Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3665 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 524

❊ ❊ ❊

Đan Tĩnh không thèm để ý đến Nguyễn Thái đang nằm bất động dưới đất, bà chỉ ngẩn ngơ nhìn Nguyễn Hiện Hiện, từng câu từng chữ của cô hóa thành những mũi kim li ti đâm vào tim, không đau nhưng trái tim bà vốn đã thủng lỗ chỗ từ lâu rồi.

Bà có ngàn vạn lời muốn nói, muốn nói rằng bà khi đó cũng chỉ bằng tuổi Hiện Hiện bây giờ, thậm chí còn nhỏ hơn hai tuổi.

Việc bày mưu tính kế vào nhà họ Nguyễn đã tiêu tốn hết thảy bản lĩnh của bà.

Những điều Nguyễn Hiện Hiện nói, Đan Tĩnh ba mươi tư tuổi dám nghĩ dám làm.

Nhưng Đan Tĩnh mười sáu tuổi chỉ là một cô gái mồ côi không cha không mẹ phải nương nhờ Nguyễn Thái, thật sự... không làm được.

Nhưng bà biết, đó không phải là những gì con gái muốn nghe.

Bà mím môi, tất cả những lời đã chuẩn bị trước khi đến giờ hóa thành một tiếng thở dài, không nói thêm gì nữa, bà lấy ra một cuốn sổ da dê cũ kỹ đẩy đến trước mặt Nguyễn Hiện Hiện.

“Đây là di vật cụ ngoại con để lại, là mẹ tìm thấy khi về nhà tổ lần này. Mẹ nghĩ nó có ích cho con. Sau khi nhìn thấy súc sinh họ Nguyễn chịu đủ giày vò mà chết, mẹ sẽ đi thật xa.”

“Đi đâu?” Nguyễn Hiện Hiện vừa lơ đãng lật cuốn sổ da dê vừa cười hỏi: “Đi xuống địa ngục à?”

Bỗng nhiên, nhìn rõ nội dung trên cuốn sổ, Nguyễn Hiện Hiện ngồi bật dậy, đầu ngón tay run lên bần bật. Cô đang nhìn thấy cái gì thế này?

Phương pháp kích hoạt dị năng?

Trong cuốn sổ lại ghi chép phương pháp kích hoạt dị năng của nhà họ Đan?

Phàm là huyết mạch nhà họ Đan, nhỏ một giọt máu vào ngọc bội tổ truyền, sẽ có xác suất nhận được khả năng giao tiếp với động vật.

Nhà họ Đan phất lên nhờ một miếng ngọc bội rồi cũng lụi bại vì chính miếng ngọc bội đó.

Tiền nhân khuyên răn con cháu đời sau, thời loạn thế có thể dùng năng lực này để ẩn cư sơn lâm bảo toàn tính mạng, còn thời thái bình... thì đừng đụng vào nữa.

Năng lực đặc biệt ban cho con cháu chưa bao giờ là phúc trạch, mà là tai họa vô tận.

Tim Nguyễn Hiện Hiện đập loạn nhịp.

Hệ thống, không phải nhỏ máu vào ngọc bội sẽ đánh thức mi sao? Tại sao các thế hệ tổ tiên nhà họ Đan lại không được? Hay là năng lực của họ cũng do mi ban cho?

Giọng nói cố tỏ ra già dặn nhưng lại có chút vui vẻ của 365 vang lên: [Không phải đâu nhé, ngọc bội là của nhà họ Đan, chỉ có tôi là của cô thôi.]

[Ý mi là sao? Gì mà chỉ có mi là của tôi? Mi là sau này mới nhập vào miếng ngọc bội này hả?]

Đồ chó, nói mau.

Mặc cho Nguyễn Hiện Hiện gào thét trong lòng, hệ thống vẫn kiên quyết giả chết đến cùng.

Cô trấn tĩnh lại tinh thần, nếu có thể nói, hệ thống sẽ không giấu cô. Nguyễn Hiện Hiện hoàn hồn, thấy Đan Tĩnh đang cười khổ.

“Bây giờ xuống địa ngục thì hơi sớm. Mẹ đã liên hệ xong rồi, sẽ đi thuyền qua sang bờ bên kia, đến đó rồi sẽ đi máy bay đến một nơi muốn về cũng không về được nữa.”

