Hắn hơi ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang nhìn thẳng vào mắt mình, hỏi: “Cô nói cái gì?”
Cô nhún vai, giọng điệu kéo dài: “Tôi nói là đánh không lại a!”
Vừa dứt lời, khuôn mặt Sử Phan Giới Bác hiện lên vẻ kinh hoàng, bước chân không tự chủ được mà lùi lại.
“Cô cô cô, cô rõ ràng đã trúng bùa ngải của tôi, sao có thể tỉnh táo được?”
“Bùa ngải sao?” Sử Phan Giới Bác vừa lui được một bước, Nguyễn Hiện Hiện đã bóp chặt cổ hắn bằng một tay, tay kia thò vào mò mẫm, lôi ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ cỡ ngón tay cái.
Bên trong đựng vài sợi tóc và một mảnh móng tay, một con cổ trùng xấu xí đang bò trên đám tóc rối: “Ông nói cái này à?”
Chẳng thấy cô làm gì, đôi mắt bình thản nhìn chằm chằm chiếc lọ thủy tinh một giây, hai giây...
Đúng giây thứ ba, chiếc lọ nhỏ vẽ đầy pháp chú phức tạp bên trong bỗng nhiên nổ tung!
Mảnh thủy tinh xé gió găm thẳng vào đồng tử đang mở to của Sử Phan Giới Bác, lún sâu ba phần.
Cùng với tiếng thét thảm thiết là một ngụm máu đen phun ra từ miệng hắn.
Nguyễn Hiện Hiện buông tay lùi lại, Sử Phan Giới Bác mất hết sức lực ngã phịch xuống đất, hai tay run rẩy ôm lấy đôi mắt đang chảy máu không ngừng.
“Sao có thể? Sao cô có thể phá giải được bùa chú của tôi? Tuyệt đối không thể nào! Là ai? Hắc bào pháp sư nào đang trốn gần đây? Ra đi! Mi mau ra đây, để tôi chết cho rõ ràng!”
Trên mặt Nguyễn Hiện Hiện không có vẻ đắc ý cũng chẳng hề khoe khoang, chỉ nhẹ nhàng thốt ra một chữ: “Đến!”
Cảnh tượng kỳ dị xảy ra, từ tay áo, từ những món đồ trang sức bằng bạc, thậm chí từ dưới da thịt của Sử Phan Giới Bác chui ra những con trùng cổ quái và gớm ghiếc.
Lúc này mái tóc đen của Nguyễn Hiện Hiện xõa tung phía sau, ngón trỏ và ngón giữa chập lại, đuôi tóc không gió mà tự bay. Miệng cô lẩm nhẩm pháp quyết, ngón tay chập thành kiếm chỉ vẽ bùa chú giữa không trung.
Bùa chú thành hình, ánh sáng trắng bùng lên dữ dội. Nguyễn Hiện Hiện đẩy lá bùa về phía trước, nơi ánh sáng đi qua, lũ rắn rết côn trùng đang bò lổm ngổm trên đất bỗng nhiên tự bốc cháy không cần lửa.
Phát ra tiếng kêu chi chít ai oán và một mùi hôi thối khó tả.
Cách đó năm mươi mét, Mộc Hạ dụi dụi mắt không dám tin. Vẽ bùa giữa không trung?
Đây thật sự là bà chị Hiện Hiện từng bị thím trong thôn rượt chạy khắp xóm, chỉ hận không thể có người nhét cơm vào mồm cho ăn ba bữa một ngày đây sao?
Chẳng lẽ bị đại năng thượng cổ nào đó ở đây nhập vào người rồi?
Cùng chung suy nghĩ đó còn có Võ Phong Tử lôi thôi lếch thếch. Ông mấy lần giơ trọng kiếm lên, chém cũng không được mà không chém cũng không xong.
Chỉ biết im lặng nhìn tên pháp sư áo đen khét tiếng bị ngọn lửa nuốt chửng từng tấc một.
Trước khi hoàn toàn bị biển lửa nhấn chìm, miệng hắn vẫn gào thét thảm thiết hai chữ “không thể”.
Chỉ có Cung Dã ở phía sau khẽ nhếch mép, trong đầu lướt qua một đoạn ký ức không rõ ràng.
Trong một kiếp nào đó, anh là trùm cuối của thế giới quỷ dị, còn Hiện Hiện là cô đạo cô nhỏ bị đồng môn lừa gạt, hắc hóa thành kẻ phản bội nhân loại.
Đạo thuật xuất thần nhập hóa ấy, còn lâu đám đạo gia sa sút hiện nay mới so sánh được.
Mộc Hạ quay đầu, bắt gặp ý cười và vẻ kiêu hãnh chưa kịp thu lại trong đáy mắt Cung Dã, chị đăm chiêu suy nghĩ!
Rắc!!
Một bàn chân đi giày quân đội cỡ nhỏ giẫm lên hộp sọ đã bị lửa thiêu rụi của Sử Phan Giới Bác, hộp sọ đã than hóa vỡ vụn với một tiếng giòn tan.
Nguyễn Hiện Hiện liếc trộm Võ Phong Tử đang quan sát mình, từ ánh mắt đến biểu cảm đều toát lên vẻ ngạo nghễ bễ nghễ thiên hạ.
“Dựa vào ngươi mà cũng xứng hạ chú thuật lên người con bé?”
Dứt lời liền thấy Võ Phong Tử lộ ra vẻ mặt đăm chiêu y hệt Mộc Hạ, thu kiếm vào vỏ, hai tay cung kính chắp trước ngực hành lễ của đạo gia.
“Cảm ơn tiền bối đã bảo vệ tiểu bối này, chưa xin thỉnh giáo tôn danh?”
Rõ ràng ông cũng nhận định Nguyễn Hiện Hiện đã bị thứ gì đó kỳ lạ nhập vào người.
Cung Dã nhướng mày, bật cười!
Cô nàng này ra vẻ ta đây phất phất tay: “Người đã khuất, không cần hỏi làm gì. Dọn dẹp vài con sâu bọ trong đạo trường, lấy thứ các người cần rồi rời đi thôi.”
Ngừng một chút, cô bổ sung: “Tôi đã xem qua kiếm pháp của ông, thứ ông luyện là tàn bản (bản không trọn vẹn), trong chiêu thức có dấu vết tự sáng tạo. Tìm kiếm xem, biết đâu nơi này có cơ duyên của ông. Chú ý! Cẩn thận!”
Võ Phong Tử không ngờ vị tiền bối này còn nhìn ra cả việc ông tự sáng tạo chiêu thức trong kiếm pháp, thái độ càng thêm cung kính.
“Tiền bối, xin hỏi đây là đạo trường của vị tiên nhân nào?”
Nguyễn Hiện Hiện âm thầm đảo mắt trong lòng, tiên nhân nào á, cô biết thế quái nào được?
Chẳng qua là nhìn thấy bố cục và đồ đồng nơi này mang đậm nét đặc trưng thời Tây Hán nên suy đoán bừa thôi, lúc này không ngất thì còn đợi đến bao giờ?
Vợ chồng chín kiếp, cộng thêm kiếp thứ mười này với Cung Dã, cô chỉ cần chổng mông lên là anh biết ngay cô định đánh rắm mùi gì.
Anh sải bước dài lao tới, đỡ lấy tiểu tiên nữ đang trợn mắt trắng dã, vẻ mặt lo lắng lay lay: “Hiện Hiện, Hiện Hiện em sao rồi?”
Mộc Hạ và Võ Phong Tử vội vàng vây lại.
Võ Phong Tử bắt mạch rồi an ủi: “Không sao, chú thuật trong người cô bé đã được giải trừ cũng có thể coi là trong họa được phúc.”
“Vậy cô ấy?” Đuôi mắt Cung Dã hơi đỏ, giọng khàn khàn: “Vậy cô ấy vừa rồi là bị làm sao?”
Mộc Hạ không biết tại sao lại cảm thấy hai người này, một người ngất một người lo, đều có chút “giả trân”, thuật ngữ chuyên ngành gọi là: Diễn quá đà!
Võ Phong Tử nghiêm mặt lắc đầu: “Không biết, huyền thuật không phải chuyên môn của tôi, tôi chỉ tinh thông kiếm đạo.”
“Có lẽ mệnh cách hoặc từ trường của nha đầu này trùng khớp với vị đại năng nào từng sống ở đây, hay là... lập tức quay về, mời lão Liễu xem giúp cô ấy?”
Không cần Cung Dã tìm cớ, Nguyễn Hiện Hiện rên nhẹ một tiếng ưm rồi tỉnh lại đúng lúc. Về ư? Đánh chết cũng không về.
Chưa nói đến việc đám người Thánh Minh xông vào đây còn chưa được dọn dẹp, chỉ riêng vô số thiên tài địa bảo và bí pháp truyền thừa của đạo gia trong đạo trường này, làm sao có thể tay không đi về.
Cô lắc đầu vội nói: “Tôi không sao, vị tiền bối kia trước khi đi có dặn dò nơi này đầy rẫy nguy hiểm, hành động phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối đừng tham lam quá độ!”
Bốn chữ cuối cùng, nói ra có chút chột dạ!
Nguyễn Hiện Hiện sở hữu khả năng giao tiếp với mọi sinh vật, quả thật cảm nhận được mối nguy hiểm ở đây nhưng cụ thể là gì thì nhất thời cô chưa nói rõ được.
Bốn người xác nhận nhau đều không sao, cùng chuyển ánh mắt về phía cánh cửa đồng xanh mà Mộc Hạ chưa mở ra.
Bước chân càng đến gần, cảm giác nguy hiểm càng mãnh liệt. Cô đang định lên tiếng nhắc nhở thì một luồng ánh sáng đèn pha chiếu thẳng vào chân bốn người.
Kèm theo đó là giọng nói đầy ác ý của Morris và tiếng bước chân của đám người Thánh Minh.
“Nếu tôi là các người, tôi sẽ không tự tiện mở cánh cửa đồng đó, trong tàng thư của Thánh Minh có ghi chép về nơi này.”
“Thế nào, những người Trung Quốc sắp đứt đoạn truyền thừa kia, hợp tác không?”
“Nếu không, tôi xin thề với Chúa, với thực lực của Võ Phong Tử ông cũng không thể nào mang theo mấy cục nợ này mà toàn mạng rút lui đâu.”
“Hợp tác đi, hợp tác cùng có lợi!”
Bốn chọi mười sáu.
Võ Phong Tử đứng ra chắn trước mặt bọn trẻ, nhíu mày: “Muốn hợp tác thế nào?”
Ánh đèn pha lia qua lia lại, chiếu sáng hoàn toàn đạo trường này. Những ngôi nhà bằng đồng xanh không chỉ có một tòa dưới chân họ, mà đứng sừng sững, nhấp nhô có trật tự khắp đạo trường.
Nhìn sơ qua rất giống một thôn làng nhỏ bị thời gian lãng quên, dưới chân là con đường mòn nhỏ quanh co xuyên suốt thôn làng.
“Người Trung Quốc các người coi trọng tai nghe là hư mắt thấy là thực, để thể hiện thành ý của tôi...” Khuôn mặt dưới lớp mũ trùm của Morris thoáng qua nụ cười quỷ dị.
Hắn bất ngờ ra tay, túm lấy cánh tay một tên thị vệ áo đen phía sau, nhấc bổng lên rồi ném mạnh vào cánh cửa đồng xanh.
Tên thị vệ vạn lần không ngờ tới, hét lên thảm thiết, thân thể vẽ một đường parabol giữa không trung. Mũ trùm bị gió mạnh thổi bay, lộ ra khuôn mặt trẻ tuổi trắng bệch vì sợ hãi.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cậu ta dùng ánh mắt cầu xin, cứu tôi với cứu tôi với, tôi không muốn chết!
Võ Phong Tử nhíu chặt mày, năm ngón tay dưới tay áo khẽ động nhưng cuối cùng vẫn không ra tay.
Mặc cho lưng cậu ta đập mạnh vào cửa đồng, phát ra tiếng uỳnh lớn. Cửa đồng không mở, thân thể tên thị vệ trượt xuống.
Ngay khi cơ thể rơi phịch xuống đất, máu bắn tung tóe, một tràng tiếng sột soạt không lớn vang lên, Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày.