồi.
Cái con bé trời đánh thánh đâm Nguyễn Hiện Hiện kia đúng là mặc kệ bọn họ thật.
Vừa thoát khỏi nơi lạnh giá nhất, không ngoài dự đoán, cả hai đều lăn ra sốt, sốt li bì!
Nguyễn Hiện Hiện: [Hừ! Quản các người á? Một chút giác ngộ của kẻ xấu xí và kẻ làm lẽ cũng không có!]
...
Sân ga, bên cạnh cây cột trụ nơi người qua kẻ lại tấp nập, có mấy gương mặt quen thuộc đang đứng đợi.
Nguyễn Bảo Châu và Lục Nghị.
Nguyễn Kháng Nhật và Điền Điềm.
Cha Cảnh dẫn theo năm sáu người trong tộc.
Xa hơn nữa, còn có hai gương mặt mà Nguyễn Hiện Hiện càng quen thuộc hơn.
Biết trước số toa, những người này đều canh chừng ngay bên ngoài cửa tàu.
Cửa tàu mở ra, dòng người nối đuôi nhau bước xuống.
Nguyễn Kháng Nhật dùng đôi mắt già nua đục ngầu nhìn chằm chằm vào đám đông, vọng tưởng có thể tìm thấy đứa cháu gái bất hiếu ngay từ cái nhìn đầu tiên, để rồi lôi cổ nó đến phòng đăng ký kết hôn.
Lĩnh chứng rồi, chỉ cần lĩnh chứng xong, ông ta có thể lấy thêm thuốc trị giang mai từ tay con dâu nhà họ Cảnh.
Huống hồ ánh mắt ông ta âm trầm quét qua Điền Điềm đang đứng bên cạnh, gần đây tra được vài thứ, trong lòng ông ta đã có suy đoán.
Nếu đúng như ông ta nghĩ...
Hơi thở của Nguyễn Kháng Nhật ngày càng dồn dập, không nhịn được đưa tay che miệng ho khan.
Tiếng ho này khiến những người xung quanh tản ra như chim vỡ tổ, ai cũng sợ bệnh viêm gan A của ông ta chưa khỏi hẳn, lây sang mình. Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật càng thêm u ám, ẩn hiện sắc xanh tím tái của kẻ sắp chết.
Nguyễn Bảo Châu và Lục Nghị đứng cạnh nhau như người xa lạ, chẳng giống vợ chồng son, mà giống vợ chồng cõi âm hơn.
Lục Nghị cười lạnh: “Sao thế? Không đi theo chị họ cô tranh giành cái “dưa chuột thối” kia, lại chạy ra ga đón người, định rủ chị họ cô nhập hội, ba chị em cùng tranh một quả dưa chuột à?”
Nguyễn Bảo Châu dán chặt mắt vào đám người xuống tàu, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt.
Ngọc bội, ả nhất định phải có được miếng ngọc bội bình an thần kỳ đã giúp người chị họ trong giấc mơ bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Sờ sờ miếng ngọc bình an trong túi mình, đốt lửa, ngâm nước, nhỏ máu thậm chí dùng răng cắn, mọi cách có thể thử ả đều đã thử qua nhưng miếng ngọc bội chẳng có chút phản ứng nào.
Chỉ có một khả năng... con tiện nhân kia đã đưa cho ả hàng giả.
Đồ thật chắc chắn vẫn nằm trong tay Nguyễn Hiện Hiện, liệu cô có phát hiện ra điều gì rồi nhận chủ trước không?
Trong mơ chỉ dẫn rằng sau cải cách mở cửa, chị họ mới phát hiện ra công dụng diệu kỳ của ngọc bội, từ đó bước lên đỉnh cao nhân sinh trở thành người giàu nhất.
Bây giờ thời gian hãy còn sớm nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Nguyễn Bảo Châu vừa lo lắng vừa kích động, bất giác túm lấy vạt áo Lục Nghị, liền bị anh ta mạnh tay hất ra: “Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của cô chạm vào tôi.”
Nguyễn Bảo Châu đang chìm trong suy nghĩ liền hồi thần, mỉa mai: “Anh không bẩn, anh chỉ thích mấy bà cô già thôi, thảo nào trên người toàn mùi người già, tránh xa ra cũng tốt.”
Nhìn cháu gái và cháu rể náo loạn thành ra thế này, trong lòng Nguyễn Kháng Nhật đầy bi thương. Cái nhà này tuột dốc không phanh, tất cả đều bắt đầu từ lúc Nguyễn Hiện Hiện xuống nông thôn.
Người đứng càng cao thì càng mê tín, Nguyễn Kháng Nhật nghĩ tuy ông ta không thích Nguyễn Hiện Hiện nhưng nếu sự trở về của nó có thể khiến cái nhà này quay lại quỹ đạo...
Ông ta cũng không ngại bố thí cho nó chút ánh mắt.
Từ nhỏ mỗi khi ông ta cưng chiều Bảo Châu, ánh mắt khao khát mong chờ của Hiện Hiện không phải ông ta không nhìn thấy.
Nếu mọi thứ có thể trở lại bình thường, nó ngoan ngoãn nghe lời gả vào nhà họ Cảnh, ông ta cũng không phải không dung chứa được một đứa con gái sắp gả chồng.
Người trong chi thứ nhà họ Cảnh đứng cạnh nhà họ Cảnh chủ, nói: “Bên chỗ đăng ký kết hôn đã lo lót xong rồi, người vừa ra là đưa thẳng đến đó luôn chứ?”
Cha Cảnh gật đầu, ánh mắt quét qua đám người nhà họ Nguyễn mỗi người một toan tính đằng kia: “Đưa đi luôn, đừng để nó tiếp xúc với nhà họ Nguyễn, bẩn thỉu.”
Nguyễn Bảo Châu và Lục Nghị từ chỗ anh một câu tôi một câu, chuyển sang mỉa mai lẫn nhau rồi đến chửi rủa, nếu không phải tầm mắt Nguyễn Bảo Châu bỗng nhiên xuất hiện một điểm sáng, có lẽ hai người còn đánh nhau to.
Nguyễn Hiện Hiện mặc một chiếc áo khoác lông vũ dáng dài màu trắng, chân đi đôi bốt da hươu cao đến bắp chân, cổ quàng khăn len màu xám.
Đôi mắt to tròn lộ ra bên ngoài, lấp lánh như đá thạch anh đen rơi vào giữa nền tuyết trắng.
Xinh đẹp tựa như tiểu tiên nữ đi lạc xuống trần gian.
Ngay cả anh nhân viên tàu hỏa đang gào thét đến đỏ mặt tía tai để giữ trật tự cũng vô thức đưa tay ra đỡ, mặt đỏ bừng: “Nữ đồng chí chậm một chút, cẩn thận dưới chân.”
“Cảm ơn anh.” Nguyễn Hiện Hiện lễ phép đáp lại.
Nguyễn Bảo Châu đột ngột chộp lấy cánh tay Lục Nghị, khiến anh ta đau điếng. Lục Nghị vừa định mắng ả có bệnh à nhưng nhìn theo ánh mắt Nguyễn Bảo Châu, hơi thở của anh ta nghẹn lại.
Đáy mắt lóe lên sự kinh ngạc tột độ.
Ga tàu rộng lớn là thế nhưng hào quang như tụ cả vào một người. Cô giống như tinh linh trong tuyết trắng, đôi mắt linh động lướt qua một vòng, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Cô giơ tay vẫy vẫy về phía này: “Tôi về rồi đây, ông nội, em họ, em rể, mọi người vẫn khỏe chứ?”
Tôi về đòi nợ đây, các người đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
Nguyễn Kháng Nhật không kìm được bước lên một bước, tầm nhìn nhòe đi: “Phượng Hoa.”
Ông ta chỉ thấy trời đất quay cuồng, như thể quay ngược về nhà ga phương Nam hơn bốn mươi năm trước, khi ông ta sắp ra chiến trường, Phượng Hoa mặc bộ váy ngắn màu nhạt tiễn ông ta.
Khi đó... khi đó ông ta đã nghĩ sau khi công thành danh toại, nhất định sẽ không phụ người phụ nữ này, sẽ để bà làm bà chủ đoàn trưởng, trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Ông ta đưa tay ra, cố gắng chạm vào khuôn mặt trong ký ức sâu thẳm...
Bỗng nhiên khuôn mặt ấy chuyển động, nghiêng đầu nhìn ông ta: “Thằng cháu kia, bà đây không phải Phượng Hoa, bà là bà nội Nguyễn của mày!”
Nguyễn Kháng Nhật: “...”
Ảo ảnh trước mắt tan biến, nhìn khuôn mặt gợi đòn và vẻ giễu cợt đầy hứng thú trong mắt cô, phải rồi, đây đâu phải Phượng Hoa của ông ta, đây là con súc sinh nhỏ nhà ông ta.
Khuôn mặt già nua lập tức kéo dài ra như mặt lừa, định đưa tay kéo Nguyễn Hiện Hiện thì bị cô dễ dàng né tránh.
Nguyễn Hiện Hiện tránh ông ta như tránh tà, vẻ mặt đầy kinh hãi, ngón tay chỉ vào ông ta run lẩy bẩy.
“Tôi nói cho ông biết nhé Nguyễn Kháng Nhật, tuy tôi là bà nội của ông nhưng cũng phải chú ý nam nữ thụ thụ bất thân chứ.”
“Mày...” Nguyễn Kháng Nhật khó thở, vừa định dạy dỗ cô về đến thủ đô rồi thì phải biết phân biệt lớn nhỏ, cho cô biết thế nào là lễ độ thì bên tai bỗng vang lên tiếng hô thất thanh.
“Cảnh Tự, Tự Nhi, sao con lại ra nông nỗi này?”
Người nhà họ Cảnh như cơn gió lướt qua người Nguyễn Kháng Nhật, cha Cảnh vội vàng đỡ lấy đứa con trai cơ thể lung lay sắp đổ, chỉ còn lại bộ khung xương khô.
Ông ta không thể nào tin nổi, đây là đứa con trai ưu tú từ nhỏ, đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý của ông ta.
Nó đi xuống nông thôn sửa đê điều hay sao?
Cha Cảnh chỉ thấy đầu váng mắt hoa.
Khi chạm vào người con trai lại càng thấy nhẹ bẫng, chỉ cần dùng chút lực là cả người Cảnh Tự lảo đảo.
“Tự Nhi! Nó sốt rồi.” Câu sau là nói với người trong tộc: “Nhanh nhanh, mau đưa đến bệnh viện.”
Ông ta chỉ có mỗi đứa con trai này, lời dặn dò của bà cụ trước khi đi là đón được người thì đưa thẳng đi đăng ký kết hôn đã bị ông ta quẳng ra sau đầu, chỉ muốn đưa con đi cấp cứu, muốn biết nó đã trải qua những gì.
“Mài dao không lầm đốn củi.” Người em họ trong chi thứ nhắc nhở: “Trên đường đến bệnh viện, cứ gọi hai đứa trẻ đi lĩnh chứng trước đã.”
Trong đáy mắt Nguyễn Kháng Nhật ánh lên vẻ chê bai nhưng ông ta thì lại vô cùng nhiệt tình chủ động đón lấy: “Đây chính là Tiểu Tự đấy à? Thật là... thật là...”
Những lời khách sáo đã chuẩn bị sẵn giờ chẳng thốt nên lời, cái bộ khung xương khô này thì khen kiểu gì đây? Khen hắn trông thật “độc đáo” à?
Nguyễn Hiện Hiện quay đầu nhắc nhở: “Đây là cháu trai tôi, là ông nội của ông đấy, đưa hành lý cho ông ấy đi.”
Cảnh Tự theo phản xạ đưa hành lý đang xách trong tay ra, không dám chậm trễ giây phút nào.
Trên đường về thủ đô, phần lớn thời gian hắn sốt mê man nhưng vẫn nhớ rõ mồn một từng cảnh tượng trên đường đi.
Đặc vụ, đầu độc, đấu súng, đạn bay đầy trời.