Nguyễn Hiện Hiện: “???”
Triệu Lập liếc mắt nhìn sang, vẻ mặt như chuyện thường ngày ở huyện.
“Cô ấy tên là Tôn Diệu Ngôn, có thể giao tiếp với các ngôi sao trong vũ trụ, ý thức có thể bắt được những thiên hà ngoài trái đất mà kính viễn vọng thiên văn cũng không bắt được. Chỉ riêng năm nay, cô ấy đã dự đoán thành công ba lần bùng phát tia lửa mặt trời cấp X.”
Nguyễn Hiện Hiện: “Cô ấy nói nhìn thấy toàn bộ quá trình hình thành kim cương dưới nhiệt độ và áp suất cao, chuyện này chắc không phải công phu ngày một ngày hai, làm sao làm được vậy ạ?”
Triệu Lập: “Quan sát bằng ý niệm có dòng chảy thời gian khác với cảm nhận của chúng ta, Diệu Ngôn cũng không phải lần nào cũng làm được, vì thế mới kích động như vậy.”
Hiểu rồi!
Tầng hầm rộng lớn, đúng vậy, Nguyễn Hiện Hiện đã xác định cái gọi là tầng hai chính là một tầng hầm có diện tích bằng khoảng một sân bóng đá.
Không biết Cục 749 làm thế nào mà những bậc thang rõ ràng đi xuống lại trông như đang đi lên.
Thảo nào không cho đếm bậc thang, có thể sẽ gây ra sự méo mó về không gian thị giác.
Những phòng quan sát nhỏ chừng ba năm mét vuông như thế này trong tầng hầm không biết có bao nhiêu cái, trước mắt Nguyễn Hiện Hiện đang là một người đàn ông trung niên bẻ gãy thìa sắt bằng ý niệm.
Bẻ gãy thìa sắt bằng ý niệm ư, thú thật không dám giấu, Nguyễn Hiện Hiện trước khi uống nước linh tuyền đừng nói dùng ý niệm, dùng tay dùng hết sức bình sinh cũng chẳng bẻ nổi.
Nhưng người đàn ông trung niên bước ra lại chẳng hề vui vẻ, mặt dài ra như cái bơm.
Chỉ trong một chốc lát, xung quanh cô có người khóc kẻ cười, người la hét ầm ĩ.
Thảo nào những người biết đến tổ chức bí mật này đều gọi là “lũ điên”.
Cũng điên thật đấy nhưng cô thích.
Chẳng hiểu sao, cô lại có cảm giác thân thuộc.
Dường như dù cô có làm ra chuyện kỳ quặc đến đâu ở đây, người khác cũng chỉ coi là chuyện bình thường.
Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải!
“Xem xong chưa?” Triệu Lập hỏi: “Chưa xong thì sau này có thời gian xem từ từ.”
“Nửa năm trước nước linh tuyền của cháu đã cứu mạng hai sư đệ sư muội của ta, sau khi bình phục bọn họ muốn đến cảm ơn trực tiếp nhưng ta ngăn lại bảo để gặp nhau ở thủ đô.”
Nguyễn Hiện Hiện nhớ ra rồi, mấy tháng trước lão già này lấy nước linh tuyền của cô, hình như vẫn chưa trả thù lao thì phải?
Lần này Triệu Lập dẫn cô đi vào một phòng quan sát, có vẻ như tìm đại một phòng, đẩy bàn làm việc ra, bên dưới là một đoạn cầu thang dài hun hút.
Hai người đi không biết bao lâu, Nguyễn Hiện Hiện ước chừng khoảng cách từ tầng sáu xuống tầng ba, vì cứ đi thẳng tuột nên cũng khó tính toán chính xác.
Cuối đường là một cánh cửa gỗ, đẩy cửa ra, nơi này trông bình thường hơn nhiều, có vẻ giống văn phòng của cơ quan nhà nước.
Đi qua vài văn phòng đều không có người.
Bốn căn phòng lớn nhất lần lượt đề tên Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, cuối cùng là phòng chỉ huy.
