Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3664 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 534

❊ ❊ ❊

365: [biến thái thật.]

365: [Nhưng tôi thích.]

[Có đấy, cô tìm thử hình nhân vu thuật xem, có thể thông qua hình nhân trong tay, trong thời gian ngắn điều khiển hành động của người giữ hình nhân còn lại.]

Nguyễn Hiện Hiện làm theo, bỏ ra 400 điểm mua một đôi hình nhân bằng gỗ từ cửa hàng, một con nắm trong tay mình, một con đặt trước ngực Nguyễn Kháng Nhật.

Rất thần kỳ, con hình nhân trước ngực đối phương biến mất, chỉ còn lại con trong tay Nguyễn Hiện Hiện.

Cô thử cử động cánh tay hình nhân, cánh tay Nguyễn Kháng Nhật cũng nâng lên theo cùng một góc độ.

Dọa con hàng này giật nảy mình, nhìn lại xung quanh, cả phòng giam trở nên âm u rợn người.

Cô cười khan hai tiếng: [Thống Thống, đồ trong cửa hàng có phải hơi bị huyền huyễn quá rồi không?]

[Huyền huyễn sao?] 365 hừ hừ, [Chẳng phải do ai đó tự tay đưa vào đấy à.]

Ai đó?

Ai?

Không đợi cô hỏi kỹ, hệ thống đã giục cô mau chóng rời đi. Buổi liên hoan Tết sắp tan, phạm nhân sẽ sớm bị cai ngục giải về, lúc đó muốn đi sẽ rất phiền phức.

Nguyễn Hiện Hiện biết, nó tự biết mình lỡ lời nên đang đánh trống lảng.

Trong đầu Nguyễn Hiện Hiện đang nghĩ về khuôn mặt cười quỷ dị của hình nhân vu thuật, vừa định nhấc chân bước đi thì trong đầu đột nhiên lóe lên một hình ảnh.

Giữa trập trùng núi non trùng điệp, trước mặt bày hai cái xác chết, một bàn tay trắng nõn thon dài lướt qua trên mặt hai cái xác.

Bên tai vang lên tiếng cười quỷ dị và biến thái: “Con cưng của Thiên Đạo sao? Luyện các ngươi thành khôi lỗi mang về trợ giúp ta vậy.”

Hình ảnh biến mất, bước chân vừa nhấc lên của Nguyễn Hiện Hiện rơi xuống cái “bộp”, hơi thở dồn dập: [Cẩu tử, mi vừa cấy cái thứ kỳ lạ gì vào đầu ta thế?]

[Thứ kỳ lạ?] Hệ thống không hiểu.

[Chính là...] Nguyễn Hiện Hiện kể lại cảnh tượng giống như ảo giác vừa rồi cho hệ thống nghe.

365 im lặng một lúc lâu, khô khan đáp lại: [Đạo cụ trong cửa hàng cô dùng ít, có trường hợp như cô nói, giống như hướng dẫn sử dụng vậy.]

Hướng dẫn sử dụng?

Nghĩ đến cái gọi là khôi lỗi được luyện từ hai cái xác chết, cô liền cảm thấy Nguyễn Kháng Nhật cũng không nhất thiết phải ăn kẹo đồng thêm lần nữa.

Thôi bỏ đi, tiền cũng tiêu rồi, những 400 điểm lận!

Nhanh chóng mở cửa phòng giam rồi khóa lại như cũ, vừa tránh né đám phạm nhân đang quay về phòng giam vừa nói: [Giám sát tình hình bên phía Nguyễn Kháng Nhật, có động tĩnh gì gọi tôi ngay.]

Về đến nhà, trời đã tối muộn, khách khứa đến chúc tết đều đã về hết, chỉ còn Phạm Thái Thái đang giúp hai ông bà dọn dẹp mâm bát.

Thấy cô cứ như gặp phải bài toán khó giải, chìa khóa nhét vào tủ giày, ủng thì đặt lên nóc tủ giày mà cũng không biết, Phạm Thái Thái bèn gọi cô lại.

“Sao thế? Cái dáng vẻ như tam hồn thất phách bỏ nhà đi bụi thế kia.”

Nguyễn Hiện Hiện dừng bước, giọng điệu nghiêm túc: “Anh có tin vào Tiên Đế chuyển thế không?”

Phạm Thái Thái: “???”

“Tôi nghi ngờ.” Con hàng này giọng nói phiêu diêu, bước chân loạng choạng: “Tôi là Tiên Đế chuyển thế.”

Phạm Thái Thái đẩy gọng kính bằng ngón giữa, nở một nụ cười giả tạo.

Khi thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của cô lia tới, cậu hạ tay xuống, đưa ra một mảnh giấy: “Xem đi, tín hiệu cầu cứu do bà chị họ của cô gửi tới đấy.”

Trên giấy là một bức tranh nguệch ngoạc như trẻ con vẽ bậy.

Nguyễn Hiện Hiện nhớ ra rồi, lúc phái Điền Điềm về để chọc tức con ma chết tiệt kia, cô có đưa cho một địa chỉ cầu cứu khẩn cấp, ở gần hang ổ của Tần Ngũ Gia.

Lúc đó cô nghĩ có tình huống gì thì cô ta có thể cầu cứu Tần Ngũ Gia, hoặc thông qua tay đối phương liên lạc với cô.

Mãi không thấy dùng đến, cộng thêm việc Điền Điềm sau này tự mình móc nối với Tần Ngũ Gia, cô cũng quên béng mất. Không ngờ lão quỷ họ Nguyễn chết rồi, cô ta lại cầu cứu mình.

Vẽ cái gì đây?

Một nữ quỷ tóc tai rũ rượi quỳ xuống cầu khẩn trời xanh.

Cái quỷ gì thế?

Nữ quỷ bằng Nguyễn Bảo Châu?

Ả đang làm nghi thức tà giáo à?

...

Ba ngày, chỉ vẻn vẹn ba ngày 72 tiếng đồng hồ, Điền Điềm sống như đã trải qua 72 năm.

Đêm 29 Tết, Nguyễn Bảo Châu bôi dịch thể lên khăn mặt rửa mặt của cô ta.

Đêm 30 Tết, nhân lúc thím giúp việc xuống lầu đốt pháo, Điền Điềm trốn trong phòng, Nguyễn Bảo Châu đã nặn máu của mình vào trong nhân bánh chẻo.

Nếu không phải cô ta thính mũi ngửi thấy mùi rỉ sắt nồng nặc trong nhân thịt dê, lại để ý thấy vết dao cắt trên ngón tay Nguyễn Bảo Châu thì có khi đã trúng chiêu thật rồi.

Lẽ ra cô ta có thể tìm cớ tự mình tránh đi nhưng nhìn thấy thím giúp việc đang hào sảng kiếm tiền sính lễ cho con trai, Điền Điềm không biết nghĩ thế nào, thay vì tự mình tránh đi, cô ta trực tiếp lật bàn.

Thím giúp việc thoát được một kiếp, cô ta cũng bị Nguyễn Bảo Châu nghi ngờ. Nếu không phải Cố Chính Trì về kịp lúc, cô ta đoán chừng Nguyễn Bảo Châu sẽ bất chấp tất cả, phát điên không phân biệt đối tượng.

Điền Điềm không giấu giếm, nói thẳng sự nghi ngờ của mình với Cố Chính Trì cũng chẳng quan tâm đối phương tin hay không, mở cửa định xuống lầu.

Sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Đêm hôm khuya khoắt, đi đâu?”

Điền Điềm cắn răng, nuốt lời định nói xuống bụng: “Về nhà.” Trong tình huống này mà còn không nói muốn đi thì đúng là vật cực tất phản (*). *(Sự việc phát triển đến cực điểm tất sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại).

Dứt lời, cô ta sập cửa bỏ đi không ngoảnh đầu lại.

Cái tên chó má Cố Chính Trì kia quả nhiên đuổi theo, vừa đấm vừa xoa bằng đủ mọi cách.

Điền Điềm bị mài mòn đến mất hết tính khí mới nói tâm trạng không tốt muốn ra ngoài đi dạo. Cố Chính Trì đi cùng, cô ta mượn cớ đi vệ sinh tìm cơ hội truyền tin cầu cứu ra ngoài.

Quay trở lại ngôi nhà này lần nữa, Điền Điềm chỉ cảm thấy ngay cả không khí cũng nồng nặc mùi bệnh giang mai.

Dưới ánh mắt âm u của Nguyễn Bảo Châu, cô ta về phòng mà giường cũng không dám nằm, một mắt canh gác một mắt trực ban, vất vả lắm mới trụ đến trời sáng.

Ban ngày Cố Chính Trì tranh thủ ghé qua thì còn đỡ, trời vừa tối, tim cô ta cứ đập thình thịch, chỉ lo Nguyễn Bảo Châu lại giở trò gì.

À đúng rồi, vì chuyện bỏ độc vào bánh chẻo đêm giao thừa, sáng nay người giúp việc phụ trách Nguyễn Bảo Châu đã xin nghỉ.

Cố Chính Trì không nói nhiều liền đồng ý, còn cho thêm một tháng lương.

Điền Điềm đang hướng ra cửa sổ cầu khẩn, không biết khi nào tiểu tổ tông họ Nguyễn mới đến cứu mình thì cửa phòng ngủ bỗng “rầm” một tiếng, sau đó là tiếng đập cửa dồn dập.

“Chị họ, mở cửa ra, là em gái của chị đây mà!”

Giọng Nguyễn Bảo Châu ngoài cửa u u ám ám, da đầu Điền Điềm tê rần như muốn nổ tung.

Căn nhà cũ kỹ, cửa gỗ mục nát chỉ cài then chốt, tuy đã bị Điền Điềm khóa trái nhưng nếu từ bên ngoài dùng sức đẩy mạnh, có thể đẩy ra khe hở rộng bằng hai ngón tay.

Nguyễn Bảo Châu đang ghé mắt qua khe cửa nhìn Điền Điềm mặt cắt không còn giọt máu, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

Điền Điềm phát điên, đẩy cửa sổ định bỏ trốn, cửa sổ vừa mở ra, cô ta đã bị cái đầu đen sì thò lên từ chân cửa sổ dọa cho mềm nhũn người ngã xuống đất.

Cái đầu động đậy rồi leo lên thêm một chút, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Nguyễn Hiện Hiện. Cô chống một tay lên khung cửa sổ nhìn quanh: “Chị họ đâu rồi?”

Người vừa nãy chẳng phải còn ở đây sao?

Ánh mắt di chuyển xuống dưới, vô tình chạm phải ánh mắt của Điền Điềm đang trợn trắng mắt ngã dưới đất, cô không khỏi tặc lưỡi.

“Gan bé quá đấy, một con Nguyễn Bảo Châu làm trò ma quỷ cũng dọa chị ra cái dạng này.”

Điền Điềm vỗ ngực đứng dậy, đè nén trái tim đang đập thình thịch ở cổ họng xuống, vẻ mặt đầy oán trách. Ai dọa cô ta ra nông nỗi này trong lòng thật sự không biết sao!

Nhưng không hiểu sao, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp mà gợi đòn này, cái gan dạ bỏ nhà đi bụi bao ngày nay của cô ta bỗng chốc quay về.

Cô ta lao tới mở toang cửa phòng, chỉ vào Nguyễn Bảo Châu đang đứng ngẩn người tại chỗ vì khoảnh khắc cửa mở ra nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện.

“Hiện Hiện, con điên này trên người có quỷ, ả bảo ả có thể nhìn thấy tương lai.”

“Tôi không có!” Nguyễn Bảo Châu theo bản năng lùi lại, ả biết Điền Điềm chỉ là mạnh miệng bên ngoài, còn Nguyễn Hiện Hiện người bị ả đắc tội đến mức này... thật sự sẽ giết chết ả.

Gần như theo bản năng phủ nhận, đồng thời tránh xa con ác quỷ này.

Nguyễn Hiện Hiện sải bước, khi đi ngang qua Điền Điềm đang ngẩng cao đầu ưỡn ngực, ánh mắt đầy ẩn ý dừng lại trên mặt cô ta.

Một câu nói toạc ra bí mật của Nguyễn Bảo Châu, cô ta là tính toán mình nhất định không thể giữ lại đối phương, đang muốn mượn dao giết người sao?

Điền Điềm chột dạ lảng tránh ánh mắt.

Nguyễn Hiện Hiện lướt qua vai cô ta, lông mày nhướng cao: “Ồ? Nhìn thấy tương lai sao? Giết quách đi cho xong!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »