Nhưng chuyện này, chỉ có thể làm chứ không thể nói.
Nói ra là phải chịu trách nhiệm.
Đều tại ông ta, nhất thời bị dáng vẻ thê thảm của con trai chọc tức nên lỡ lời, xui xẻo thế nào lại bị công an chìm nghe thấy hết.
Ruột gan cha Cảnh xanh mét vì hối hận.
Ông ta chợt nảy ra ý nghĩ Nguyễn Hiện Hiện nhìn qua là biết một đứa con gái không an phận, loại con dâu này ông ta nhìn bằng nửa con mắt cũng không ưa.
Nhà họ Phong muốn thì cứ lấy đi, đây cũng coi như một cơ hội để triệt để thoát khỏi Nguyễn Hiện Hiện trước mặt mẹ mình.
Ông ta đau đến mức mặt mũi méo xệch, nhe răng trợn mắt, nói chuyện còn phải hạ thấp giọng: “Trưởng phòng Phong, là tôi nghĩ sai rồi, về tôi sẽ từ hôn với nhà họ Nguyễn ngay.”
Ý tứ là thả ông ta ra, để ông ta về thì mới từ hôn được.
Phong Nhược Lôi tức chết đi được. Em dâu tốt của cô ấy bị đám người này giày vò, sao tự nhiên lại thành hàng bị từ hôn rồi? Bọn họ dựa vào cái gì?
Là phụ nữ, cô ấy hiểu rõ nhất làm phụ nữ thời đại này khó khăn thế nào, danh tiếng quan trọng ra sao. Gọi điện cho ông già nhà mình thì ông ấy cứ cười hi hi ha ha chẳng coi ra gì.
Lại nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang dựa vào người bà nội, đôi mắt to tròn nhìn cô ấy đầy vẻ ủng hộ, khích lệ và sùng bái. Cô em dâu tương lai mềm mại đáng yêu thế này, làm sao chịu nổi cái tiếng xấu bị từ hôn?
Cơn giận khiến Phong Nhược Lôi nhấc chân lên, dậm mạnh xuống đầu cha Cảnh, trán ông ta đập xuống nền xi măng, đế giày nghiền qua da thịt...
Cha Cảnh không muốn kêu nhưng cổ họng không kìm được phát ra tiếng rên đau đớn.
“Thật kinh tởm, kết hôn cái gì? Chờ làm đám ma đi.” Phong Nhược Lôi phất tay: “Giải đi!”
“Khoan đã!” Lúc này Nguyễn Hiện Hiện bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cha Cảnh. Phong Nhược Lôi vội thu chân về, Nguyễn Hiện Hiện cười hì hì.
“Không cần từ hôn đâu chị cả, Cung Dã không ngại có thêm phòng nhì đâu.”
Phong Nhược Lôi nhíu mày, dường như không hiểu nổi cách nói này. Nhìn cô ấy có vẻ là người ngày thường không thích đùa cợt, Nguyễn Hiện Hiện liền đổi giọng.
Hạ thấp giọng nói: “Thật sự không cần từ hôn đâu, liên hôn là để kết tình hai họ, em đã có đối tượng rồi, đổi cô dâu mới chẳng phải là được rồi sao?”
Phong Nhược Lôi nhướng mày, ánh mắt lần lượt quét qua Nguyễn Bảo Châu và Điền Điềm. Đám con gái mắt xanh mỏ đỏ nhà họ Nguyễn chỉ có ba người này thôi nhỉ?
Một người là em dâu cô ấy, một người đã kết hôn, còn một người... theo điều tra thì có quan hệ mập mờ với nhân tình của chị gái.
Loạn thật, Phong Nhược Lôi day day trán nhưng cũng khá hợp với nhà họ Cảnh.
Chưa đợi cô ấy lên tiếng, Nguyễn Hiện Hiện bỗng tung ra một câu chấn động.
“Bà cụ nhà họ Cảnh chẳng phải đang góa bụa sao, vừa hay ông nội Nguyễn cũng đang cô đơn lẻ bóng, hay là...”
Lời vừa dứt, đừng nói Phong Nhược Lôi sốc đến mức không thốt nên lời, mà cha Cảnh đến con ngươi cũng bất động, trừng trừng nhìn cái miệng đang đóng mở của Nguyễn Hiện Hiện.
Đầu óc ông ta ong ong: “Cô đang nói cái lời lẽ âm phủ gì thế hả?”
Nguyễn Hiện Hiện: “Không phải nhà các người đề xuất âm hôn trước sao?”
Phong Nhược Lôi thu ánh mắt lại đầy thâm ý, quả nhiên không hổ danh là em dâu tương lai của cô ấy, nhìn thì mềm mỏng dễ bắt nạt nhưng làm việc thì cũng “âm phủ” y hệt thằng em khốn nạn nhà mình.
Phong Nhược Lôi áp giải đám người nhà họ Cảnh đang kêu khóc thảm thiết đi trước, hai người hẹn nhau sau khi sắp xếp xong xuôi sẽ đến nhà thăm hỏi.
Đám đông rầm rầm rộ rộ rời đi.
Người qua lại trên sân ga lúc này mới dám vuốt ngực: “Người phụ nữ mặc quân phục kia là ai thế? Tôi còn chẳng dám đi ngang qua cô ấy.”
Người lạ tiếp lời: “Đi ngang qua á? Chú em gan to đấy, vừa nãy cô ấy liếc tôi một cái, tôi đã tua lại hết những việc xấu mình từng làm trong đời một lượt rồi.”
“Mà này, là quân nhân phải không, khí trường trên người mạnh mẽ quá.”
“Không phải đâu, tuy cũng mặc quân phục nhưng khác với bộ quân phục thằng cháu đi lính nhà tôi mặc.”
Đám đông hóng hớt lấm lét giải tán, đôi mắt Nguyễn Kháng Nhật vẫn dán chặt vào Tống Nam Ly đang tiến lại gần cháu gái mình.
Là anh ta, chính là người này đã chữa khỏi bệnh viêm gan A cho ông ta và cả nhà thằng hai, vậy thì bệnh giang mai trên người ông ta...
Nghĩ đến đây, tim Nguyễn Kháng Nhật đập thình thịch.
Chuyện gì xảy ra giữa nhà họ Cảnh và Phong Nhược Lôi ông ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm.
“Chị ơi.” Nguyễn Bảo Châu sán lại gần, đáy mắt ẩn chứa sự ghen tị khó kìm nén: “Nữ đồng chí vừa rồi là chị cả của đối tượng chị sao?
Trông có vẻ khó gần nhỉ.
Đối tượng chị làm nghề gì thế? Đối tượng của em hiện là thủ trưởng trẻ nhất đấy, anh rể tương lai cũng là quân nhân à?
Chỉ cần chị đưa miếng ngọc bội đó cho em, em có thể nói với đối tượng của em, điều anh rể về bên cạnh làm cảnh vệ, còn hơn là cứ lẹt đẹt mãi cái quân hàm thấp lè tè.
Biết đâu lại chết bất đắc kỳ tử giữa đường lúc đang làm nhiệm vụ không chừng.”
Lời nói của ả mang theo ác ý sâu sắc, tự cho rằng gã đàn ông hoang dã mà Nguyễn Hiện Hiện tìm được gia thế không thể cao hơn nhà họ Cảnh, nếu không ông nội cũng chẳng bỏ gần tìm xa.
Nhưng ả vẫn ghen tị, dựa vào đâu mà chị chồng tương lai của con ranh kia lại bảo vệ nó như thế?
Còn mẹ chồng tương lai của ả, chỉ là một bà vợ lẽ có lần tình cờ gặp mặt, bà ta cứ nói bóng gió mát mẻ, soi mói đủ điều, còn bảo cửa nhà họ Cố cao lắm, loại phụ nữ tâm cao hơn trời chân ngắn hơn ghế như ả cả đời cũng đừng hòng bước vào.
Dựa vào đâu? Bà ta chẳng phải cũng dùng thủ đoạn không quang minh chính đại để vào nhà họ Cố sao, tại sao bà ta được mà ả lại không?
Càng nghĩ Nguyễn Bảo Châu càng hận, đối với miếng ngọc bội có thể thay đổi vận mệnh trong tay Nguyễn Hiện Hiện càng thêm cố chấp.
Nếu nó không chịu đưa...
Đáy mắt Nguyễn Bảo Châu lóe lên sát ý hung tàn.
Nguyễn Hiện Hiện: “Điều anh rể tương lai đến làm cảnh vệ cho em rể tương lai, chồng cô đồng ý chưa thế?”
Cô nói không quá to cũng không cố tình hạ thấp giọng, người qua lại đều khựng bước chân, nhìn về phía này.
Cái mối quan hệ trái luân thường đạo lý gì thế này? Phụt!
Lục Nghị cứng đờ cả người, tuy anh ta không thích Nguyễn Bảo Châu nhưng mỗi lần nghe những lời như vậy vẫn thấy chói tai vô cùng.
Cộng thêm việc từ nhỏ đã không ưa Nguyễn Hiện Hiện thường xuyên chiếm cứ tâm trí của Đan Tĩnh, anh ta không nhịn được châm chọc một câu:
“Bảo Châu có lòng tốt, cô ta chịu giúp cô, cô phải biết ơn đội đức mới đúng chứ? Quả không hổ danh là chị em từ một nhà mà ra.”
Nguyễn Hiện Hiện: “Đúng vậy, chúng tôi là chị em, còn anh là gian phu dòm ngó thím hai của chị em người ta, chúng ta là một gia đình gian dâm cướp bóc trái luân thường đạo lý đấy...”
Người qua đường: “???”
Bên kia bỗng nhiên xảy ra một trận hỗn loạn nhỏ, hóa ra là Nguyễn Kháng Nhật bất chấp tất cả lao về phía Tống Nam Ly...
Kết quả chưa chạm được vào vạt áo người ta, cả người đã bị thanh niên đi sau Tống Nam Ly đá bay một cước, lăn hai vòng trên đất.
Đồng tử Tống Nam Ly co rút lại, bỗng cao giọng quát: “Tránh ra, tất cả tránh ra, người này bị giang mai, lây đấy.”
Rào một tiếng, mọi người xung quanh tản ra như chim vỡ tổ, thậm chí có người vừa chạy vừa hét:
“Tránh ra mau tránh ra, lần cuối cùng tao chạy nhanh thế này là hồi còn trong bụng mẹ, tranh suất đầu thai với mấy trăm triệu anh em đấy á á á!”
Nguyễn Hiện Hiện: “Không muốn hiểu ngay cũng khó.”
Nguyễn Kháng Nhật vốn bị một cước đá ngã lăn quay, vừa định lồm cồm bò dậy thì nghe thấy cái tin mình bị giang mai có thể lây nhiễm, trong khoảnh khắc ấy, ông ta chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh như rời xa mình.
Đầu óc ong ong, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm về phía trước.
Bí mật ông ta giấu kín bấy lâu nay, cứ thế bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ sao?
Những tiếng la hét sợ hãi, tiếng mắng nhiếc ông ta hại người xung quanh nghe vừa như bên tai, lại vừa như vọng lại từ nơi chân trời xa xăm.
“Không phải, tôi không phải:” Nguyễn Kháng Nhật vươn một tay ra, cố gắng níu lấy người qua đường để giải thích nhưng tất cả mọi người đều tránh ông ta như tránh rắn rết.
Nguyễn Bảo Châu lùi lại cái vèo. Giang mai? Ông nội thế mà lại mắc bệnh giang mai?
Hèn gì ông ta xin nghỉ phép ở đơn vị, hèn gì ông ta không cho mình dùng chung khăn mặt, hèn gì... ông ta không cho mình lại gần.
Nhớ lại những lúc ông nội từ chối, mình còn cố tình tỏ ra thân thiết không để ý mà sáp lại gần, Nguyễn Bảo Châu không chịu đựng nổi nữa, hai tay ôm chặt lấy tai, phát ra tiếng hét chói tai kinh hoàng.