“Lão Cung thật tốt!” Nguyễn Hiện Hiện lao vào lòng Cung Dã. Người đàn ông dang rộng vòng tay đón lấy cô, ôm chặt như ôm lấy trân bảo quý giá nhất đời mình.
Hai người trán chạm trán, bàn bạc kế hoạch tiếp theo.
Đợi đến khi đám người ăn uống no say quay lại, Cung Dã tập hợp mọi người, nói rõ dự định.
Mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Hầu Tử phát hiện ra điểm mấu chốt, nhíu mày hỏi: “Anh, trên đảo có chiến hạm thật á, anh không lừa em chứ? Làm sao tránh được máy bay chiến đấu dò quét?”
Cậu cứ tưởng chỉ có thương binh được giữ lại trên đảo dưỡng thương chờ người đến đón thôi chứ.
Cung Dã không nói gì, dẫn mọi người ra khỏi hang động, băng qua rừng cây, đến một vùng biển nội địa trên đảo. Bên bờ đang neo đậu một chiếc chiến hạm.
Mọi người chạy ào tới: “Thần thánh thật anh tôi ơi!”
Hầu Tử định leo lên tàu, kết quả lại gặp phải lực cản. Cậu xoa cái trán bị va đau điếng, thẫn thờ một lúc lâu, môi run rẩy lắp bắp.
“Anh... anh anh anh, sức mạnh của anh, đây là sức mạnh của anh sao? Anh dùng dị năng bao bọc cả thân tàu ư? Lại còn là ba ngày liền!”
Cung Dã nhìn Nguyễn Hiện Hiện một cái, cô gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Ngay khi Cung Dã rút bỏ lớp phòng ngự, cô liền để Thống Thống tiếp quản chiếc chiến hạm này.
Tên này đúng là chẳng định che giấu chút nào về sự thay đổi của mình. Khoan hãy nói đến khoảng cách xa như vậy, chỉ riêng việc dùng dị năng bao bọc cả chiếc chiến hạm suốt ba ngày ròng rã, đừng nói là đám người ở đây, e rằng mấy lão già trong cục cũng chẳng làm nổi.
Nhưng anh không có ý định giải thích gì thêm, chỉ vẫy tay ra hiệu lên tàu.
Đám người ngoài miệng cười nói ha hả nhưng trong đáy mắt ai nấy đều mang nặng tâm sự.
Lên đến boong tàu, Cung Dã dắt tay cô bước vào buồng lái, ánh mắt hờ hững, tay bấm nhanh vài nút, điều khiển chiến hạm một cách điêu luyện.
Góc nghiêng khuôn mặt anh lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn bảng điều khiển. Nguyễn Hiện Hiện phải thừa nhận, người đàn ông lúc này đẹp trai đến mức ngây người!
Đa số mọi người đều có tâm lý ngưỡng mộ kẻ mạnh và Nguyễn Hiện Hiện cũng nằm trong số đó.
Cung Dã không ngẩng đầu nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt rực lửa đang dán lên mặt mình: “Muốn học không? Anh dạy em.”
“Được thôi!”
Chiếc chiến hạm của Nhật Bản này dựa vào tuabin khí dẫn động bánh răng, khởi động rất nhanh. Con tàu lớn từ từ rời khỏi biển nội địa, tiến vào vùng nước mênh mông.
Qua cửa sổ cabin, Nguyễn Hiện Hiện nhìn mặt biển bao la bát ngát: “Thật sự không cần đi chi viện cho lão Diệp và mọi người trước sao?”
Cung Dã không có biểu cảm gì đặc biệt: “Không cần lo lắng, có đám đại yêu em mang đến ở đó, tuy không ai chỉ huy được chúng nhưng chúng cũng sẽ không để người mình chịu thiệt đâu. Hơn nữa phần lớn người của Cục 749 đều ở bên đó, bọn họ chỉ là chưa cắt đứt được liên lạc giữa tàu sân bay và mặt đất, không thể rút lui an toàn thôi, nếu không chắc đã ra tay từ lâu rồi. Cứ dây dưa đi, kéo dài đến lúc cùng nhau trở về. Nếu không, một chiếc tàu sân bay biến mất đủ để kinh động đến các nước trên thế giới, bị vây quét ngay. Chúng ta đi làm việc của mình trước đã.”
Trong mắt Cung Dã ánh lên nét cười. Cô nhóc này keo kiệt, lần này tổn thất không ít, nếu không đưa cô đi bù đắp lại, đừng nói Cục 749 đừng hòng yên ổn, mà cô cũng sẽ buồn bực rất lâu.
Mà anh thì không muốn thấy cô không vui chút nào.
Thống Thống có thể khiến chiến hạm biến mất trên radar nhưng không thể làm nó tàng hình trước mắt thường. Có thể thì có thể đấy nhưng phải tốn tiền.
Mà tiền trên người Nguyễn Hiện Hiện đã tiêu sạch, với giá vàng hiện giờ bán vàng cho cửa hàng hệ thống không phải là hành động sáng suốt, chỉ có thể dùng để chữa cháy thôi.
Thế nên công trình vĩ đại này giao cho Cung Dã - kẻ đang thừa sức mà không có chỗ dùng.
Càng đến gần vùng biển Nhật Bản, càng có nhiều máy bay chiến đấu tuần tra gần đó, khiến mọi người trên tàu sợ mất mật.
Khi lại có một chiếc máy bay chiến đấu bay vút qua đầu mà không hề hay biết sự tồn tại của chiến hạm, Hầu Tử chẳng còn muốn ngồi mâm trẻ con nữa: “Bọn họ mù hết rồi sao?”
Cuối cùng, chiến hạm cập bến tại một cảng biển đã bị bỏ hoang từ sau Thế chiến II của Nhật Bản.
Cung Dã đưa tay ra: “Lên bờ, anh đưa em đi kho riêng của hoàng cung.”
Trời vừa rạng sáng, một nhóm người nhếch nhác ló đầu ra khỏi bụi cỏ. Nguyễn Hiện Hiện nhổ toẹt lá cỏ trong miệng ra.
“Có bệnh à, bến cảng bỏ hoang mà cũng tuần tra.”
Trong mắt Cung Dã chứa đầy ý cười, cô nàng này vẫn giống như trước đây, hoàn toàn không biết gì về lực sát thương của mình.
Quay đầu nhìn cái bóng dáng lính Nhật đang ngã trong vũng máu, Cung Dã gọi người đến dặn dò:
“Chia nhau hành động, đừng gây động tĩnh quá lớn. Dù có chuyện gì xảy ra, trước mười hai giờ đêm nay nhất định phải quay lại đây tập hợp.”
Lên bờ tổng cộng có bảy người, đều là những người đến sau. Còn đội của Cung Dã thì đã ở cái đất nước nhỏ bé này mấy tháng nay đến phát ngán rồi.
Lúc này bọn họ đang nằm trong khoang thuyền dưỡng sức.
“Đây chính là đảo quốc sao? Trời vẫn là trời, đất vẫn là đất cũng đâu có đảo lộn thiên cương gì đâu!” Kim Hâm quan sát xung quanh nói.
Cậu ta không thuộc biên chế chiến đấu, đây là lần đầu tiên đặt chân lên đảo quốc.
“Được rồi, toàn thể chú ý, giải tán!”
Năm người rào rào tản ra, tại chỗ chỉ còn lại Cung Dã và Nguyễn Hiện Hiện. Cô như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Núi Phú Sĩ đằng kia đang rất biết điều phun ra cột khói đen kịt, cách một khoảng rất xa mà bên tai vẫn nghe thấy tiếng la hét thất thanh.
Nguyễn - kẻ đầu têu - Hiện Hiện sờ mũi: “Lại phun trào rồi à, cái ngọn núi lửa này tính tình nóng nảy ghê!”
Cung Dã gật đầu ra vẻ nghiêm túc: “Tiểu tiên nữ giá lâm, nó dám không bắn pháo hoa chào mừng sao?”
Nguyễn Hiện Hiện vui vẻ, mà một khi đã vui thì cô trực tiếp đánh ngất cả nhà ba người, cướp luôn xe của người ta.
Đừng nói cô vô đạo đức, chỉ đánh ngất rồi trói lên cây chứ không giết chết ngay tại chỗ, đó đã là giới hạn đạo đức cuối cùng của cô rồi.
Lập trường dân tộc khác nhau, không có ai là vô tội.
Thời đại này mà có xe hơi để đi, lại càng không vô tội.
“Em lái, anh chỉ đường.” Nguyễn Hiện Hiện lao vào ghế lái, Cung Dã vội đưa tay che đầu cho cô khỏi va vào cửa xe.
Tay lái nghịch, cô phải làm quen một lúc rồi đạp ga phóng vút đi như tên bắn.
Dọc đường gặp đủ loại người già trẻ lớn bé dắt díu nhau chạy nạn. Theo báo đài đưa tin, lần núi lửa hoạt động này là đợt phun trào nghiêm trọng nhất trong trăm năm qua.
Các nhà địa chất học vẫn đang đo đạc, những người cố chấp không chịu di dời cuối cùng, do tình thế ép buộc cũng phải rời bỏ quê hương, bước lên con đường chạy nạn.
Phần lớn mọi người đi tàu hỏa, trên đường thi thoảng gặp tốp dăm ba người đi bằng các phương tiện tự chế, xe bò, xe đạp. Nguyễn Hiện Hiện không hề giảm tốc độ, lướt qua đám người này cái vèo.
Có kẻ chửi cô bằng tiếng Nhật, cô liền hạ kính xe chửi lại, còn chửi bẩn hơn người ta nhiều.
Tự do và đầy sức sống, ánh mắt Cung Dã chưa từng rời khỏi gương mặt ấy.
Nơi này cách Tokyo một trăm cây số, lộ trình hơn hai tiếng đồng hồ nhưng vì tầng tầng lớp lớp trạm kiểm soát nên phải mất đến ba tiếng mới tới nơi.
Ban đầu còn rón rén cẩn thận, sau cô phát hiện ra càng hung hăng chửi bới thô tục thì đám người Nhật lại càng cúi gập người sâu hơn, nụ cười trên mặt càng thêm nịnh nọt.
Cuối cùng cô mỏi cả mồm, khiến Cung Dã nhìn mà day trán.
Hai người đã cải trang, khi vào đến Tokyo thì trời đã sáng rõ. Bầu trời tích tụ những đám mây đen kịt, chất lượng không khí rất tệ do bụi núi lửa.
Trên phố là đoàn người biểu tình đang gân cổ gào thét không biết mệt mỏi, giao thông có chút tắc nghẽn.
Phải nói là mặt đường rất sạch sẽ, mọi người ăn mặc cũng rất sặc sỡ, cứ như lạc vào một bức ảnh màu vậy.
Đoạn đường còn lại giao cho Cung Dã.
Càng đến gần khu trung tâm hành chính, các ngả đường đều bị giới nghiêm, cấm người biểu tình đến gần.
Cung Dã lái xe vào khu dân cư, tìm một chỗ vắng người, bảo Nguyễn Hiện Hiện thu xe vào không gian, lát nữa về còn dùng.
Sau đó anh nắm lấy tay cô, quanh hai người dâng lên một lớp kết giới trong suốt bảo vệ.
Biến mất về mặt thị giác.
“Cái này của anh hay đấy, đúng là vật bất ly thân để cướp của giết người.” Nguyễn Hiện Hiện thu ánh mắt lại tò mò, cười đánh giá.
Cung Dã nắm tay cô chặt hơn một chút: “Nếu không thì thời gian trước cũng chẳng thể dẫn người né tránh sự truy sát được.”