“Thánh Minh cho ba ngày, nội bộ cũng cãi nhau ba ngày.”
“Hết thời gian, vẫn chưa phân thắng bại, cuối cùng là mấy vị lãnh đạo lớn đứng ra, cùng nhau bảo lãnh cho các em.
Các em là tương lai của giới Huyền Môn Trung Quốc.
Vị lãnh đạo tuổi cao sức yếu, mang bệnh trong người đã đích thân nói:
“Các em là lông vũ của Trung Quốc, giao các em ra chẳng khác nào tự bẻ gãy đôi cánh, những lời như vậy, sau này đừng bao giờ nhắc đến nữa.”
Có lời của vị đó, ý kiến trên dưới hoàn toàn thống nhất.”
“Thời gian này ngoan ngoãn một chút.” Triệu Lập cười lạnh một tiếng, suýt chút nữa là điểm mặt chỉ tên: “Vatican thì đừng mơ nữa, cơm thừa thì bao no.”
Nói xong, ông định đuổi hai người ra ngoài.
Nguyễn Hiện Hiện đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Triệu Lập trừng mắt nhìn cô: “Có gì nói thẳng, có rắm mau thả.”
Đấy nhé!
Là thầy bảo em nói đấy nhé.
“Trên đường tới đây, chúng em tổng cộng gặp bốn lần mai phục, trong đó ba lần là do người mình làm, bọn họ không muốn giết người, chỉ muốn bắt sống bọn em.”
Có hệ thống truy tìm nguồn gốc, Nguyễn Hiện Hiện dễ dàng tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau bốn lần tập kích.
“Tìm chết!” Triệu Lập giận dữ, một chưởng đập nát chiếc bàn dài trước mặt: “Đại ca đã lên tiếng bảo vệ các em, sao chúng dám?”
Nguyễn Hiện Hiện trợn trắng mắt nhìn trời, môi mấp máy lầm bầm khe khẽ: “Mấy kẻ đó, chẳng phải chuyên đi phá hoại đại ca trong miệng thầy sao!”
Trong một phòng họp nhỏ.
Ba người ngồi trước bàn trao đổi ánh mắt với nhau.
Đúng lúc này, người thứ tư đẩy cửa bước vào. Ba người kia lập tức chuyển ánh mắt về phía hắn, vội vàng hỏi: “Thế nào? Bên Thánh Minh nói sao?”
Người thứ tư nốc ực một ngụm nước lớn, sắc mặt khó coi lắc đầu.
“Bên đó đồng ý với điều kiện là phải bắt sống được hai người Nguyễn Hiện Hiện và Cung Dã, họ có thể giao nộp toàn bộ thế lực của đảo quốc tại Trung Hoa, giúp chúng ta đấu với vị kia một trận.
Hiện giờ chuyện không thành, mọi thỏa thuận coi như bỏ.”
“Chết tiệt.” Một người tức giận đập bàn: “Tuy tôi ít tiếp xúc với Cục 749 nhưng cũng biết dùng hai người bên Huyền Môn đổi lấy toàn bộ thế lực của đảo quốc tại Trung Hoa là một vụ làm ăn hời đến mức nào.”
Người thứ ba cười lạnh: “Vị kia đúng là già rồi lẩm cẩm, trước kia làm mấy chuyện dùng tốt thí để đổi lấy thắng lợi còn ít sao? Già rồi còn giả vờ nhân từ đức độ cái gì?”
Đợi ba người kẻ tung người hứng xong xuôi, người thứ tư với vẻ mặt âm trầm mới lên tiếng.
“Liên lạc với bên đó, thực hiện theo kế hoạch dự phòng, điều kiện không đổi. Hai người kia chúng ta nhất định sẽ đưa đến bờ biển đúng hẹn.
Việc có năng lực đưa họ đi hay giết chết tại chỗ, chúng ta không can thiệp.
Nhưng đổi lại, bọn họ phải giao nộp một phần thế lực của đảo quốc tại Trung Hoa ngay bây giờ.”
...
Giữa tháng 4, một tin tức bùng nổ gây chấn động cả trong và ngoài nước.
Thiết bị gây nhiễu tín hiệu kiểu mới do Trung Quốc nghiên cứu chế tạo có thể chặn mọi tín hiệu của vũ khí tác chiến quy mô lớn trên biển, được mệnh danh là vô địch trên biển, đi lại tự do.
Tin tức này do phía Mỹ tung ra.
Nghe nói là trải nghiệm thực tế của một vị thuyền trưởng may mắn sống sót trở về.
Tin vừa tung ra, các nước chấn động, thi nhau gọi điện gây sức ép buộc Trung Quốc giao nộp công trình nghiên cứu đó.
Đồng thời còn tuyên bố, chỉ cần Trung Quốc giao ra thành quả, trong vòng hai mươi năm tới Mỹ sẽ không phong tỏa sự phát triển kinh tế và công nghệ của Trung Quốc nữa.
Trong chốc lát, ánh mắt của các nước đều đổ dồn về phía Trung Quốc.
Có người tin sái cổ, cảm thấy Mỹ là “bố”, bố nói gì thì là cái đó!
Có người lại cười khẩy, Trung Quốc mà có bản lĩnh đó thật thì còn để mặc cho Mỹ hái quả ngọt sao? Sớm đã đánh thẳng vào sào huyệt cho chúng biết đau rồi chứ?
Loại quan điểm này nhanh chóng bị phản bác.
Trung Quốc tuy sở hữu thiết bị gây nhiễu tín hiệu tiên tiến nhất nhưng công nghệ lạc hậu khiến họ dù cầm bảo vật trong tay cũng không phát huy được công dụng tối đa.
Vũ khí không theo kịp, cho dù chiến hạm Trung Quốc có đổ bộ thành công lên đất Mỹ thì đã sao?
Hai quả “bé bự” là đủ tiễn chiến hạm Trung Quốc về chầu ông bà.
Những ý kiến tin tưởng chắc nịch ngày càng ầm ĩ, người nghi ngờ không tin thì ngày càng ít đi.
Ngay khi người dân đang reo hò tự hào vì Trung Quốc có phát minh vĩ đại thì Bộ Ngoại giao lại bận tối tăm mặt mũi.
Áp lực phập phồng ập tới.
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, Hàn Quốc nhảy ra chứng minh, quả thật có công trình nghiên cứu này, hơn nữa còn là do Hàn Quốc phát minh ra trước.
Vào một đêm trăng thanh gió mát nào đó, thành quả đã bị một người trong Huyền Môn biết tàng hình của Cục 749 Trung Quốc đánh cắp.
Lúc này họ đang cực lực lên án, yêu cầu Trung Quốc trả lại thành quả nghiên cứu.
Bộ Ngoại giao: “...”
Trước sau tiếp đón tám đoàn ngoại giao quốc tế, song quyền nan địch tứ thủ, uất ức đến mức không thể uất ức hơn.
Nguyễn Hiện Hiện còn giữ được bình tĩnh, loại tin đồn thất thiệt ép buộc kiểu này Trung Quốc vẫn có thể ứng phó được nhưng Mộc Hạ thì không ngồi yên được nữa.
Chẳng biết chị thao tác kiểu gì.
Bỗng một ngày nọ, mười đầu đạn hạt nhân của Mỹ, trong tình trạng không có người điều khiển lại nhắm thẳng vào trung tâm chính trị trong tư thế sẵn sàng khai hỏa.
Một nhân vật tai to mặt lớn nào đó sáng sớm đi làm, vừa mở máy tính lên, chỉ thấy màn hình chớp nháy vài cái rồi tối đen, lát sau hiện lên một dòng chữ: Đứa nào tung tin đồn chết cả nhà!
Để chứng minh mình không phải loại chỉ biết nói suông, Mộc Hạ điên cuồng trực tiếp điều khiển một quả tên lửa phóng đi, điểm rơi được chọn là vùng biển điểm Nemo.
Giờ khắc này, bất kể là nhân viên kỹ thuật Mỹ đang hối hả muốn cứu vãn tình thế, hay các vị lãnh đạo trong Nhà Trắng đang đập bàn gào thét bất lực đều phải im lặng.
Không cần nói nhiều, họ lập tức rút lại các hành động gây sức ép với Trung Quốc.
Liên tiếp phát ba thông cáo tuyên bố, chuyện thiết bị gây nhiễu hoàn toàn là hiểu lầm, đồng thời mong chờ trong tương lai sẽ thật sự xuất hiện kỳ tích như vậy.
Những lời tự vả mặt mình chan chát, phía Mỹ nói ra mà không hề thấy chột dạ.
Còn việc ngầm nổi trận lôi đình thế nào, bộ phận kỹ thuật khẩn cấp sửa chữa ra sao, chỉ tay lên trời thề độc nhất định phải tìm ra kẻ đầu sỏ đã xâm nhập mạng lưới, điều khiển vệ tinh của họ.
Băm vằm thành tám khúc rồi ngũ mã phanh thây.
Tin tức bị phong tỏa nghiêm ngặt, có lẽ chỉ một bộ phận cực nhỏ biết được ngày hôm đó nước Mỹ đã trải qua nỗi tuyệt vọng kinh hoàng đến mức nào.
Các đoàn ngoại giao đang ở Trung Quốc rút lui ngay khi có tin đính chính.
Một cuộc khủng hoảng đã bị dập tắt trong vô hình.
Chỉ có người dân không hiểu chuyện là cảm thấy khá thất vọng, hóa ra là hiểu lầm, Trung Quốc chưa hề sở hữu công nghệ đỉnh cao này.
Nhưng chuyện này thật sự cứ thế mà xong sao?
Hiện giờ mức tiền treo thưởng cho cái đầu của Mộc Hạ có lúc còn tăng vọt cao hơn cả Nguyễn Hiện Hiện và Cung Dã.
Có thể điều khiển việc gây nhiễu tín hiệu vệ tinh, chẳng khác nào tự tay giao vũ khí sát thương của mình vào tay kẻ địch, e rằng có những kẻ lo đến mức đi ngủ cũng phải mở mắt.
...
Cục 749, tầng hầm thứ tám!
Mộc Hạ trả lại cho Nguyễn Hiện Hiện chiếc máy tính mà phải mấy chục năm nữa mới được sản xuất, hoàn toàn không có ý định giải thích xem thời gian qua mình đã làm gì.
Nguyễn Hiện Hiện cất kỹ chiếc máy tính không nên xuất hiện ở thời điểm này, nhìn Mộc Hạ với vẻ mặt bình thản như gió thoảng mây bay, đáy mắt tràn đầy ý cười trêu chọc.
Chị gái cá mặn nhưng chị gái yêu nước!
Cô sớm đã nhận ra rồi.
Ôm lấy eo mỹ nhân, Nguyễn Hiện Hiện làm nũng.
“Chị gái tuyệt vời nhất quả đất, giúp em đánh sập Vatican luôn được không?”
Mộc Hạ day trán đẩy người ra xa, vẻ mặt hơi nghiêm túc đứng đắn: “Loại chuyện này, một lần là đủ rồi.”
“Bọn họ không tìm được chị và chưa gây ra tổn thất không thể cứu vãn, vì giữ thể diện, họ còn có thể tự lừa mình dối người.”
“Một khi vũ khí hạt nhân nhắm vào Vatican, chưa nói đến việc các nước sẽ dốc toàn lực để ngăn chặn, mà cuộc chiến tranh thế giới thứ ba về vũ khí hạt nhân cũng sẽ nổ ra.
Đến lúc đó, không ai có thể giữ mình trong sạch, thậm chí khó mà sống sót qua cuộc chiến tranh mang tính hủy diệt này.”
Nguyễn Hiện Hiện sao lại không biết chứ?
Cô chỉ cảm thấy... Mộc Hạ ngầu quá đi mất!
Thống Thống chưa chắc không làm được nhưng so với lòng yêu nước của Mộc Hạ, cô luôn cảm thấy mình kém hơn một chút.