Triệu Lập chỉ vào phòng chữ Thiên: “Phòng này là cứ điểm của Tiểu Dã, đội của nó có bảy người, hiện giờ sáu người đã sang Nhật làm nhiệm vụ. Các đội khác chắc cũng đi công tác hết rồi.”
Đang nói chuyện thì cửa phòng chữ Huyền tự động mở ra dù không có gió, bên dưới không có ánh sáng tự nhiên, căn phòng rộng lớn chỉ dựa vào vài ngọn đèn chiếu sáng.
Một thanh niên mặc đồ bảo hộ lao động nằm dài trên ghế tựa chẳng có chút hình tượng nào, tay nghịch một khối rubik, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, cười hì hì nói:
“Sư thúc tổ, rubik bố con mang từ nước ngoài về đấy, chơi không?”
Nguyễn Hiện Hiện đen mặt, cái vai vế gì thế này.
Bất ngờ là Triệu Lập không từ chối, ông đưa tay ra, khối rubik trên tay thanh niên tự động bay vào tay ông, ông loay hoay vài cái.
“Được, để ta nghiên cứu chút, chơi hiểu rồi trả con.”
“Vị này là...” Thanh niên đứng dậy đi đến trước mặt hai người, giơ tay làm động tác dừng lại với Triệu Lập: “Em, xem bói không? Nhân duyên, sự nghiệp, tiền đồ đều xem được hết, chỉ một hào thôi.”
“Được thôi!” Đáy mắt Nguyễn Hiện Hiện lóe lên tia hứng thú, móc trong túi ra một tờ tiền hào đưa cho thanh niên, anh vui mừng ra mặt như đứa trẻ con.
Rồi chắp tay một cách chẳng giống ai: “Đắc tội.”
Tiếp đó đôi mắt anh ngưng tụ lại, ánh mắt như thực chất săm soi từng tấc trên khuôn mặt Nguyễn Hiện Hiện, càng nhìn mày càng nhíu chặt, vẻ lười biếng trên mặt đã biến mất tăm.
“Em từng chết rồi? Không đúng, hay nói cách khác, em từng cận kề cái chết? Cũng không đúng, dòng thời gian chưa tới.”
Nghe thấy “từng chết dòng thời gian chưa tới”, tim Nguyễn Hiện Hiện thót lên một cái.
Thanh niên như gặp phải bài toán khó giải nhất trần đời.
“Không đúng nha, trong tử cục lại mở ra sinh môn, mà sinh môn lại mở trước trục thời gian của tử cục, cái tướng mạo này của em sao cứ như trò đùa thế nhỉ? Xem tướng mạo không cũng chưa chuẩn, nói bát tự của em xem nào.” Thanh niên xắn tay áo lên: “Đạo gia cho em xem bản lĩnh thật sự.”
Vừa dứt lời, Triệu Lập đã tung một cước: “Cút đi chỗ khác chơi.”
Sau đó dặn dò Nguyễn Hiện Hiện: “Bát tự tuyệt đối không được nói cho người khác biết, nhất là người ngoài và người của phòng chữ Huyền, nhớ kỹ chưa.”
Nói xong, ông đi thẳng vào phòng chỉ huy, kéo theo Nguyễn Hiện Hiện.
Phía sau, thanh niên sờ tờ tiền hào trong túi cười tít mắt không thấy tổ quốc đâu: “Tiểu sư điệt, nể tình em ra tay hào phóng tôi khuyên em một câu, năm Thân, chú ý người đầu ấp tay gối, cẩn thận chết không toàn thây.”
Năm Thân, năm 80.
Người chung chăn gối, Lục Nghị.
Chết không toàn thây.
Tất cả đều khớp!
Bước chân Nguyễn Hiện Hiện khựng lại một nhịp, cô cười nói: “Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Triệu Lập nghe không lọt tai, quay lại ấn đầu chàng thanh niên xuống nện cho một trận tơi bời.
“Cho mày nói bậy, cho mày nói bậy này. Tính theo vai vế, vợ đồ đệ của ông mày phải gọi là sư điệt đấy? Mày mặt mũi lớn gớm nhỉ.”
“Áu!!” Chàng thanh niên cuối cùng cũng biết mình sai ở đâu. Nói vậy thì nữ đồng chí này không phải vợ của Cung Dã sao?
Sát thần số một của Cục 507 trong tương lai sẽ giết vợ diệt con? Trời ơi, anh vừa vô tình vạch trần bí mật gì thế này? Truyền xuống, nhất định phải truyền xuống dưới!
Đợi đến khi Triệu Lập đánh chán chê rồi sập cửa bỏ đi.
Chàng thanh niên với đôi mắt phượng đong đầy uất ức, bê cái ca trà to tướng chạy thẳng lên tầng hai: “Mọi người biết tôi vừa bói ra cái gì không?”
...
Bước vào văn phòng, Triệu Lập vẫn chưa nguôi giận.
Ông quan sát kỹ cô cháu dâu đang cười tủm tỉm trước mặt. Thằng nhóc bên ngoài bói nhân duyên hay sự nghiệp đều không ra hồn, duy chỉ có xem vận mệnh là hiện tượng lại tổ (*), ngay cả mấy lão già trong cục cũng không bì kịp. *(Ý nói tài năng bẩm sinh vượt trội, giống tổ tiên).
Chẳng lẽ cô cháu dâu xinh xắn, tốt đẹp thế này thật sự sẽ bị cái thằng súc sinh kia giết trong tương lai sao?
Triệu Lập đau lòng nhức óc: “Con bé, hay là cân nhắc đổi đối tượng đi? Anh tài tuấn kiệt trong cục nhiều vô kể, chúng ta không việc gì phải treo cổ trên một cái cây xiêu vẹo.”
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
Cô bật cười: “Học trò do chính tay ngài dạy dỗ mà ngài còn không tin anh ấy sao? Người kia...”
“Cậu ta tên Kim Hâm, phó đội trưởng đội Huyền.”
Nguyễn Hiện Hiện gật đầu: “Cháu biết cậu ta nói gì, ngài không cần lo lắng.”
Thấy cô đã liệu trước, lão Triệu không nói thêm nữa. Ông gọi điện thoại gọi ai đó đến văn phòng, sau đó giảng giải cho cô về tình hình cơ bản của Cục 749.
“Ta, lão Hàn, lão Trương gác cổng dưới lầu, lão Tống... và vài vị nữa, cháu có thể hiểu là những bậc Thái Sơn Bắc Đẩu của cục. Tính theo vai vế Đạo gia, là sư tổ của Cục 749 này.
Bên dưới là hàng sư thúc, bao gồm lão Lý mà cháu quen, Tống Nam Ly, Cung Dã...
Tiếp đó là các thành viên trong tổ, bao gồm Kim Hâm cháu vừa gặp và cả bản thân cháu, đều là thế hệ ngôi sao mới của cục.”
“Khoan đã.” Nguyễn Hiện Hiện nói: “Nói vậy thì cháu và Cung Dã lệch vai vế rồi?”
Lão Triệu bật cười: “Thằng nhóc đó cùng lắm chỉ tính là nửa người Đạo gia thôi. Cháu không nhập đạo, không cần tuân thủ vai vế Đạo gia.
Ta nói vậy chỉ để cháu phân biệt rõ chức vụ và cấp bậc. Trước đây ở Cục 507 dựa nhiều vào truyền thống Đạo gia nhưng sau khi chuyển sang đây cải tổ mạnh mẽ thì mọi thứ đều đang chờ sắp xếp lại.
Cách xếp vai vế cũ đại khái cũng không còn tính nữa, chế độ cấp bậc đang chờ chỉnh đốn, cháu cứ nắm sơ qua là được.”
Nguyễn Hiện Hiện tỏ ý đã hiểu.
Triệu Lập lại nói: “Tiểu Dã không có ở đây, cháu tạm thời được phân vào tổ Hoàng. Ta biết cháu muốn ở cùng một chỗ với Tiểu Dã.
Thiên Địa Huyền Hoàng không phải phân chia theo chiến lực, mà là phân theo nhiệm vụ và năng lực khác nhau. Ví dụ như tổ Huyền chuyên xử lý các sự kiện tâm linh, tổ Hoàng bảo vệ hoàng thành.