Đan Tĩnh đứng dậy muốn chạm vào mái tóc đen nhánh mềm mượt như lụa của con gái nhưng khi thấy con gái trừng mắt nhìn mình, lòng trắng mắt suýt lộn ngược ra ngoài, bà đành bất lực thu tay về.

“Bất kể con có tin hay không, mẹ không yêu con là thật, sự ra đời của con là một toan tính, là thủ đoạn ép buộc mẹ phải khuất phục, từ đầu đến cuối tuyệt đối không phải tự nguyện cũng là thật. Không còn sớm nữa, mẹ đi đây!”

Khoảnh khắc này, Nguyễn Hiện Hiện suy nghĩ rất nhiều, thật sự rất nhiều. Cô muốn coi như Đan Tĩnh vừa đánh rắm, mình chưa từng nghe thấy gì nhưng cuối cùng...

“Bà đứng lại.”

“Ông ngoại tôi cũng có năng lực đặc biệt đúng không? Ông ấy nhìn lầm người, dùng năng lực cứu Nguyễn Kháng Nhật phải không? Năng lực đặc biệt bị lộ, bị Nguyễn Kháng Nhật dòm ngó, cuối cùng không chiếm được thì muốn hủy hoại đúng không? Hay là ông ta nghĩ rằng hai ông bà cảm nhận được sự đe dọa của cái chết nên trước khi chết sẽ truyền năng lực và bí mật này cho bà, mục tiêu của ông ta từ đầu đến cuối là bà đúng không? Bà gả cho Nguyễn Thái cũng chẳng phải mưu kế gì của bà, mà là Nguyễn Kháng Nhật đã tính toán kỹ tâm lý muốn báo thù cho cha mẹ của bà, ông ta ôm cây đợi thỏ đúng không?”

Cô bực bội vò rối mái tóc dài, nhìn chằm chằm vào mắt Đan Tĩnh, gằn từng chữ.

“Cứng không được thì ông ta định dùng mềm, thiết kế để bà sinh ra tôi, từ đó tôi chính là công cụ để ông ta khống chế bà? Ví dụ như bất kỳ ai trong nhà họ Nguyễn gặp nguy hiểm đến tính mạng, bao gồm cả bản thân Nguyễn Kháng Nhật, một khi chết đi thì tôi cũng sẽ chết theo đúng không? Muốn giết người quá đơn giản, chỉ có ngàn ngày làm trộm chứ ai phòng được trộm ngàn ngày, họ không phòng được bà hạ sát thủ cũng giống như bà không phòng được những thủ đoạn Nguyễn Kháng Nhật bố trí bên ngoài nhắm vào tôi.”

Đan Tĩnh lẳng lặng nhìn cô, chầm chậm, chầm chậm nở một nụ cười.

“Đúng mà cũng không đúng. Nếu bọn họ không phải muốn luộc ếch nước ấm với mẹ mà dùng thủ đoạn tàn bạo quyết liệt thì mẹ chắc chắn sẽ mặc kệ con sống chết ra sao, chẳng ai có thể kiềm chế được mẹ.”

Mặc kệ sự kinh hoàng của ông bà nội và những lời nói gở mồm của mình, Nguyễn Hiện Hiện suy nghĩ thật nhanh, cơ bản đã khôi phục lại chân tướng sự thật.

Hai ông bà già tốt bụng ngốc nghếch cứu nhầm một con sói mắt trắng để rồi hối hận đã muộn. Để bảo vệ sự kế thừa của tổ tiên, họ không tiếc dẫn dụ giặc Nhật đến và chết trong tay giặc để ép Nguyễn Kháng Nhật phải rời đi.

Phải biết rằng Nguyễn Kháng Nhật đã nhắm vào năng lực đó thì nhất định sẽ không dễ dàng để hai ông bà chết.

Phải tuyệt vọng đến mức nào mới không tiếc mượn tay kẻ thù để tự sát?

Nguyễn Kháng Nhật sau khi về Bắc Kinh chắc chắn đã tra cứu tài liệu liên quan đến năng lực đặc biệt, ví dụ như kích hoạt trong tuyệt cảnh, ví dụ như di truyền huyết thống gia tộc...

Ông ta lại lần nữa bày binh bố trận, dụ con cừu non Đan Tĩnh vào tròng. Cho dù không lấy được thứ mình muốn từ tay bà ta thì cũng nhất định bắt bà ta phải sinh ra đứa trẻ vừa mang năng lực đặc biệt, vừa mang dòng máu nhà họ Nguyễn...

Nguyễn Hiện Hiện sắp điên rồi, nếu không phải ông bà nội sống chết giữ chặt cô lại, cô bây giờ sẽ lao ra băm vằm Nguyễn Kháng Nhật thành trăm mảnh.

“Cho nên...” Cô cắn nát môi: “Rốt cuộc tôi là con của Nguyễn Thái, hay là con của Nguyễn Kháng Nhật?”

Nguyễn Thái chỉ là mồi nhử, cô không tin Nguyễn Kháng Nhật lại chọn cái bao cỏ Nguyễn Thái làm cha của dị năng giả. Đặt mình vào vị trí đó, cô chắc chắn sẽ đích thân ra trận.

Nghĩ đến khả năng này, Nguyễn Hiện Hiện thật sự muốn phát điên, hận không thể lao vào nhà tắm, gột rửa, lột bỏ dòng máu dơ bẩn này.

Ngay lúc trong đầu cô tràn ngập mười đại khốc hình thời Mãn Thanh, trước mặt bỗng xuất hiện một tấm gương.

Người trong gương có làn da trắng sứ, ngũ quan tinh xảo không tì vết, xinh đẹp đến mức không giống người thật, ngay cả khi đang làm ra biểu cảm dữ tợn méo mó vẫn đẹp đến nao lòng.

Giọng Đan Tĩnh vang lên: “Soi kỹ cái mặt của con xem, giống bà nội con như đúc, nếu thật sự là giống nòi của tên súc sinh đó thì sao có thể giống Nghiêm Phượng Hoa?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn đang dữ tợn trong gương bỗng ngẩn ra.

Đúng nhỉ, dung mạo cô giống hệt bà nội.

Nếu thật là giống nòi của Nguyễn Kháng Nhật, sao có thể giống người hoàn toàn không cùng huyết thống là Nghiêm Phượng Hoa được?

Thế mới nói người ta không nên quá thông minh, bộ não thông minh sẽ tự động phân tích chân tướng, sau đó... nghĩ nhiều quá.

Thấy sự điên cuồng trong mắt cô tan biến, người cũng dần bình tĩnh lại, Đan Tĩnh buồn cười nói: “Cũng chính vì cái mặt này của con mà hỏng mất con đường thoát thân mẹ khó khăn lắm mới nghĩ ra. Kế hoạch để con làm con gái ông ta, để ông ta che chở con thất bại, ai bảo tiểu tiên nữ nhà mẹ biết chọn nét thế, cứ nhè chỗ xinh đẹp của bà nội mà di truyền.”

Biểu cảm Nguyễn Hiện Hiện đờ đẫn, vậy là... Nguyễn Kháng Nhật vẫn từng làm chuyện cầm thú không bằng với mẹ cô...

Giả thuyết của cô không sai, chỉ là con mồi nhảy vào bẫy cũng không trố mắt đứng nhìn chờ chết mà không giãy giụa.

Lại nghĩ đến một khả năng, môi Nguyễn Hiện Hiện run rẩy: “Nguyễn Bảo Châu là...”

“Là nghiệt chủng của ông ta.” Đan Tĩnh gật đầu khẳng định: “Đừng nhìn cái dáng vẻ thím út của con, theo suy đoán của mẹ thì tổ tiên hoặc họ hàng xa nhà ả chắc chắn cũng từng sở hữu năng lực đặc biệt. Một con súc sinh như thế, sao có thể không dựa vào hôn nhân con cái để củng cố địa vị, mà lại để mặc con trai cưới mấy cô vợ không có chút bối cảnh nào vào cửa? Tất nhiên, mẹ không có bằng chứng, đều là đoán thôi nhưng chắc chắn Nguyễn Bảo Châu là giống nòi của ông ta. Đừng hỏi mẹ tại sao biết.”

Cái này còn phải hỏi? Chắc chắn là lúc “lên đỉnh”, lão súc sinh đó tự mình nói ra, nếu không Đan Tĩnh sẽ không khẳng định như vậy: “Tôi đi giết ông ta!”

Đan Tĩnh nhẹ nhàng ngăn cô lại, Nguyễn Hiện Hiện ánh mắt phức tạp ngồi lại chỗ cũ im lặng.

Con người có thể mất nhân tính đến mức nào?

Cuối cùng cô nghiến răng nghiến lợi rít lên một câu: “Tôi biết ngay mà, tôi biết ngay cái ngữ như Nguyễn Bảo Châu chắc chắn là giống nòi của ông ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »