Đối đầu trực diện với Morris, Dracula cũng không hề dễ chịu.
Nguyễn Hiện Hiện hai mắt đỏ ngầu, biến đau đớn thành sức mạnh, vứt bỏ vũ khí, tùy tiện túm lấy một người, đập đầu hắn lún vào trong lồng ngực thì từ chân trời vang lên một tiếng rít dài.
Viện binh tới rồi.
Tay trái Cung Dã siết chặt đôi móng vuốt của chim ưng, tay phải hư không nắm giữa trời, tinh thần lực cuồn cuộn không dứt từ đầu ngón tay tràn ra, ngưng tụ thành một lớp màng ánh sáng bán trong suốt bao quanh người Nguyễn Hiện Hiện.
Ngay khoảnh khắc kết giới hình thành, người đàn ông thu tay phải về, thả mình rơi tự do. Sau khi tiếp đất, anh quỳ một chân, trong lòng bàn tay rỉ ra vệt máu rất nhạt.
“Tránh ra!”
Trên đỉnh đầu lại vang lên một tiếng quát kiều diễm. Mộc Hạ đứng sừng sững trên vách đá đổ nát, sấm sét quấn quanh người. Chị giơ tay ngưng tụ toàn bộ sức mạnh, ánh điện cuồn cuộn nơi đầu ngón tay xé toạc không khí.
Nó hóa thành con rắn sấm sét dữ tợn lao thẳng về phía Morris - kẻ đang được bao bọc trong ánh vàng kim sau khi viện binh đến. Thế nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, con rắn sấm sét liền phát ra tiếng xèo xèo tan chảy.
Hắn mở miệng, giọng nói trầm đục truyền ra từ dưới lớp ánh sáng vàng.
“Sấm sét của cô chứa sức mạnh hủy diệt nhưng không thể vấy bẩn Thánh quang.” Dứt lời, trong tay Morris ngưng tụ một lưỡi đao ánh sáng, chém mạnh xuống con rắn sấm sét đang uốn lượn quanh người.
Hai bên va chạm, con rắn sấm sét vỡ vụn từng tấc như thủy tinh, ngược lại thanh quang nhận chỉ ảm đạm đi đôi chút.
Bảo vệ đối tượng xong xuôi, giao Morris cho Mộc Hạ, Cung Dã khom người, lưỡi dao gãy trong tay phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, một mình đối đầu với sự tấn công của chín người còn lại.
Cổ tay xoay chuyển, lưỡi dao gãy rạch toạc không khí, cắt đứt yết hầu của lão già mặt thối rữa.
Anh đã xoay người đánh bay pháp khí của một kẻ khác, lưỡi dao quẹt qua mặt đất bắn ra tia lửa.
Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy như có một con quái thú đang há miệng cắn xé linh hồn mình. Trong lúc đau đớn, bên tai lại văng vẳng tiếng vịt đực lải nhải không ngừng.
Nói cái gì mà sấm sét không bằng Thánh quang? Trưa nay ăn bánh tráng cuốn hành tây à? Khẩu khí lớn thế.
Đồng tử đỏ ngầu của Nguyễn Hiện Hiện tan rã trong cơn đau. Cung Dã cảm nhận được sự bạo động của cô liền kịp thời thu hồi lá chắn phòng thủ.
Cô như một con trâu điên, hoàn toàn không màng đến ngọn lửa thánh khiết đang bao quanh người Morris.
Mỗi cú đấm đều mang theo tiếng xé gió, nện thẳng vào tên người vàng chói mắt đang làm cô nhức nhối.
Keng! Chiến giáp Thánh quang của Morris bùng phát ánh sáng chói lòa, hứng trọn cú đấm ngàn cân này.
Bộ giáp rung lên bần bật dưới sức mạnh cuồng bạo của Nguyễn Hiện Hiện.
“Mày chết đi cho bà!”
Morris cau mày nhìn đối thủ đang mất đi tiêu cự trong đôi mắt. Làn da lộ ra ngoài của cô đã bị Thánh quang thiêu đốt, vậy mà vẫn điên cuồng tấn công như không biết đau là gì.
“Châu chấu đá xe.” Một cú chỏ mang theo sức mạnh thanh tẩy đập mạnh vào ngực Nguyễn Hiện Hiện.
Phụt! Nguyễn Hiện Hiện trúng đòn nặng, phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng đáy mắt hỗn độn của cô bỗng chốc tỉnh táo lại ba phần, trên gương mặt đầy máu lộ ra nụ cười quỷ dị.
Cơ thể lại lao vút đi, cô dường như đã tìm ra cách giải quyết nỗi đau đớn đó rồi.
Đáy mắt Morris thoáng qua sự mất kiên nhẫn tột độ. Con nhóc người Trung Quốc này bị thiểu năng trí tuệ 24K nguyên chất à?
Mỗi lần bị đánh bay, đập mạnh vào đống đổ nát, cô ta lại như được tiêm máu gà, lao vào tiếp tục chịu đòn.
Ngay khi hắn chuẩn bị ngưng tụ Thánh quang mạnh hơn để tung đòn kết liễu, từ đỉnh núi cao xa tít tắp, một nguồn sức mạnh cường đại không thể địch nổi chấn động lan ra.
Cảm nhận được sức mạnh đó, Morris quyết đoán: “Rút!”
Đồng thời trong lòng không ngừng chửi rủa: Sao lại là hắn? Sao lại là hắn? Tên Võ Phong Tử này!
Hắn không đi trấn thủ hải vực, chạy đến đây chờ sét đánh à?
Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!
Sao không đi chết đi?
Dưới chân Morris như có gió, hắn không muốn đối đầu với kẻ điên đó, không chết cũng mất nửa cái mạng.
Thánh quang quanh người bùng lên dữ dội, đẩy lùi Nguyễn Hiện Hiện - kẻ dai như đỉa đói, cứ hễ thở được một hơi là lại lao vào cắn xé liều mạng.
Thánh bào cuốn lấy tám người còn sống sót trong sân, nhanh chóng biến mất vào sâu trong núi tuyết.
Nguyễn Hiện Hiện đứng chôn chân tại chỗ, đồng tử đỏ ngầu dần khôi phục chút tỉnh táo. Cô cất bước, mờ mịt đuổi theo hướng Morris bỏ chạy.
Một bàn tay to lớn giữ chặt lấy cô, chóp mũi ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc, cơ thể lảo đảo, cuối cùng vô lực ngã vào lòng Cung Dã.
“Đừng lo.” Một bóng người cao lớn lặng lẽ đáp xuống bên cạnh hai người. Người đàn ông chụm hai ngón tay làm kiếm, nhẹ nhàng điểm vào mi tâm Nguyễn Hiện Hiện.
“Cô ấy trúng bùa ngải Đông Nam Á. Kẻ đó chưa chạy xa đâu, đợi ta bắt hắn về, dùng máu hắn giải bùa cho con bé.”
Lại là bùa ngải. Đáy mắt Cung Dã xẹt qua một tia hàn băng cực độ, vòng tay ôm cô chặt hơn.
Trong ký ức ít ỏi vừa hồi phục, anh cũng biết muốn giải bùa ngải, bắt buộc phải lấy máu hoặc tóc, những bộ phận cơ thể của người bị yểm bùa.
Kẻ nào núp trong bóng tối ám toán họ?
Cung Dã dấy lên nghi ngờ trong lòng. Đồng tử phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn đầy máu của người yêu, đáy mắt đen kịt, những tia máu đỏ lan dần lên đuôi mắt, mang theo vẻ điên cuồng, hủy diệt bất chấp tất cả.
Thấy cô khó chịu cựa quậy trong lòng, đôi mắt ngập tràn sự u ám và bạo lực kia lại dính dớp như dây leo ẩm ướt, quấn lấy người ta đến ngạt thở.
Mộc Hạ, Sói Vương, Bò Tây Tạng, cả ba đều phế rồi, nằm vật ra trên nền tuyết nhuốm đỏ máu thở hồng hộc, hơi thở phả ra ngưng tụ thành từng đám sương trắng.
Đối đầu với Thánh Minh, với những thuật sĩ lợi hại nhất thế giới này mà không hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, một người hai thú đều cảm thấy mình ngầu bá cháy!
Ừm, chưa bị đánh chết, chính là chưa hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Mộc Hạ gãy ba cái xương sườn, vừa ho một cái đã đau thấu tim gan, chị cũng ho ra một ngụm máu: “Mẹ kiếp, sớm biết thế đã không giảm cân!”
Bất thình lình, một luồng kiếm khí mang theo ý chí bá đạo va chạm kịch liệt với cột sáng vàng chói lọi...
Ầm!
Cột sáng nổ tung, kiếm khí mang theo khí thế gặp thần giết thần, từ trên cao chém thẳng xuống không gì cản nổi.
Mộc Hạ thất kinh...
Cung Dã đột ngột nhìn về phía đó...
Hai người đồng thời biến sắc. Khóe miệng Cung Dã nhếch lên nụ cười khổ. Quả nhiên, vẫn là tên điên hễ đánh nhau là bất chấp tất cả ấy.
Kiếm khí xuyên thủng cột sáng, cắm sâu vào lòng đất.
Không biết có phải ảo giác của Mộc Hạ hay không nhưng trong khoảnh khắc đó, dường như cả đỉnh Ngọc Hư đều rung chuyển dưới nhát kiếm ấy.
Mộc Hạ vỗ bốp vào trán, vươn một tay về phía Cung Dã: “Em rể, cứu mạng!”
Cung Dã do dự một thoáng, cuối cùng không dùng tay ôm Mộc Hạ mà tháo chiếc roi chín khúc tiểu tiên nữ luôn đeo bên hông làm thắt lưng ra, vung mạnh một cái, quấn chặt lấy một cánh tay của Mộc Hạ.
Lát nữa tuyết lở, sẽ không bị lạc nhau.
Nếu là thời kỳ toàn thịnh, đừng nói Cung Dã, Mộc Hạ cũng có thể đưa hai người sống sót qua trận tuyết lở nhưng chẳng phải là... đều bị đánh tàn phế rồi sao.
Hai con sói và con bò Tây Tạng chẳng còn màng đến sĩ diện, vừa tru tréo vừa tiến lại gần đại đội.
Hai con yêu quái không chút do dự, liều mạng gia cố tảng đá nhô lên trên đỉnh đầu. Tu đạo thành tiên hay đầu thai chuyển kiếp, tất cả trông cậy vào tảng đá này.
Ý nghĩ vừa dứt, trên đầu truyền đến tiếng ầm ầm rung chuyển, tuyết tích tụ vỡ vụn như đậu phụ trắng bị cắt nát rồi ồ ạt gầm thét lao xuống.
Kinh thiên động địa! Trong đầu Mộc Hạ chỉ còn lại bốn chữ này.
May mắn thay, tảng đá đã chắn đi phần lớn sát thương cho mọi người. Ngay khi đợt tuyết lở qua đi, mọi người tưởng đã thoát nạn thì bên tai vang lên tiếng rắc khẽ khàng.
Môi Mộc Hạ run rẩy: “Cung... Cung... Cung Dã, cậu có nghe thấy tiếng gì không?”
Cung Dã há miệng, chưa kịp nói, lớp tuyết dưới thân bất ngờ sụp xuống, ba người ba thú không chút bất ngờ trượt theo dòng tuyết lở.
Tí tách, tí tách...
Là tiếng nước chảy đá mòn. Nguyễn Hiện Hiện chìm vào một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, cô là thiên kim thật của nhà họ Thời nhưng từ nhỏ sống ở trại trẻ mồ côi.
Thiên kim giả tu hú chiếm tổ chim khách. Cha mẹ ruột yêu thương cô ta, vị hôn phu cũng yêu thương cô ta. Để không trở thành nguồn thận cho thiên kim giả, cô ôm lấy đùi vàng của vai phản diện - cha nuôi của vị hôn phu.
Thiên kim giả và gã tra nam quỳ dưới chân cô dâng trà, vừa cung kính vừa không cam lòng gọi một tiếng “Mẹ”.