Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3664 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 515

❊ ❊ ❊

Cái gì mà tự sát không thành trùng hợp được cứu?

Họ thà tin rằng có người đã nhìn thấu quỷ kế của Tô Thính Vinh và phá giải nó.

Thú vị thật, nhà họ Nguyễn có một hậu bối vừa về thủ đô đã khuấy đảo cả thành phố như vậy, Nguyễn Kháng Nhật còn mù quáng làm cái gì nữa?

Đối tốt với cháu gái một chút, chẳng phải sẽ được “gánh” bay lên sao?

Chậc chậc, heo rừng đúng là không ăn được cám nhuyễn.

Người có phúc không vào cửa nhà vô phúc!

Con người là thế, Tô Thính Vinh chết thành công rồi, bất luận đúng sai, kiểu gì cũng sẽ có người thương cảm cho bà ta, hoặc là tuyệt nhiên không nhắc tới.

Bây giờ người vẫn nằm sờ sờ ở bệnh viện, lời ra tiếng vào khó nghe lắm cũng chẳng ai kiêng kỵ mà không bàn tán.

Đáng sợ nhất là có người trong lòng hiểu rõ, hành động này của Tô Thính Vinh không chỉ tự hại mình, mà còn đắc tội với lãnh đạo.

Tuy lãnh đạo lòng dạ bao dung sẽ không để mắt tới mấy chuyện nhỏ nhặt này nhưng cấp dưới thiếu gì người biết suy đoán ý cấp trên chứ!

Nhà họ Cảnh muốn ngóc đầu lên lại, khó lắm thay!

Tô Thính Vinh cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc, nghe nói đã hôn mê mấy lần phải để bác sĩ cấp cứu, bà ta cũng không dám làm trò tự sát nữa, chắc là biết có làm nữa cũng chẳng linh nghiệm.

Trưa hôm nay, Nguyễn Hiện Hiện xách ba cân thịt heo đến bệnh viện thăm bệnh.

Thịt này là do cô chen chúc ở Cung Tiêu Xã cả buổi sáng, vất vả lắm mới mua được loại thịt heo không cần phiếu.

Gặp được là lời rồi.

Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên!

Trên giường bệnh, Tô Thính Vinh với mái tóc hoa râm nhưng vẫn khó che giấu nét đẹp kiều diễm thời trẻ, ngay cả mắt cũng chẳng thèm mở.

Nguyễn Hiện Hiện khẽ ho một tiếng: “Tôi có thể vào không?”

Tô Thính Vinh đột ngột mở mắt.

Hôm nay Nguyễn Hiện Hiện mặc một chiếc áo bông màu đỏ tươi, do chính tay bà nội mặc vào cho cô.

Cái thứ gọi là áo lông vũ ấy, mặc ra ngoài làm đẹp một chút thì được, chứ mặc mỗi nó mà chạy rông ngoài đường cả ngày, không chết rét cũng lạnh đến ngu ngốc.

Da cô trắng, tuổi lại còn nhỏ, mấy kiểu hoa văn màu sắc hơi quê mùa mặc lên người cô vẫn cứ là xinh đẹp.

“Nguyễn Hiện Hiện.” Tô Thính Vinh khẳng định chắc nịch.

Con hàng này ác nhân cáo trạng trước: “Là tôi đây, nghe người ta bảo bà muốn gặp tôi, tôi tiện đường ghé qua xem sao. Bà nội Cảnh, tìm tôi có việc gì không?”

Tô Thính Vinh nhắm mắt lại. Tìm cô? Tìm cô đã là chuyện của mấy ngày trước rồi, đúng là ngậm máu phun người.

Nhưng bà ta quả thật cũng muốn gặp cô.

Dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Cô muốn thế nào mới chịu buông tha cho nhà họ Cảnh?”

Cái tay ngứa ngáy của Nguyễn Hiện Hiện cạy cạy miếng bì heo rồi lại nhớ ra không được cạy, năm nay cứ bôn ba bên ngoài suốt, vẫn chưa được ăn miếng mỡ nào ra hồn.

Lát nữa về bảo bà nội thắng mỡ heo, tối nay ăn cơm trộn mỡ heo.

Nghe câu hỏi, cô ngẩng mặt lên cười, đã không cần thiết phải giả điên giả khùng nữa.

“Bà à, bà nên biết bây giờ không phải là chuyện tôi có muốn buông tha cho nhà họ Cảnh hay không nữa, mà là bà liên tiếp đi những nước cờ ngu ngốc, quan trọng là chẳng làm ai bị thương cả.”

Hơi thở Tô Thính Vinh dồn dập, bàn tay dưới chăn run lên bần bật, cố kiềm chế để không lộ ra vẻ thất thế.

“Vậy sao? Ngoài con nhóc nhà họ Nguyễn cô ra, bà già này còn đắc tội với ai nữa?”

“Bà nói thế nghe không thấy giả tạo à.” Nguyễn Hiện Hiện đứng dậy: “Trước khi gặp mặt, tôi cứ tưởng tôi và bà gặp nhau có thể so chiêu vài hiệp. Thật là trăm nghe không bằng một thấy!”

Nguyễn Hiện Hiện lộ vẻ thất vọng, đứng dậy định đi ra ngoài. Tô Thính Vinh hít sâu vài cái: “Tôi đồng ý với cô.”

“Đồng ý với tôi cái gì?” Nguyễn Hiện Hiện quay đầu lại, giả vờ không hiểu.

Trong hai cái hại thì chọn cái nhẹ hơn, nếu từ đầu đến cuối chỉ là bà ta và Nguyễn Kháng Nhật định “nắm tay nhau” làm một mối tình hoàng hôn lúc tuổi già thì sao?

Những lời đồn đại bên ngoài liệu có nhẹ nhàng hơn chút nào không?

Sẽ không, Tô Thính Vinh túm chặt ga giường dưới thân, đôi mắt già nua âm trầm toát ra một vẻ dữ tợn méo mó.

Nguyễn Hiện Hiện đổ thêm dầu vào lửa: “Nghe nói chú Cảnh ăn nói hàm hồ, ác ý bôi nhọ những anh hùng hy sinh vì nhiệm vụ, giữa chốn đông người mà dám buông lời ngông cuồng. Chắc cũng sắp có phán quyết rồi nhỉ! Nhưng bà yên tâm, sẽ không bị phạt nặng lắm đâu, cùng lắm là một hai năm thôi.”

Rồi cô chuyển giọng: “Kể cho bà nghe một câu chuyện nhé, chỗ tôi xuống nông thôn ở huyện bên cạnh có một người tên Vương Thiết Đản, bà nội anh ta bị lưu manh làm nhục. Để báo thù tên lưu manh đó, anh ta đã liên kết với người nhà của phạm nhân, cho tên lưu manh đó một ngày ba bữa “ăn thêm”. Ây da! Chú Cảnh chắc sẽ không gặp phải chuyện tốt như vậy đâu nhỉ?”

“Cô uy hiếp tôi?” Tô Thính Vinh bật dậy.

Nguyễn Hiện Hiện không nói phải cũng chẳng nói không, mỉm cười hỏi: “Vậy câu trả lời của bà là gì? Nhà họ Cảnh rốt cuộc là muốn liên hôn với ai của nhàl họ Nguyễn đây!”

“Cô ép tôi?” Tô Thính Vinh thật sự sắp điên rồi!

Cô nói kể chuyện là kể chuyện thật.

Từng chữ đều là uy hiếp: “một ngày ba bữa ăn thêm, gặp phải chuyện tốt thế này”, để cho bà ta nghe thì hiểu nhưng lại không bắt bẻ được chút sơ hở nào.

Tô Thính Vinh suy sụp ngã vật xuống giường bệnh, nhìn trần nhà, đôi mắt thất thần.

Đây không đơn thuần là vấn đề ai gả cho ai, đồng ý gả, thanh danh trăm năm của nhà họ Cảnh sẽ bị hủy hoại trong chốc lát...

Không gả? Đối diện với nụ cười bất biến của nữ đồng chí trước mặt, đây là một kẻ lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn.

Bà ta chắc chắn rằng một khi Cảnh Tự bị kết tội, hoặc là sẽ chết bất đắc kỳ tử ở trong đó, hoặc may mắn sống sót đi ra thì khả năng cao cũng thành phế nhân.

Bởi vì cô không cho phép bản thân phải gánh chịu vết nhơ bị từ hôn vô cớ.

Tô Thính Vinh hối hận quá!

Cả cuộc đời này cộng lại cũng không hối hận bằng khoảnh khắc này.

Bà ta không nên nóng vội cầu thành, tham lam vô độ, để rồi chiêu dụ về cho nhà họ Cảnh một con ác quỷ như thế này!

Trong lòng đau đớn như tâm can phế liệt, tâm hỏa như muốn thiêu đốt tất cả, kéo con ác quỷ trước mặt cùng xuống địa ngục.

Nhưng mà ngoại trừ cơn giận dữ vô năng chỉ dám giấu trong lòng, đến biểu hiện ra ngoài cũng không dám, bà ta còn có thể làm gì được nữa?

Hàm răng nghiến lại kêu ken két, máu từ khóe miệng chảy ra, bà ta gằn từng chữ:

“Hôn ước là... giữa tôi và Nguyễn Kháng Nhật.”

Lời vừa dứt như rút cạn toàn bộ tinh khí thần của bà ta. Nguyễn Hiện Hiện chưa từng thấy ai già đi trông thấy ngay trước mắt mình như vậy.

Cô giơ tay giúp “bà kế” vén lại góc chăn, nhẹ nhàng dỗ dành:

“Đừng kích động, sau này đều là người một nhà cả. Bà yên tâm, ngày đại hỷ của bà, chú Cảnh và Cảnh Tự chắc chắn sẽ kịp đến tham dự hôn lễ.”

Ý tứ là: [Cứ tự giày vò mình chết đi, người nhà họ Cảnh cũng chẳng cần phải ra mặt nữa!]

“Bà phải... nhất định phải bảo trọng long thể đấy nhé!” Nguyễn Hiện Hiện cười khẽ, đôi mắt tràn ngập ác ý hữu hình.

“Á!” Tô Thính Vinh không nhịn được nữa, hai tay ôm đầu hét lên từng tiếng chói tai, vì quá dùng sức, vết thương vừa khâu ở cổ tay lại bục ra.

Bà ta gạt phăng tất cả những thứ trong tầm mắt xuống đất, chỉ tay ra cửa: “Cút! Cút khỏi đây ngay!”

Trước khi y tá kịp vào phòng, Nguyễn Hiện Hiện vội vàng nhét miếng thịt heo vừa xách đến vào túi xách.

Này nhé! Mang thì mang đến rồi nhưng chưa bao giờ nói là cho bà đâu nhé.

“Sao thế? Sao thế?” Y tá lao vào giữ chặt Tô Thính Vinh: “Bình tĩnh, xin bệnh nhân giữ bình tĩnh.”

Nguyễn Hiện Hiện cười cười, lặng lẽ rời đi.

Xách theo ba cân thịt heo, cô đạp chiếc xe đạp mượn của ông Tạ, ung dung thong thả đi một mạch đến đại viện quân đội.

“Hiện Hiện?” Người cảnh vệ gọi giật cô lại, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc: “Đúng là nữ đại mười tám biến, người ta xuống nông thôn thì đen đúa gầy gò, sao cháu lại còn xinh đẹp ra thế này?”

Nguyễn Hiện Hiện bóp phanh xe: “Chào chú Chu, đã lâu không gặp, chú nhận được mộc nhĩ cháu gửi chưa ạ?”

Cảnh vệ Chu gật đầu lia lịa: “Nhận được rồi, nhận được từ mấy tháng trước rồi.”

Ông ấy bước ra khỏi chốt gác nhìn ngó xung quanh, kéo Nguyễn Hiện Hiện vào một góc khuất rồi hỏi: “Cháu đây là... về nhà họ Nguyễn à?”

Thấy cô bé gật đầu, ông ấy vội vỗ đùi cái đét: “Không được về đâu, cái con bé này, chẳng phải đã đoạn tuyệt quan hệ rồi sao? Không có việc gì thì chạy về cái nhà đó làm gì?”

Nguyễn Hiện Hiện cười khổ: “Ông nội cháu bảo, đánh gãy xương còn liền gân, ông già rồi lại sắp kết hôn, lo liệu không nổi, bảo cháu về nhà giúp đỡ chút việc.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »