Ông ta rõ ràng là hiểu lầm rồi!
Cung Dã quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu cười như không cười: “Trong căn nhà này từng xảy ra chuyện gì? Cần tôi kể cho ông nghe không?”
Nghe vậy, ánh mắt Dương Phần khẽ dao động: “Cậu muốn nói đến lịch sử của căn nhà này sao? Đúng là từng có người chết nhưng biệt thự cổ thì ở đâu mà chẳng có người chết?”
Cung Dã: “Đúng vậy.”
“Nhưng bị hiệu trưởng Tưởng nghi ngờ thông địch phản quốc, phái đặc vụ diệt môn ngay trong đêm, đến đứa trẻ ba tuổi cũng không tha, loại nhà hung trạch (nhà có người chết oan) như vậy chắc hiếm có ở cả thành phố Hải này đấy nhỉ!”
Dương Phần không ngờ người trước mặt lại biết cả chuyện này. Biết thì biết nhưng muốn kể vanh vách như đếm gia bảo thì cần phải có sự hiểu biết cực sâu về khu vực này.
Nghĩ đến lai lịch của ba người trước mặt, ông ta bất giác liên tưởng đến một khả năng nào đó, trong khoảnh khắc, da gà nổi khắp người.
Người ta đều nói Cục 507 nhân tài Huyền Môn lớp lớp, anh... anh sẽ không phải là nhìn thấy thứ gì mà người thường không thấy trong căn nhà này chứ?
Nhớ lại việc mình còn định chuyển nhượng căn nhà này cho cháu gái, ông ta rùng mình, lông tóc dựng ngược.
Có lẽ là do làm nhiều chuyện trái lương tâm nên đặc biệt sợ oan hồn đòi mạng. Lên xe đi được một đoạn xa, sắc mặt ông ta mới dần hồi phục.
Cũng khôi phục lại vẻ ung dung thường ngày: “Ba vị đồng chí thấy thế nào? Nếu đều không hài lòng, tôi có thể về bàn bạc lại với các bộ phận khác. Nhà cũ ấy mà, vẫn còn!”
Nguyễn Hiện Hiện nhìn về phía Cung Dã, không cần nói ra, anh cũng hiểu cô đã chấm hai căn ở đường Cự Lộc và đường Danh Nhân có ban công kiểu Romeo.
“Cái căn đầu tiên ấy, chính là cái căn Thượng Điện đang dùng làm văn phòng, nếu tôi muốn lấy, liệu có làm các chị gái xinh đẹp bên trong không vui không nhỉ?”
Thấy cô quả nhiên chấm trúng căn đó, nụ cười của Dương Phần càng sâu hơn.
Không vui chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Nhưng Thượng Điện luôn có ý muốn thoát khỏi sự quản lý, thu hồi vài trụ sở làm việc coi như là bài học nhỏ mà cấp trên dành cho họ.
Mấy người nhà quê gia nhập cuộc chơi, dùng họ làm quân cờ là vừa đẹp.
Có hận đến mấy cũng không dám ra tay với phe thành phố Hải, kiểu gì cũng phải có người gánh tội, để Thượng Điện trút giận chứ?
Cũng coi như bù đắp cho việc cướp mất căn biệt thự ông ta dành cho cháu trai.
Trở lại khách sạn, bốn người cười nói vui vẻ, không biết còn tưởng là bạn bè thân thiết lắm.
Dương Phần mời mọi người dùng bữa cũng là định chốt luôn trên bàn ăn xem sẽ giao hai căn nhà nào.
Nguyễn Hiện Hiện khéo léo từ chối, nụ cười đầy ẩn ý hỏi: “Điện thoại mã hóa ở đâu? Trước khi chốt, tôi muốn gọi một cuộc về Bắc Kinh.”
Mua nhà xin ý kiến trưởng bối là chuyện nên làm nhưng bắt gặp biểu cảm đầy ẩn ý của nữ đồng chí này cùng yêu cầu dùng điện thoại mã hóa, tim ông ta đập thình thịch, linh cảm chẳng lành.
Đến một văn phòng trên tầng cao nhất, Nguyễn Hiện Hiện bấm một dãy số mã hóa được chuyển tiếp tám lần...
“Thưa ông cụ, cháu là Hiện Hiện đây ạ, cháu ở thành phố Hải gửi lời chào đến ông!”
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi truyền đến một giọng trầm ấm, tuy hơi thiếu khí lực nhưng vô cùng hiền hòa.
“Chào Hiện Hiện, ta đã nhận được tin các cháu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Lần này gọi điện đến là có việc gì sao?”
Nguyễn Hiện Hiện cười hì hì: “Chẳng là cháu có gây chút họa ở vùng biển quốc tế nên muốn hỏi xem có gây phiền phức gì cho bên ông không ạ?”
Đầu dây bên kia lại im lặng một lần nữa.
“Công việc tiến bộ trong gian khổ, quốc lực đột phá trong nguy cơ. Đồng chí Nguyễn phải nhớ kỹ, tất cả những gì có lợi cho sự phát triển của quốc lực đều không gọi là phiền phức.”
Đầu tiên là xác nhận hành động của cô đúng là có mang lại chút rắc rối, sau đó lại khẳng định rõ ràng rằng vì sự rắc rối này, quốc gia sẽ dốc toàn lực ủng hộ!
Nhiều lần khẳng định chính là phủ định. ông cụ này nói chuyện thật có sức nặng, ý là cô đã gây rắc rối rồi đấy, đổi lại là người không biết suy luận thì chưa chắc đã nghe hiểu.
Nguyễn Hiện Hiện đứng nghiêm, phát biểu một bài diễn văn còn hùng hồn hơn cả lời thề nhập đảng, cho đến khi nghe thấy tiếng ho khẽ.
Vị bên kia đã uống linh tuyền của cô, xem ra bệnh ung thư vẫn chưa hoàn toàn tiêu trừ.
Đây là lần thứ hai hai người nói chuyện, Nguyễn Hiện Hiện không muốn làm phiền người già nghỉ ngơi quá lâu, bèn chuyển sang mục đích chính.
Cô nói khá thẳng thắn, với những người ở tầm cỡ này mà vòng vo tam quốc thì chỉ chuốc lấy sự không thích và chán ghét.
Tổng tài một phút kiếm mấy chục triệu nhưng người bên kia một phút có thể là lệnh cho cả một sư đoàn xả hết băng đạn nên cô nói rất toạc móng heo:
“Về chiếc chiến hạm Mỹ kia, cháu muốn đổi lấy hai căn nhà cũ ở thành phố Hải làm phần thưởng, có được không ạ?”
Lần này đối phương trả lời rất nhanh, nội dung cũng vô cùng bất ngờ: “Biệt thự cổ sao? Trước đây bộ chỉ huy tổng tác chiến của chúng ta từng đặt ở đó, là nơi rất có ý nghĩa lịch sử và kỷ niệm. Chỉ là công lao của cháu mà chỉ thưởng hai căn nhà thì chưa đủ, thế này đi...”
Ông trầm ngâm một chút.
“Bao giờ cháu về? Ta làm chủ, thưởng thêm cho cháu hai căn tứ hợp viện ở Bắc Kinh nữa, sẽ có người đưa cháu đi xem, thích cái nào thì tự chọn.”
Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy đây thật sự là một vị ông cụ hội tụ đủ nhan sắc, tài năng, năng lực và tầm nhìn, vô cùng đáng kính trọng.
Cô nghĩ lần này trở về sẽ tìm cơ hội trị dứt điểm bệnh ung thư cho ông.
Người như thế này xứng đáng sống đến năm trăm tuổi!
“Vậy thì tốt quá rồi ạ, bây giờ cháu vui đến mức muốn chạy hai vòng quanh khách sạn, tay chân luống cuống không biết để đâu cũng không biết cảm ơn thế nào cho phải!”
“Hahaha!”
Đầu dây bên kia vang lên tràng cười sảng khoái, sau đó giọng điệu trở nên trịnh trọng: “Đừng khiêm tốn, tiểu đồng chí, chúng ta mới là người phải cảm ơn cháu.”
“Thị trưởng Dương hay ai khác có ở đó không? Đưa điện thoại cho cậu ấy, ta nói chuyện.”
Nguyễn Hiện Hiện cười như không cười đưa ống nghe cho Dương Phần: “Ông cụ có lời muốn nói với ông.”
Từ lúc cô bắt đầu bày tỏ muốn hai căn biệt thự ở thành phố Hải, lại còn nói gì mà lấy công lao để đổi, tim Dương Phần đã bắt đầu đập thình thịch.
Nói thế nào nhỉ?
Chiến hạm đổi biệt thự, có thể xem là giao dịch ngầm giữa hai bên cũng có thể hiểu là... hối lộ!
Riêng tư có những quan hệ không thể đưa ra ánh sáng, đồng nghĩa với việc mối quan hệ giữa hai bên càng thêm chặt chẽ, phía thành phố Hải chưa chắc đã không có ý định nắm thóp cô.
Ai ngờ cô lại vượt qua từng lớp người trung gian, tìm thẳng đến lãnh đạo tối cao?
Chuyện này giống như khi đi mua nhà, khách không chỉ bỏ qua môi giới, thậm chí bỏ qua cả chủ nhà, tìm thẳng đến chủ đầu tư.
Đã thế còn nói thẳng với chủ đầu tư: [Tôi cứu con trai ông, để cảm ơn thì tặng tôi hai căn nhà đi!]
Quang minh chính đại, lẽ thẳng khí hùng!
Ai còn có thể gán ghép cô với nửa điểm tham ô hối lộ?
Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, Dương Phần đã nghĩ đến việc có nên dời cả mộ tổ tiên ra làm phần thưởng cho vị tổ tông này không...
Khi nhận lấy điện thoại, tay ông ta vẫn còn run rẩy.
Với cấp bậc của ông ta cũng chỉ mới được nhìn thấy vị này từ xa một lần.
Quả nhiên, đối phương ra lệnh cho ông ta để Nguyễn Hiện Hiện tùy ý lựa chọn nhà ở thành phố Hải, thậm chí còn nói không giới hạn số lượng. Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy ít nhiều cũng có chút tình cảm riêng tư trong đó.
Dương Phần sớm đã ướt đẫm lưng áo, cho đến khi đầu dây bên kia cúp máy, ông ta vẫn giữ nguyên tư thế hai tay nắm chặt ống nghe, cung kính không nhúc nhích.
Không biết qua bao lâu, Dương Phần thở hắt ra một hơi trọc khí, quay đầu nhìn Nguyễn Hiện Hiện với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Giọng điệu nghiêm túc đứng đắn hiếm thấy: “Tôi sẽ cho người lập danh sách tình trạng các căn nhà trống hiện có ở thành phố Hải thành một quyển, cô có thể từ từ chọn lựa căn mình thích.”
Từ lúc ông cụ nói “hai căn nhà sao đủ làm phần thưởng”, Nguyễn Hiện Hiện đã tính toán xong rồi.
Trên hai căn, lấy thêm một căn!
Ông cụ đã mở miệng chống lưng, cho cô đủ sự tự tin và thể diện nhưng bản thân cô không thể tỏ ra quá tham lam.
Quá đà thì chưa biết chừng sẽ khiến người ta cảm thấy cô ăn tướng khó coi, từ đó nghi ngờ quyết định của ông cụ.
Không lấy thêm một căn, lại là vả vào mặt ông cụ.
Thang đã bắc sẵn cho cô, cô lại vì muốn ra vẻ rộng lượng, xây dựng hình tượng mà dỡ cái thang đã bắc đi, tuy người ta sẽ hiểu nhưng ai mà vui cho nổi?