Khí thế không quá áp đảo, gặp người là nở nụ cười hòa nhã.
Ông ấy đưa tay ra: “Đồng chí Nguyễn phải không, thường nghe bà nội cháu nhắc đến cháu. Chú họ Tần, là Chính ủy quân khu nơi ông nội cháu công tác.”
“Chú Tần.” Nguyễn Hiện Hiện chào hỏi, bà nội từng nhắc qua, đây là người phe mình.
Chính ủy Tần cười cười, bước qua cô đi đến bên giường bệnh của Nguyễn Kháng Nhật, lấy ra một tập văn kiện.
Nội dung đại khái là tác phong không đứng đắn, tồn tại vấn đề kỷ luật nghiêm trọng, tổ chức quyết định giáng cấp xử lý, ghi tội lớn một lần.
“Lữ đoàn trưởng Nguyễn, à không, từ hôm nay phải gọi ông là Trung đoàn trưởng Nguyễn rồi, trên người lại thêm một lần ghi tội lớn, đây là lần thứ hai rồi đấy, cẩn thận chút, ba lần là bị khai trừ khỏi quân đội.”
Không, Nguyễn Kháng Nhật không thể chấp nhận được.
Chỉ trong một đêm, không những mất đi tư cách cạnh tranh chức Sư đoàn trưởng, mà còn bị giáng xuống làm Trung đoàn trưởng?
Trung đoàn trưởng, ông ta mất mười tám năm trời mới leo từ Trung đoàn trưởng lên Lữ đoàn trưởng, một chiêu đánh ông ta về thời kỳ trước giải phóng ư?
Không, điều này còn khiến ông ta khó chấp nhận hơn cả việc biết mình sắp chết.
Bàn tay khô khốc đập mạnh xuống vạt giường: “Tôi muốn nghỉ hưu, không muốn bị giáng cấp.”
Chính ủy Tần mỉm cười: “Muộn rồi ông ơi! Kể cả ông nộp đơn từ hôm qua, tổ chức cũng sẽ xem xét phê chuẩn, ai bảo có kẻ tham lam không đáy cứ chiếm hố xí mà không chịu đi vệ sinh chứ!”
“Cậu...”
Nguyễn Hiện Hiện biết, ông nội Tạ đã ra tay rồi.
Ông ấy không chỉ muốn Nguyễn Kháng Nhật chết, mà còn muốn tổ chức phủ định hoàn toàn con người này, phủ định và thu hồi tất cả những cái gọi là công trạng mà ông ta từng có.
Câu nói “đây là lần ghi tội lớn thứ hai” của Chính ủy Tần.
Ý tứ nhắc nhở đã quá rõ ràng.
Sau khi truyền đạt xong mệnh lệnh của quân đội, Chính ủy Tần một phút cũng không muốn ở lại căn phòng này thêm, gọi Nguyễn Hiện Hiện ra trạm y tá, lấy ra một hộp cơm.
“Ông nội cháu bảo cháu chạy rông bên ngoài cả ngày chắc chưa ăn gì, nhờ chú mang chút đồ ăn cho cháu. Ông ấy bảo cháu thích ăn mì, bảo thím cháu tự tay làm món mì hầm đấy, nếm thử xem?”
Nguyễn Hiện Hiện mở hộp cơm, mùi thơm của mì hầm xộc thẳng vào mũi, trong hộp còn có vài tép tỏi đã bóc sẵn, nhìn là biết người làm rất có tâm.
Nguyễn Hiện Hiện càng ăn càng thấy vui vẻ, nhìn xem, cô đâu phải là cái đồ của nợ không ai cần, không ai mong đợi đâu chứ...
Sau khi ăn xong, Chính ủy Tần quay về báo cáo nhiệm vụ. Nguyễn Hiện Hiện ngồi ở trạm y tá tán gẫu được một lúc thì Tô Thính Vinh mang theo một thân đầy hơi lạnh quay lại, đưa ra hai tờ giấy.
Trên đó là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn của bà ta và Nguyễn Kháng Nhật.
Đến đây, cuộc liên hôn giữa nhà họ Cảnh và Nhà họ Nguyễn chính thức hoàn thành.
Nguyễn Hiện Hiện giả vờ sụt sùi tiếc nuối với cô y tá nhỏ, kể lể về “phòng nhì” chưa kịp bước qua cửa đã bị bà nội ruột cướp mất mối hôn sự của mình.
Mấy cô y tá nghe mà mắt chữ O mồm chữ A, chuyện đời ly kỳ đến mức này sao!
Cô mượn điện thoại bệnh viện, gọi cho Thái Thái nhờ cậu xác minh xem giấy chứng nhận này có thật hay không. Trong lúc chờ đợi, cô và Tô Thính Vinh ngồi đối diện nhau trên băng ghế dài ngoài hành lang, bình tĩnh đến lạ thường.
Thật ra mỗi lần gặp mặt đều khá ổn, trải nghiệm của Tô Thính Vinh đã định sẵn bà ta là một kẻ tàn nhẫn, không phải kiểu gào thét điên cuồng càng không phải bất lực nổi điên.
Lần này người mở lời trước là Nguyễn Hiện Hiện: “Cảm giác bị người khác chi phối thế nào?”
Tô Thính Vinh cười lạnh: “Sai một nước cờ là sai một nước cờ cũng chẳng cần nói giọng đại nghĩa lẫm liệt làm gì.”
Nguyễn Hiện Hiện im lặng, chung quy đạo bất đồng bất tương vi mưu.
Cô đứng dậy, đúng lúc điện thoại reo, thông tin đăng ký là thật và có hiệu lực, Tô Thính Vinh và Nguyễn Kháng Nhật chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.
Cúp điện thoại, cô đi về phía cầu thang: “Ngày mai Trung đoàn trưởng Nguyễn phẫu thuật tôi không đến đâu, nhớ đưa người về nhà tẩm bổ cho tốt. Còn nữa, mấy cái suy nghĩ viển vông thì dẹp sớm đi, trước đợt hoạt động có vị đại sư bói toán nói, ông nội tôi có thể sống đến sáu mươi tư tuổi.”
Ông ta năm nay sáu mươi ba, qua tết nửa tháng nữa là sáu mươi tư.
Tô Thính Vinh đuổi theo hai bước rồi lảo đảo ngã khuỵu xuống đất. Trung đoàn trưởng? Bà ta vậy mà lại tái hôn với một gã Trung đoàn trưởng sáu mươi ba tuổi?
Cười mãi rồi nước mắt cứ thế lăn dài nơi khóe mắt. Không hề nói quá, năm xưa bà ta mới bước chân vào chiến trường, những chàng trai trẻ thích bà ta, theo đuổi bà ta, khởi điểm cũng đã là Trung đoàn trưởng rồi.
Người quân hàm cao hơn thế nhiều vô kể.
Già rồi, gần đất xa trời rồi, bà ta lại tái giá với một gã Trung đoàn trưởng?
Là bà ta làm nhục nhã tổ tông nhà họ Cảnh!
Suy sụp thì suy sụp, bà ta vẫn phải bò dậy đuổi theo Nguyễn Hiện Hiện, con trai và cháu trai đều đang nằm trong tay cô.
“Con trai tôi và Tự Nhi thì sao?”
Bước chân Nguyễn Hiện Hiện khựng lại, nghiêng mặt qua: “Cảnh Tự bị thương có thể xin tại ngoại chữa bệnh, còn ông Cảnh...”
Cô ngẫm nghĩ một chút: “Hôn ước vốn dĩ là của bà và Nguyễn Kháng Nhật nên không tồn tại việc nhà họ Cảnh uy hiếp ép buộc tôi, có thể coi như bác cả đùa giỡn với cháu gái thôi. Nhưng chuyện ông ta ăn nói xằng bậy là thật, Cục An ninh chắc sẽ phán ông ta đi trường cải tạo học tập một tháng. Cũng không biết ông Cảnh có kịp về nhìn mặt cha dượng lần cuối hay không nữa.”
Trước nói ông Cảnh sẽ bị phán một tháng, sau lại nói nhìn mặt cha dượng lần cuối, ý là nhắc nhở bà ta trong khoảng thời gian này, ít nhất là một tháng, phải đảm bảo Nguyễn Kháng Nhật còn sống.
Con trai cả chính là con tin trong tay cô.
Tô Thính Vinh hiểu rồi, an tâm phần nào nhưng cũng lại thêm phần sụp đổ.
Nhìn theo hướng Nguyễn Hiện Hiện rời đi, cho đến khi bóng lưng cô khuất sau góc ngoặt, nỗi hận thù trong đáy mắt bà ta không thể giấu giếm được nữa.
Được được được, chỉ cần không chết là được chứ gì?
Bà ta vịn tường loạng choạng đi về một hướng khác, gõ cửa bước vào một văn phòng.
Ngày hôm sau, Nguyễn Hiện Hiện mặc bộ đồ ở nhà dày sụ, nằm dài trên giường như người không xương, cùng hệ thống vây xem toàn bộ quá trình Nguyễn Kháng Nhật bị khoét mắt.
Trước khi phẫu thuật có một tình tiết nhỏ, Nguyễn Kháng Nhật lấy cớ đi vệ sinh định bỏ trốn. Một người tâm cơ thâm trầm như ông ta sao có thể không cảm nhận được điều gì.
Đáng tiếc, còn chưa ra khỏi cổng bệnh viện đã bị người của nhà họ Cảnh tìm thấy lôi về.
Tô Thính Vinh giờ đã là vợ hợp pháp, có quyền ký giấy đồng ý phẫu thuật.
Nguyễn Kháng Nhật vùng vẫy như điên dại nhưng một con chó già sắp chết làm sao chống lại được đám con cháu trai tráng của nhà họ Cảnh, chẳng nói chẳng rằng bị tiêm ngay một mũi thuốc mê.
Qua màn hình hệ thống, Nguyễn Hiện Hiện nhìn thấy rõ ràng những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt già nua nhăn nheo của ông ta.
Ca phẫu thuật không ngoài dự đoán đã xảy ra sự cố, giữa chừng phát hiện mắt bị thương của Nguyễn Kháng Nhật nhiễm trùng, nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng sang cả con mắt còn lại...
Để giữ mạng sống, buộc phải khoét bỏ cả con mắt lành lặn kia.
Tô Thính Vinh đợi bên ngoài phòng phẫu thuật lại một lần nữa bình tĩnh ký tên vào giấy đồng ý.
Đến đây, Lữ đoàn trưởng Nguyễn... ồ không, phải gọi là Trung đoàn trưởng Nguyễn, hai mắt bị khoét bỏ, hoàn toàn trở thành kẻ mù lòa.
365 trồi lên: [Bảo bối, nói cho cô nghe một chuyện.]
365: [Nguyễn Kháng Nhật bị tiêm thuốc mê quá sớm, cộng thêm ông ta có vết thương cũ thường xuyên dùng thuốc giảm đau, khả năng kháng thuốc rất mạnh.]
[Cho nên?] Nguyễn Hiện Hiện đã lờ mờ đoán ra điều gì...
365: [Tôi phát hiện ý thức của ông ta vẫn tỉnh táo, nhìn kìa, miệng còn đang cử động, hình như đang kêu đau nhưng yếu ớt quá, bác sĩ cũng không để ý.]
Nguyễn Hiện Hiện ngã phịch xuống giường, vui sướng lăn lộn mấy vòng.
Sớm nghe nói có những bệnh nhân kháng thuốc mạnh sẽ tỉnh lại giữa chừng trong ca phẫu thuật, cảm nhận rõ ràng từng cơn đau đớn khi bị mổ bụng phanh thây.
Không tỉnh hẳn được, không kêu lên được, chỉ có thể sống sượng chịu đựng.
Có người không chịu nổi chết ngay trên bàn mổ.
Có người chịu đựng qua được thì để lại bóng ma tâm lý cả đời.
Trong một ca phẫu thuật, quan trọng hơn cả bác sĩ mổ chính là bác sĩ gây mê.
Kỹ thuật y học hiện giờ còn lạc hậu, thiết bị theo dõi thiếu thốn vô cùng, đừng nói bác sĩ gây mê, ngay cả thuốc mê cũng là nguồn tài nguyên khan hiếm.
Tỉnh hay không giữa chừng hoàn toàn dựa vào số mệnh, vừa khéo, Nguyễn Kháng Nhật chính là kẻ số đen đó.