Đan Tĩnh bật cười đứng dậy: “Được rồi, vốn không định nói với con nhiều thế này, cái đầu nhỏ của con suy diễn ghê quá. Không gánh nghiệp lực, không chịu nhân quả, ông ta chẳng còn sống được mấy ngày đâu, tại sao không để ông ta tự sinh tự diệt trong đau đớn tột cùng?”
“Đồ lừa đảo.” Nguyễn Hiện Hiện đỏ hoe mắt ngẩng đầu lên.
“Bà đưa cuốn sổ cho tôi, chính là ngửa bài nói cho tôi biết sự thật, bà cút đi, cút ra nước ngoài đi, cả đời này tôi không muốn gặp lại bà nữa.”
Cô chạy về phòng đóng sập cửa lại, cách một cánh cửa vẫn nghe thấy tiếng khóc nức nở vọng ra từ bên trong.
Nghiêm Phượng Hoa lúc này mới hoàn hồn sau chuỗi sự thật chấn động, định vào xem cháu gái thì bị Đan Tĩnh ngăn lại.
“Để con bé khóc đi, đã bao lâu rồi mẹ không thấy con bé khóc sảng khoái như vậy?”
Nghiêm Phượng Hoa ngẩn người, Hiện Hiện của bà từ nhỏ đã là một đứa mít ướt, lại còn là đứa mít ướt khóc cực kỳ xấu xí.
Nhưng từ khi gặp lại ở nông trường, Hiện Hiện của bà vẫn hay khóc nhưng toàn khóc nhè vì mấy chuyện vụn vặt, ví dụ như cô thích ăn bánh chưng ngọt mà miền Nam lại ăn bánh chưng mặn.
Cô dường như đang dùng cách thức nào đó để chứng minh mình cũng giống như bao người khác.
Thực chất trong lòng cô đã sớm lạnh nhạt với tất cả, không tin tưởng, không tin rằng một đứa trẻ ngay cả cha mẹ ruột cũng không yêu thương như cô, lại có người lạ nào thật lòng yêu thương.
Người yêu đi đảo quốc, cô muốn đi cùng nhưng lại cố chấp đợi ở chỗ cũ: “Anh không về được thì em đi cứu anh, anh về rồi không cần em cũng được, em không đau lòng đâu, thiếu ai em cũng sống được hết…”
Nhìn thì có vẻ như gặp chó cũng có thể tám chuyện đôi câu nhưng thật ra trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý người thân bạn bè có thể quay lưng bỏ cô đi bất cứ lúc nào.
Đan Tĩnh hai bàn tay trắng đến, hai bàn tay trắng đi.
“Mẹ, con không xem kết cục của súc sinh họ Nguyễn nữa đâu. Không đi ngay, con bé mà phát hiện ra con có một chút yêu thương nó, nó sẽ không để con đi mất. Xin lỗi nhé, con yêu nó nhưng cũng hận nó, nó kìm kẹp con quá nhiều năm rồi. Để mẹ có một nàng dâu tệ hại như con, con thật sự xin lỗi!”
Dứt lời, cánh cửa lớn nhẹ nhàng khép lại. Nguyễn Hiện Hiện lao ra khỏi phòng, cố chấp nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, gào đến khản cả giọng:
“Bà đi đi, bà đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa!”
Nhưng cánh cửa mãi vẫn không mở ra lần nữa. Nhìn đứa cháu gái nước mắt lưng tròng như con thú nhỏ bị bỏ rơi, Nghiêm Phượng Hoa đau lòng ôm chặt lấy cô, nước mắt cũng trào ra.
“Được rồi được rồi, chúng ta tha cho bà ta cũng là tha cho chính mình, được không con?”
Nguyễn Hiện Hiện òa khóc nức nở trong lòng bà nội...
Cô chưa bao giờ là đứa trẻ đáng thương cha không thương mẹ không yêu chẳng ai mong đợi, chỉ là cô chỉ là vô tình nở ra trên mảnh đất cằn cỗi đầy tội ác và dã tâm mà thôi.
“Bà ơi! Cháu muốn đi đảo quốc tìm anh ấy, cháu hơi nhớ anh ấy rồi, không, là rất nhớ!”
…
Đêm ấy, Nguyễn Hiện Hiện ngồi độc lập trước cửa sổ, ngắm vầng trăng khuyết nơi chân trời cho đến tận hừng đông.
Đêm ấy, đèn trong phòng của ông bà nội cũng sáng trưng không tắt.
Đêm ấy, cuộc đời hơn ba mươi năm qua của Nguyễn Thái đã hoàn toàn bị đảo lộn.
Mãi đến khi tia nắng đầu tiên chiếu rọi vào phòng, Nguyễn Hiện Hiện mới cử động cơ thể đã tê cứng từ lâu. Ngoài phòng khách truyền đến tiếng đóng cửa thật khẽ.
Cô biết, là Nguyễn Thái đã đi rồi.
Người đàn ông này không chỉ rời khỏi nhà họ Nghiêm, mà từ nay về sau sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thủ đô, bặt vô âm tín, cho đến tận ngày Nguyễn Hiện Hiện kết hôn mới nhận được một món quà trọng hậu...
Đương nhiên, đó đều là chuyện của sau này.
Sáng nay, Tạ Chính hiếm khi xuống lầu mua bữa sáng. Vì tiệm cơm quốc doanh hơi xa nên bình thường hai ông bà đều tự nấu ăn ở nhà.
Trứng vịt muối nhà tự muối, ăn kèm với bát cháo kê bí đỏ nấu mềm nhừ, húp một hơi nóng hổi vào bụng, đó mới là chân ái của Nguyễn Hiện Hiện.
Nhưng hôm nay, cô ngồi trước bàn, nhìn vòng bánh rán và bát nước đậu trước mặt, ngũ quan trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại với nhau.
Đừng thấy Nguyễn Hiện Hiện lớn lên ở thủ đô mà lầm, cô cực kỳ ghét uống nước đậu, mùi vị quá nồng, cô thích sữa đậu nành pha đường ngọt ngào hơn.
Thấy cái biểu cảm như trời sắp sập, như thể có thâm thù đại hận với bát nước đậu của cô, Tạ Chính nín cười đến đau cả bụng.
Ông còn cố ý hỏi: “Sao không ăn? Không thích ăn à?”
Nguyễn Hiện Hiện nghiến răng nghiến lợi, rít qua kẽ răng hai chữ: “Không, có!”
Dứt lời, cô bưng bát lên uống cạn một hơi với khí thế như đi hy sinh vì nghĩa, bát cạn rồi, cả người cô cũng ỉu xìu như cọng bún thiu...
Vẻ mặt đầy sự hoài nghi nhân sinh, dường như không hiểu nổi tại sao trên đời lại tồn tại loại “món ăn hắc ám” như thế này.
Bữa trưa ăn bánh bột mì, trứng xào mắm tép.
Ngon thì ngon thật nhưng mùi cũng nồng lên tận óc, ăn xong bữa trưa mắt cô đờ đẫn cả ra.
Đến nửa buổi chiều, cô chủ động lẽo đẽo theo sau mông bà nội, hai mắt canh chừng như lính gác, đề phòng bà nội lại nảy ra ý tưởng quái đản nào đó về đồ ăn.
Nhìn cái biểu cảm “Thứ này cũng cho người ăn sao? Chắc chắn mình là con nhặt từ thùng rác về rồi, rốt cuộc tấm chân tình này đã trao nhầm nơi” của cô...
Đến khi ba hộp mì bò được Tạ Chính xách lồng cơm mang lên lầu, ánh sáng đã tắt trong mắt con hàng này mới bùng cháy trở lại, giọng ngọt xớt nịnh nọt:
“Ông nội, năm xưa chắc chắn ông vào nhầm động phòng của bà nội rồi, ông mới đúng là ông nội ruột của cháu.”
Cơm nước xong xuôi, Nguyễn Hiện Hiện vác cái bụng tròn vo vì ăn no về phòng. Trong phòng truyền ra tiếng ngáy khe khẽ, hai ông bà ghé tai vào cửa nghe ngóng nhìn nhau, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trở về phòng mình, bà cụ Nghiêm Phượng Hoa ngồi phịch xuống đầu giường, cả người mềm nhũn.
“Tôi nói rồi mà, cứ cho con bé ăn hai bữa dở tệ, tối đến cho ăn món nó thích nhất, là chuyện gì nó cũng quên sạch sành sanh.”
“Con bé này từ nhỏ đã lạ tính, không biết hồi bé ở nhà họ Nguyễn đã chịu khổ thế nào. Con nhà người ta bị bắt nạt thì biết mách bố mẹ, còn nó, cứ câm như hến, bị bắt nạt cũng chẳng bao giờ tìm tôi chống lưng, cứ sợ gây thêm phiền phức cho tôi. Nó chỉ biết lẳng lặng trả thù lại, mà thủ đoạn trả thù cũng chẳng dám ra tay quá độc ác. Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng. Tôi nuôi mấy năm, mới từ từ kéo nó ra khỏi cái vỏ ốc được.”
“Cách biệt bao nhiêu năm mới gặp lại cháu gái, thấy nó không còn vẻ co ro, sợ sệt, hận không thể tàng hình cho người ta không nhìn thấy như trước nữa. Tôi biết nó sống ở nhà họ Nguyễn sẽ không tốt nhưng thấy cháu gái rạng rỡ tự tin, đứng đó như một vầng mặt trời nhỏ, tôi cứ tưởng dù nó sống không tốt thì cũng không đến nỗi quá tệ.”
“Tạ Chính, tôi sai rồi!”
“Năm đó xảy ra chuyện, thà rằng đừng tự cho là đúng mà đưa nó về nhà họ Nguyễn, thà mang nó theo xuống nông trường, khổ một chút, còn hơn là chính tay đẩy nó vào hang hùm miệng sói ăn thịt người đó!”
Ban đầu, Nghiêm Phượng Hoa còn gượng cười nhưng chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã lăn dài trên những nếp nhăn.
Tạ Chính nắm chặt tay bà: “Không phải lỗi của bà. Năm đó đừng nói đứa trẻ nhỏ như thế, biết bao nhiêu người đã chết ở nông trường? Hai thân già chúng ta cũng mấy lần thập tử nhất sinh. Mỗi bước đi của chúng ta khi ấy đều là sự lựa chọn cùng cực nhất rồi. Bà ở thủ đô còn đỡ cũng nên hiểu thằng súc sinh họ Nguyễn kia không đời nào để bà đưa Hiện Hiện rời khỏi đây. Hắn tự tay tạo ra cái lồng giam này, cho con bé sống sung sướng với bà vài năm, đến lúc lại bắt về chịu khổ, muốn dùng cách đó để kích thích năng lực đặc biệt của nó. Không thấy ánh sáng, sao biết bóng đêm đen tối nhường nào? Cho nên không trách bà được, hắn đã có tâm tính kế kẻ vô tâm, ván cờ này đi thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay thao túng của ác quỷ.”
Ông đổi giọng: “Cũng may là Hiện Hiện nhà mình giỏi, phía trước vốn không có đường, lại bị nó cứng cỏi mở ra một lối đi. Đan Tĩnh cũng coi như đã giải được khúc mắc bao năm trong lòng con bé, sau này... mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.”
Hai ông bà an ủi lẫn nhau.
Nguyễn Hiện Hiện đứng ngẩn người ngoài cửa.
Cô nhớ lại kiếp trước, bất kể là việc được đưa đến bên cạnh bà nội hay là từ nông thôn trở về gả cho Lục Nghị, phía sau đều có bàn tay thúc đẩy của Đan Tĩnh.
Bà giống như những gì mình đã nói, không thể cho cô quá nhiều nhưng vẫn luôn âm thầm giúp cô rời khỏi cái nhà đó, đó đã là giới hạn những gì bà có thể làm.