Đang ở chỗ đông người, Cung Dã không làm hành động thân mật, chỉ ấn cô ngồi xuống đôn đá, cúi người nhìn vào mắt cô mà nói:
“Từng có người nói với tôi rằng cô ấy yêu tôi, phút sau luôn nhiều hơn phút trước.”
“Bây giờ anh cũng muốn nói câu này với em: Anh yêu em, tương lai mãi mãi nhiều hơn hiện giờ.”
“Người đó nói, tình yêu như rượu ngon, thời gian càng lâu càng làm người ta say đắm.”
“Nếu em uống phải một ly rượu hỏng thì đó là do nguyên liệu hoặc tỷ lệ pha chế có vấn đề, chẳng liên quan gì đến thời gian cả. Em nói xem?”
Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện dần tìm lại tiêu cự, cô nhìn người đàn ông trước mặt đang cố gắng cho cô cảm giác an toàn với vẻ mặt “một lời khó nói hết”.
Mấy lời này sao nghe cứ quen quen, giống hệt văn mẫu cô hay dùng để lừa người khác thế nhỉ.
Thôi kệ, anh vui là được.
“Anh nói gì cũng đúng!”
“Khụ khụ!” Lúc này sau lưng vang lên tiếng ho nhẹ, giọng nói cười cợt phá vỡ bầu không khí không biết có gọi là ám muội hay không của hai người.
“Không làm phiền hai người chứ?”
Quay đầu lại liền thấy hai bóng dáng một già một trẻ mới gặp hồi chiều ở nhà hàng đang sóng vai đi tới.
Thanh niên họ Tôn cười hỏi.
Nguyễn Hiện Hiện giả vờ ngạc nhiên: “Khéo thật, lại gặp nhau ở đây rồi!”
Tôn Siêu cười: “Chẳng khéo chút nào, không phải cô hẹn tôi tới đây sao?”
Để ngăn chặn mọi khả năng hai bên gạt thành phố Hải ra rìa mà lén lút hợp tác, phòng tiếp khách thậm chí còn có cả nhà vệ sinh riêng.
Nguyễn Hiện Hiện vô tình làm động tác tay trái đẩy ngang hình gợn sóng, tay phải giơ số tám.
Ý là tám giờ tối gặp nhau ở bờ sông, không ngờ Tôn Siêu thật sự nhìn hiểu!
Nguyễn Hiện Hiện sóng vai cùng Tôn Siêu đi vào chỗ sâu hơn, Cung Dã móc từ túi quần ra bao thuốc, ngậm một điếu lên môi, đưa cho người đàn ông họ Lý đi cùng một điếu.
Khoảng cách hai người không xa không gần, đảm bảo không ai có thể tiếp cận bằng bất cứ cách nào.
Nguyễn Hiện Hiện và Tôn Siêu đứng đối diện mặt sông, Tôn Siêu mở lời trước: “Thích sơn trang đó à?”
Thấy Nguyễn Hiện Hiện không phủ nhận, anh ta lại nói: “Không chỉ cô, Càn Long cũng thích. Có lời đồn rằng ông ấy từng nuôi vợ bé ở sơn trang đó.”
“Thật hay giả thế?”
Tôn Siêu nhún vai: “Ai biết được, dù sao dân gian cũng đồn thế.”
Lời đã đến đây, mồi đã thả, Nguyễn Hiện Hiện cũng chẳng vòng vo với anh ta nữa.
“Sang tên sơn trang cho tôi, tôi đưa anh một hệ thống động lực tua-bin khí hoàn chỉnh.”
Tôn Siêu sững sờ: “Vẫn còn ư?”
Nguyễn Hiện Hiện cười không nói. Cô cho nổ tung hai chiến hạm Mỹ ở vùng biển Palau là để tung hỏa mù, thí tốt giữ xe, chứ có phải ăn no rửng mỡ mà cho nổ hết đâu!
Vũ khí và hệ thống động lực quan trọng nhất đã được chú Ngưu dùng bạo lực tháo gỡ, chất lên tàu sân bay chở về nhà từ sớm rồi. Nếu không cô cướp chiến hạm làm gì? Để nấu cơm chắc?
Cảm xúc Tôn Siêu trở nên kích động nhưng nghĩ đến điều kiện cô đưa ra lại bình tĩnh lại.
“Cô biết đấy, giống như Cố Cung hay Vương Phủ, sơn trang kia dù chưa đạt đến cấp độ đó nhưng cũng không thể bán cho tư nhân. Chúng ta bàn chuyện thực tế chút đi, từ quyền sử dụng 100 năm tăng lên 200 năm thì thế nào? Phí bảo trì sửa chữa trong thời gian đó sẽ do ban ngành địa phương chịu trách nhiệm.”
Quyền sở hữu một căn nhà được bao nhiêu năm? Tôn Siêu cảm thấy ngoài việc mua đứt bán đoạn ra thì sơn trang kia đủ để cô dùng đến đời chắt chút chít, tứ đại đồng đường ở trong đó cũng chưa hết hạn.
“Thành giao! Đồ đã được kéo đến tỉnh Liêu, anh về làm văn bản đệ trình xét duyệt, thông qua thì có thể phái tàu đến chở đồ đi. Nếu tôi không nhận nhầm, anh là thần đồng hàng không vũ trụ Tôn Siêu đúng không? Nghĩ sao mà lại đơn thương độc mã xông vào thành phố Hải thế, không sợ một đi không trở lại à?”
Thế giới của thiên tài, người thường đúng là khó mà bắt sóng được. Trước câu nói mang đầy vẻ đe dọa, Tôn Siêu chỉ im lặng trong giây lát rồi nghiêng người trịnh trọng cảm ơn Nguyễn Hiện Hiện.
“Cảm ơn đã nhắc nhở, tôi lập tức, ngay và luôn rời khỏi đây!”
Nguyễn Hiện Hiện gọi anh ta lại nhắc nhở.
“Nếu tôi là anh, bây giờ sẽ bắt một chiếc xe rùa đi dọc theo tuyến đường sắt Tùng Hộ, tùy tiện nhảy lên một toa tàu hỏa nào đó, bất kể đi đâu, cứ rời khỏi đây trước đã. Vị đồng chí già đi cùng anh có thể ở lại khách sạn để yểm trợ.”
Lúc tàn tiệc, cô trông có vẻ say khướt nhưng thật ra cuộc đối thoại trong phòng đã sớm được hệ thống truyền đạt lại cho cô.
Ban đầu cô không để ý lắm, đường đường là Hải Bang mà lại muốn giữ một thanh niên ở lại làm gì? Nên cũng chẳng để trong lòng.
Cho đến khi người nọ thật sự dựa vào một loại thủ ngữ tự biên soạn mà tìm được đến tận đây đúng giờ đúng giấc.
Liên tưởng đến sự thông minh của anh ta, Nguyễn Hiện Hiện rốt cuộc cũng nhớ ra. Đây chẳng phải là thần đồng Tôn Siêu từng lên báo mà ông già nhà cô hay lôi ra để roi vọt đám con cháu sao?
Thế thì việc có địa bàn băng nhóm muốn giữ chân anh ta cũng chẳng lạ!
Trong ấn tượng của cô, thành phố Hải là một đại đô thị hiện đại của tương lai nhưng trong lời kể của bà nội, dưới chân là một hang ổ ma quỷ ăn thịt người.
Chỉ những ai từng trải qua mới biết Hải Bang lợi hại thế nào.
Tuy đã qua mấy chục năm, kẻ chết người chạy nhưng những kẻ thật sự ở lại mới chính là nòng cốt của tổ chức.
Họ chỉ khoác lên mình một lớp áo giáp khác, coi mạng người như cỏ rác một cách hợp pháp hóa.
Tương lai nơi này còn bước ra một nhân vật lớn thật sự.
Nguyễn Hiện Hiện cười cười, thật đáng mong chờ nha!
Tay bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy. Thời tiết đầu xuân ban đêm vẫn còn se lạnh, nhất là khi đứng bên bờ sông lộng gió.
“Đi chưa? Trước khi ra ngoài anh đã bảo người chuẩn bị mì hoành thánh cho em ăn khuya rồi, về ăn cho nóng.”
Về đến khách sạn, một thanh niên đội mũ nồi trừng mắt nhìn cô một cái rồi lẩn nhanh biến mất ở sảnh trước.
Nguyễn Hiện Hiện vô tội: “Hắn trừng mắt nhìn em làm gì?”
“Chắc là...” Cung Dã nghiêng đầu: “Theo dõi người ta mà bị mất dấu nên đang thẹn quá hóa giận?”
Nói xong, cả hai cùng bật cười.
Có Thống Thống ở đây, đừng nói là người thường biết chút võ mèo cào, cho dù lão Triệu có đến cũng đừng hòng theo dõi được cô, trừ phi biết ngự không bay lượn, chứ bình thường Thống Thống chẳng mấy khi nhìn lên trời.
Về phòng ăn khuya xong, Nguyễn Hiện Hiện lăn ra ngủ ngay. Cung Dã không ngủ được, nằm trên giường hé cửa ra một khe nhỏ nghe ngóng động tĩnh náo nhiệt bên dưới.
Sáng sớm hôm sau kể lại cho Nguyễn Hiện Hiện nghe.
“Vị đồng chí già họ Lý kia cũng là một nhân tài, mười hai giờ đêm mới về, vừa đập phá vừa la hét đòi người với Dương Phần, nói rằng đồng chí Tôn mà ông ấy dẫn theo bị đi lạc, bắt thành phố Hải phải chịu trách nhiệm. Em đoán xem bây giờ thế nào rồi?”
Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày, Cung Dã chỉ chỉ vào đôi môi mỏng của mình.
Đây là học được cách đòi thưởng rồi sao?
Nguyễn Hiện Hiện kiễng chân chụt chụt chụt, kiểu hai tay ôm lấy gương mặt tuấn tú của người đàn ông mà hôn kêu thành tiếng ấy.
Cung Dã mặt ngoài không đổi sắc nhưng đáy mắt lộ ra ý cười sâu đậm.
“Ban đầu, Dương Phần ngoài mặt không chịu tìm người, cho đến khi đồng chí Lý gọi điện lên trên. Nhân tài ngành hàng không vũ trụ bị đi lạc không phải chuyện nhỏ. Trên đó ra lệnh tìm kiếm ngay trong đêm. Không cần đợi nữa, chắc hôm nay không rút được người đưa chúng ta đi xem nhà đâu.”
Thực tế cũng không khác dự đoán của Cung Dã là bao. Hai người đang ngồi ăn sáng, thi thoảng trêu chọc vài câu với khách nước ngoài thì nghe thấy tiếng cãi vã từ xa vọng lại.
Đồng chí già họ Lý chỉ vào mũi Dương Phần mắng xối xả, cuối cùng chốt một câu: “Không phải người bị các ông giấu đi rồi chứ? Tôi biết ngay ông không có ý tốt mà.”
Dương Phần tỏ ra còn phẫn nộ hơn đối phương: “Ông bị bệnh à? Không ăn không uống được, tôi giấu cậu ta làm gì? Tự mình dẫn theo một tên thiểu năng đi lạc, ông trách ai?”
Đồng thời trong lòng ông ta cũng nghi ngờ. Thần đồng? Không phải là thiểu năng thật chứ, người đang yên đang lành sao lại đi lạc được?
Chuyện này chỗ nào cũng thấy kỳ lạ, nếu chỉ đơn thuần là đi lạc, một đêm rồi không thể không tìm thấy, chẳng lẽ rơi xuống sông rồi?
Nhìn thấy đôi kim đồng ngọc nữ ngồi trước bàn, đáy mắt Dương Phần dâng lên một tầng suy tư và nghi ngờ.
Ông ta điều chỉnh biểu cảm rồi bước tới: “Xin lỗi, hai vị thấy rồi đấy, bên này xảy ra chút việc gấp, lời hứa đưa đi xem biệt thự có lẽ phải đổi sang lúc khác.”
“Không sao, ông cứ bận việc trước đi. Chúng tôi nhận được lệnh sẽ lưu lại thành phố Hải một thời gian, cái gì cũng không có, chỉ có thời gian là nhiều.”