Bây giờ không những kế hoạch thất bại, bản thân cô ta còn bị giam lỏng trá hình, cô ta hối hận xanh cả ruột.
Khoan đã...
Nguyễn Bảo Châu còn biết nửa đêm mò dậy làm chuyện xấu, vậy còn cô ta?
Liệu Cố Chính Trì có đoán được nếu cô ta hành động thì chắc chắn cũng sẽ vào đêm khuya và đang nấp ở xó xỉnh nào đó chờ bắt quả tang cô ta không?
Nghĩ đến đây, Điền Điềm sợ mất cả hồn vía.
Cô ta nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhớ lại lời Nguyễn Hiện Hiện dạy: [Gặp chuyện đừng vội, nhất định phải đặt mình vào vị trí người khác để suy nghĩ và xử lý bình tĩnh.]
Trong khoảng thời gian sau đó, cô ta thật sự không bước chân ra khỏi nhà, thỉnh thoảng có ra ngoài cũng không tìm cách truyền tin cho ai.
Cô ta không biết có phải mình đa nghi hay không nhưng nhớ lời Nguyễn Hiện Hiện dạy “cẩn tắc vô áy náy”, khi không nắm chắc thì cứ theo kết quả tồi tệ nhất mà xử lý.
Trong khi Điền Điềm ở trong phòng ngừa Nguyễn Bảo Châu, bên ngoài đề phòng Cố Chính Trì, từng giây từng phút sống trong dầu sôi lửa bỏng thì Nguyễn Hiện Hiện đang cùng cả nhà ăn Tết náo nhiệt.
Khu tập thể người nhà Cục 749 có tỷ lệ lấp đầy rất thấp, dị năng giả về cơ bản đều được quốc gia bí mật đưa đến đây, ít liên lạc với gia đình.
Sống trong khu này đều là nghiên cứu viên và người nhà, vì thế có phần vắng vẻ.
Sáng sớm tinh mơ, Nguyễn Hiện Hiện cầm bút lông, vận khí đan điền, đứng trước giấy đỏ múa bút, một tay viết chữ cuồng thảo tự cho là xuất thần nhập hóa, khiến các ông các bà gật đầu lia lịa.
Bà nội chỉ nhìn một cái, nhận xét: “Có hình không ý, không biết còn tưởng là bùa trấn trạch mới phát của cục.”
Nguyễn Hiện Hiện: “???”
Nghiêm Phượng Hoa: “Cuồng thảo chú trọng nhịp điệu và vần luật, còn cháu thì sao? Khoe kỹ năng trên giấy à? Chẳng thấy sự ngông cuồng phóng khoáng của người trẻ đâu, ngược lại như viết dòng chữ “Mau đến xem, tôi là quả báo nhãn tiền đây” vậy.”
“Bà nội...” Giọng Nguyễn Hiện Hiện luyến láy ba quãng tám.
Nghiêm Phượng Hoa nén xúc động muốn đập vào tay bà, nhận lấy bút lông, Tết nhất không đánh trẻ con.
Bút lướt như rồng bay phượng múa, cổ tay uyển chuyển hạ bút trên giấy đỏ, một nét hành thư không hề khoe kỹ năng như ai kia.
Long đằng thịnh thế thiên gia hỷ; (Rồng bay thời thịnh ngàn nhà vui)
Nét chữ phóng khoáng lại mang một nét cổ kính.
“Để ông viết vế đối dưới.” Tạ Chính nhận bút từ tay bà bạn già, viết: Xuân mãn thần châu vạn vật vinh. (Xuân tràn đất thần vạn vật tốt tươi)
Nguyễn Hiện Hiện rón rén đi đến cái tủ năm ngăn cao hơn bên cạnh, kiễng chân viết: Xuân ấm thần châu.
Một câu đối ba nét chữ, cả nhà lại vô cùng thích thú. Lần này cô không cố tình làm trò nữa, bốn chữ mập mạp tròn trịa dán trên cửa trông như phúc oa đến nhà.
Trong radio là giọng nói ngọt ngào của người dẫn chương trình, tiễn cựu nghênh tân chúc mừng năm mới.
Nguyễn Hiện Hiện đang vật lộn với cái bánh chẻo, bên cạnh bác gái và bà nội gói cái nào cũng như thỏi vàng nhỏ, chỉ có cô, nặn một miếng bột to tướng ném lên thớt.
“Bà nội, bánh chẻo không nghe lời, cứ dính lên thớt...” Chữ “đổ” (đảo) chưa kịp nói ra thì miệng đã bị miếng bột bịt lại.
Ánh mắt Nghiêm Phượng Hoa sắc như dao: “Đang Tết nhất, đừng ép bà quật cháu.”
Được rồi, ở chỗ họ ăn Tết phải nói lời cát tường, mấy từ như chết, đổ, đau... hễ dám nói ra, Tết không đánh thì qua Tết cũng sẽ bù lại.
Cô ôm một tràng pháo, bị ông nội với vẻ mặt ôn hòa nhưng thực chất không cho phép từ chối đuổi ra khỏi nhà.
Nguyễn Hiện Hiện mặc áo phao đỏ rực rỡ, tóc dài búi thành búi củ tỏi trên đỉnh đầu, bên tóc mai được bà nội cài một bông hoa đỏ hình cái chậu tụ bảo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần như ngọc, dáng đi tung tẩy xinh xắn lại đáng yêu.
Các chú các bác, con cháu nhà khác cũng ra ngoài đốt pháo không khỏi nhìn cô thêm vài lần.
Tiếng pháo nổ vang, Nguyễn Hiện Hiện chân đạp tuyết trắng, đầu đội trời sao, xác pháo đỏ như hoa tuyết từ từ rơi xuống. Giữa không khí tưng bừng náo nhiệt, cô sờ viên đá nhỏ trên cổ tay:
“Cung Dã, năm mới vui vẻ nhé!”
Bỗng nhiên tiếng nổ đùng đoàng vang lên ngay bên tai, cô giật mình suýt nhảy dựng lên.
Hóa ra bà cụ tầng hai sợ lạnh, mở cửa sổ buộc pháo vào sào tre thả xuống đốt, độ dài thòng xuống ngay cạnh đầu Nguyễn Hiện Hiện.
Cô tức giận chạy lên tầng hai đập cửa: “Mở cửa ra, mở cửa ra! Sào tre nguy hiểm thế nào, bà định quấn pháo lên đầu cháu đốt luôn à?”
Biết mình gây họa, bà cụ không dám mở cửa.
Cuối cùng cô được bác cả dắt về nhà, bánh chẻo nóng hổi vừa ra lò cùng những món ăn thịnh soạn, cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên đầu tiên sau mười mấy năm.
Thời gian đoàn tụ luôn ngắn ngủi, sáng sớm mùng một, Nguyễn Quân và An Bình đã thu dọn hành lý từ biệt ông bà.
Nguyễn Hiện Hiện mặt đầy tiếc nuối: “Không thể ở thêm vài ngày sao ạ?”
Nguyễn Quân cười sảng khoái, bàn tay to xoa đầu cháu gái làm rối tung mái tóc dài: “Bé ngoan cố gắng lên, lần sau bác về sẽ không phải đi nữa.”
Bác gái lườm ông một cái, giải thích: “Đi đi về về mất hơn mười ngày đường nên giờ phải đi rồi.”
Sau đó bà đổi giọng, nháy mắt: “Không nỡ à? Không nỡ thì Hiện Hiện về tỉnh Vân Nam ở với bác một thời gian. Hiện Hiện nhà ta xinh xắn đáng yêu thế này, anh chị gặp cháu chắc chắn sẽ vui lắm.”
Nguyễn Hiện Hiện cũng muốn đi nhưng cô từ chối: “Hết phép cháu còn phải đi xem Nguyễn Kháng Nhật thi hành án tử hình, để lần sau đi ạ.”
Đây là cái kiểu kết thúc câu chuyện gì vậy?
Nghe giọng điệu không biết còn tưởng cô đi nhận sắc phong ấy chứ!
An Bình không đỡ nổi, đẩy chồng lên phía trước.
Nguyễn Quân lại đỡ được, còn thương lượng với Nguyễn Hiện Hiện: “Có máy ảnh không? Bác không kịp xem rồi, chụp lại, chụp lại lúc chết gửi cho bác xem với.”
“Được thôi, miễn là bác không sợ cháu bị bắt vì tội gián điệp.” Nguyễn Hiện Hiện trợn trắng mắt lên tận trời.
Chạy đến pháp trường gần Cục An ninh chụp ảnh? Bác cả dám nghĩ thật đấy.
“Càng nói càng bậy bạ.” Bà cụ nhảy dựng lên cốc cho đứa con trai trưởng cao gần mét chín một cái...
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
Bà nội! Cái tát này cũng không nhất thiết phải đánh đâu.
Mùng một Tết, hai ông bà đích thân đưa con trai con dâu ra bến xe, lúc chia tay còn rơm rớm nước mắt.
Lát nữa chắc có khách đến thăm, Nguyễn Hiện Hiện bảo Thái Thái lái xe đưa hai ông bà về nhà, một mình cô bắt xe buýt đến gần Cục An ninh.
Cảnh vật trên đường náo nhiệt lạ thường, bọn trẻ tụ tập năm ba đứa cúi người tìm tòi ven đường.
Tìm được quả pháo lép sót lại từ tràng pháo hôm qua, chúng châm lửa bằng hương đang cầm trên tay ném ra, pháo nổ cái đùng, cả đám tản ra rồi lại tụm lại.
Đầu đường cuối ngõ đều là tiếng cười đùa của trẻ con và bóng dáng người lớn tay xách nách mang đi chúc Tết.
Nguyễn Hiện Hiện nhìn sự náo nhiệt bên ngoài qua cửa kính xe, ngày đầu năm mới, sao có thể để ông nội cô đơn trong tù được?
Cháu gái ngoan không bao giờ để ông nội cô đơn.
Xe buýt dừng ở trạm gần Cục An ninh, quãng đường còn lại Nguyễn Hiện Hiện tìm chỗ vắng vẻ lấy xe đạp từ không gian ra đi tiếp.
Vẫn là cái nhà lao đó, con phố đó.
Uống một lọ thuốc tàng hình, cô đường hoàng đi vào cổng chính. Bên trong song sắt hôm nay thỉnh thoảng vang lên tiếng hát, là quản giáo đang tổ chức hoạt động cho phạm nhân.
Tử tù bị giam riêng nên khá dễ tìm, khi Nguyễn Hiện Hiện tìm thấy Nguyễn Kháng Nhật, ông ta đang cô độc dựa vào góc phòng giam.
Mắt quấn băng gạc, đầu cạo trọc lóc, mặc bộ quần áo tù nhân nhăn nhúm co ro trong góc tường lạnh lẽo run lẩy bẩy.
Tình trạng sức khỏe đặc biệt cộng thêm thân phận tử tù nên ông ta không tham gia hoạt động mừng năm mới do quản giáo tổ chức.
Điều này cũng tạo thuận lợi lớn cho hai ông cháu gặp mặt.
Cách một song sắt, Nguyễn Hiện Hiện giải trừ tàng hình, lấy chìa khóa vạn năng đã mua từ sớm trong không gian mở cửa phòng giam.
Tiếng bước chân vang lên, Nguyễn Kháng Nhật động đậy, giọng nói khô khốc khàn đặc truyền ra: “Ai?”
Phòng giam này chỉ có mình ông ta, quản giáo đi kiểm tra cũng sẽ không mở cửa lớn, dù rơi vào tình cảnh này, ông ta vẫn cảnh giác như xưa.
“Tôi nói rồi, tôi có thể cho các người biết cứ điểm ẩn náu của bọn Đài Loan tại Bắc Kinh, điều kiện là hoãn thi hành án để chữa trị cho tôi, chỉ cần các người đồng ý, tôi sẽ khai hết những gì mình biết.”
Bước chân Nguyễn Hiện Hiện khựng lại, cảm xúc trong mắt trở nên khó tả.
Cuối cùng cũng hiểu tại sao có những tên tội phạm bắn bỏ tám lần cũng không hết tội mà cuối cùng chỉ bị phán chung thân.
Trong lòng họ nắm giữ quá nhiều bí mật mà cấp trên cần biết.
Cứ một thời gian lại nhả ra một ít, là có thể đảm bảo tính mạng không lo.
Con người ta dù có sa cơ lỡ vận thành tù nhân cũng phải làm một tù nhân có ích.