Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3665 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 557

❊ ❊ ❊

Không phải làm màu, càng không phải đau lòng.

Bởi vì bà nội đã dạy cô, có thể yêu đàn ông nhưng không được đau lòng vì họ.

Đau lòng là khởi đầu của mọi bất hạnh.

Cô luôn ghi nhớ trong lòng.

Thích anh, muốn ngày ngày tháng tháng dính lấy anh nhưng sẽ không đau lòng vì anh.

Cường đại như Cung Dã cũng không cần người khác đau lòng, thứ anh cần, có lẽ chỉ là tình yêu của cô.

Nhưng giờ phút này nhìn cái bóng bị ánh lửa kéo dài kia, mũi cứ cay cay, trong lòng cứ nghèn nghẹn, rõ ràng anh đang ngồi ngay đó, mà lại xa xôi như tận chân trời.

Dường như... dường như... trên thế giới này chỉ còn lại một mình anh.

Chỉ còn một mình người này, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan, hoàn toàn biến mất.

Cảm xúc đến rất vô cớ nhưng Nguyễn Hiện Hiện xưa nay luôn làm theo ý mình, biết gia đình là nỗi đau, là điều cô cầu mà không được nên cứ buông thả bản thân chìm đắm trong ảo cảnh.

Coi như một chuyến du hành bù đắp tuổi thơ.

Lúc này cũng vậy, cô đá văng tấm da thú lao về phía Cung Dã, hai cánh tay trắng nõn còn vương vết thương quàng lên cổ người đàn ông, áp sát anh từ phía sau.

“Anh sao thế?”

Nghe thấy câu hỏi, toàn thân Cung Dã cứng đờ nhưng rất nhanh thả lỏng, quay đầu lại, ý cười dịu dàng đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.

“Anh bắt được gà rừng và thỏ, mấy ngày nay em không được ăn uống tử tế, ăn thịt gà trước cho bụng có chút dầu mỡ rồi hẵng ăn thịt thỏ được không? Nếu không sẽ càng ăn càng đói.”

Nguyễn Hiện Hiện lại không sợ anh, cười đồng ý.

Cơm nước xong xuôi mặc anh muốn làm gì thì làm, hai người chỉ thiếu bước cuối cùng.

Nguyễn Hiện Hiện cười ôm chặt lấy anh: “Sao không tiếp tục? Tiếp đi chứ, biết đâu về nhà lại mang cho ông bà già nhà ta một tiểu Tiểu Dã.”

Cô bẻ ngón tay tính toán: “Em mười chín, hai mươi tuổi sinh tiểu Tiểu Dã, nghỉ ngơi được anh hầu hạ thêm một hai năm nữa, chắc kỳ thi đại học cũng khôi phục rồi nhỉ?

Đến lúc đó ném con cho anh, để anh ở nhà làm bố bỉm sữa, còn phải đưa đón em đi học nữa.”

Cô như nhớ ra điều gì đó vỗ vỗ đầu: “Năm nhất đại học hình như bắt buộc phải ở ký túc xá, thế thì chỉ có thể tủi thân đồng chí Cung nhà ta bế con trèo tường vào tư hội thôi!

Đến lúc đó bị giáo viên hướng dẫn phát hiện, anh ngại làm ảnh hưởng học phần của em nên chỉ có thể bỏ chạy trối chết, em sẽ giả vờ tủi thân, giả vờ không quen anh, vu khống anh là lưu manh...

Để anh vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng tiểu Tiểu Dã qua cái giai đoạn khó chăm nhất, đợi đến khi con cai sữa đêm, em sẽ về nhà cướp đoạt thành quả lao động của anh.

Đuổi anh ra ngoài kiếm tiền nuôi hai mẹ con em, ăn sung mặc sướng, bóc lột anh đến khô kiệt.

Bây giờ anh không cầu em giúp anh, đến lúc đó nhất định sẽ phải cầu.”

Càng nói, mắt cô càng sáng lên, tay chân múa may, dường như nghĩ đến cảnh bắt nạt được anh là vui vẻ lắm.

Trong đôi đồng tử phản chiếu ánh lửa của Cung Dã tràn ngập hình bóng cô, theo lời kể của cô, bất giác anh cũng tự đưa mình vào đó.

Mím môi: “Không cần ở ký túc xá.”

Khóe mắt liếc nhẹ, thấy cuối cùng anh cũng chịu nói chuyện ngoài mấy cái việc kia, Nguyễn Hiện Hiện giả vờ không hiểu: “Tại sao?”

“Với thân phận lúc nào cũng phải ra ngoài thực hiện nhiệm vụ của chúng ta, có cho gan trường đại học cũng không dám nhận, con cũng không cần anh trông, đến lúc đó anh sẽ cùng em đi học đại học.”

Mặt Nguyễn Hiện Hiện ngây ra: “Em không trông, anh cũng không trông, để nó sinh ra đi ăn xin nhặt rác à?”

Cung Dã nhẹ nhàng ôm lấy cô, cằm tựa vào hõm vai cô: “Có con rồi, em tưởng bà già nhà em và ông già nhà anh còn ngồi yên được chắc?

Đến lúc đó không phải là ai trông con, mà là chúng ta phải đề phòng xem ai đến cướp con.”

Nguyễn Hiện Hiện cười không ngớt cũng nhẹ nhàng dựa vào bờ vai rộng lớn của anh, mím môi: “Cho nên… “do” không?”

Lần này người ngây ra đổi thành Cung Dã, sau khi được giải thích mới hiểu nghĩa của từ “do”, mặt đỏ lan tận mang tai.

Nhìn thấy anh như vậy, Nguyễn Hiện Hiện mới hơi yên tâm, không còn là tên Cung Dã nhẫn nhịn, kiềm chế, giống như tay chơi tình trường hận không thể làm chết cô nữa.

Nhưng nhớ lại hai ngày qua, anh như biến thành một người khác.

Dường như chỉ có thể thông qua sự thân mật khăng khít của hai người để xác định đi xác định lại rằng cô thuộc về anh.

Vô số lần anh muốn làm đến cùng, Nguyễn Hiện Hiện nhìn ra được nhưng cuối cùng đều vì trân trọng mà dừng lại ngay bước cuối.

Nâng khuôn mặt tuấn tú nửa thần nửa ma nhưng vẫn đẹp đến mức khiến đất trời lu mờ của người đàn ông lên, chu môi hôn chụt một cái.

“Vậy nên bây giờ có thể nói cho em biết, rốt cuộc anh đang sợ hãi điều gì không?”

Đúng vậy, Cung Dã đang sợ hãi, sợ hãi đến mức biến thái, ngay cả khi cô đi tiểu tiện anh cũng phải đi theo.

Không biết bắt đầu từ đâu nhưng không thể để anh tiếp tục tồi tệ hơn nữa.

Ánh mắt chạm nhau, trong đôi mắt xinh đẹp của Hiện Hiện chỉ toàn là hình bóng anh, trái tim Cung Dã bị giằng xé dữ dội, môi mấp máy, dường như có ngàn vạn lời muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Đôi đồng tử màu trà nhạt đậm nhạt đan xen, trong veo đến mức khiến cô có thể nhìn thấy đáy ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng bước vào rồi mới biết đó là vực sâu không đáy.

Cuối cùng, anh khàn giọng hỏi: “Đây là hoang đảo không người ở Thái Bình Dương, sau này chúng ta cứ sống ở đây được không? Chỉ có em và anh.”

Thái Bình Dương? Đảo hoang không người?

Nguyễn Hiện Hiện xoay người ngồi lên hông người đàn ông, cánh tay rắn chắc của Cung Dã siết chặt lấy cô.

“Thật á? Thế thì tốt quá!”

Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống, cô bẻ ngón tay đếm: “Vậy chúng ta chẳng phải sống cuộc đời của người rừng sao?”

“Mặc da thú, ăn đồ sống, đẻ một bầy con lúc nhúc, mấy chục năm sau người bên ngoài không biết lại tưởng chúng ta là người nguyên thủy chưa được phát hiện.

Nhắc đến con cái, trên đảo không có điều kiện y tế tiên tiến, sinh con nguy hiểm lắm đó!

Không khéo lại một xác hai... Hu hu.”

Chữ “mạng” còn chưa kịp thốt ra, đôi môi mỏng đang lải nhải đã bị bàn tay to lớn bịt lại.

Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, Nguyễn Hiện Hiện không chịu, cô gạt phăng tay anh ra, giọng điệu hờn dỗi.

“Cung Dã, không phải anh lén lút đi học đỡ đẻ sau lưng em rồi đấy chứ?”

Nghĩ đến khả năng đó, vẻ mặt cô trở nên kinh hãi.

“Không thể nào, em nói cho anh biết, anh bỏ ngay ý định đó đi. Em thà mời mẹ cá voi sát thủ lên bờ cũng tuyệt đối không để anh đỡ đẻ cho em.”

“Tại sao?” Chẳng lẽ việc anh đỡ đẻ còn khó chấp nhận hơn việc bị nhốt vĩnh viễn trên đảo hoang sao?

“Sẽ để lại bóng ma tâm lý đó.” Nguyễn Hiện Hiện nói với giọng điệu nghiêm túc.

“Anh thế nào em không biết nhưng nếu để em nhìn thấy anh chỗ đó vừa gãy xương vừa chảy máu, cuối cùng sinh ra một đứa bé to đùng...

Đời sống vợ chồng sau này chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Anh muốn sống mãi trên đảo, em ngược lại có một cách này.”

Cung Dã nói vậy chỉ là do cảm xúc nhất thời, thấy cô thật sự suy nghĩ nghiêm túc, anh không khỏi hỏi: “Cách gì?”

Vẻ mặt Nguyễn Hiện Hiện đầy phấn khích, cứ như chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi là đã vui sướng không tả xiết.

“Mua đảo chứ sao!”

“So với cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, đồng không mông quạnh giữa Thái Bình Dương này, chúng ta có thể mua một hòn đảo nhỏ không người ở vùng biển nhiệt đới.

Chính là biển thủy tinh ấy, nước biển trong vắt nhìn thấy đáy, có rạn san hô và từng đàn cá bơi lội.”

“Ừm!” Nguyễn Hiện Hiện tựa cơ thể mềm mại vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, đôi mắt hạnh được ánh lửa chiếu rọi trở nên rực rỡ lạ thường: “Còn phải gần cửa khẩu nước mình, tốt nhất là ở trong nước.”

“Chưa kể việc xây dựng đảo, tìm vật liệu cũng tiện hơn, nghỉ hè nghỉ đông cứ quẳng con cho ông bà nội, chúng ta tận hưởng thế giới hai người, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn rồi.”

Cung Dã không biết là cũng đang mong đợi tương lai mà cô vẽ ra, hay là chưa bao giờ biết từ chối yêu cầu của cô, anh cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu cô gái.

“Em thấy mua một hòn đảo ở khu vực Thái Bình Dương thuộc Maldives thì sao?”

Nguyễn Hiện Hiện lườm anh một cái: “Đừng có mơ nữa, với thân phận của anh và em, anh nghĩ ngoài việc ra nước ngoài làm nhiệm vụ, cửa khẩu nước mình có để chúng ta ra ra vào vào tự do không?”

Cung Dã: “Chỉ cần em muốn là được.”

“Em không muốn.” Nguyễn Hiện Hiện nói chắc nịch: “Xa quá, ngồi máy bay lâu đau tai lắm, hơn nữa đường sá xa xôi, người ta lười đi lại.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »