Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3665 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 581

❊ ❊ ❊

Asayama giận điên người, tức đến mức giậm chân bình bịch, nhìn chằm chằm về hướng hai con quái vật rời đi mà gầm thét liên hồi!

Đáy mắt gã hiện lên vẻ âm u tàn độc.

Bát Kỳ quả nhiên ngày càng khó kiểm soát, chẳng ai biết con rắn đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì!

Nguyễn Hiện Hiện, đảo quốc nhất định phải có được Nguyễn Hiện Hiện - người có thể giao tiếp với Bát Kỳ!

Nếu không, khi thực lực của con rắn này ngày càng mạnh, sẽ có một ngày, nó hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của Cửu Cúc phái.

...

Ngay khoảnh khắc Bát Kỳ đuổi theo Hắc Long.

Khóe miệng Liễu Văn Cẩm máu chảy ra ngày càng nhiều. Trong một khoảnh khắc nào đó, dường như ông cảm nhận được điều gì, chữ cuối cùng được phun ra cùng với bọt máu.

“Eo biển Đài Loan, hải lưu, đổi chiều, mở!”

Ào ào!!

Gió biển cuốn theo những hạt mưa to như hạt đậu quất vào từng gương mặt nghiêm nghị của người Cục 749.

Lão Chung đưa tay thử hướng gió, lộ vẻ mừng rỡ tột độ: “Gió đổi chiều rồi, chếch Đông Nam, chếch Đông Nam, thật sự đổi chiều rồi!”

Ông cụ vui sướng đến mức tay chân múa may quay cuồng, liên tục đưa tay với lên không trung như muốn bắt lấy thứ gì đó.

Nghe thấy câu này, Liễu Văn Cẩm hoàn toàn yên lòng, nhắm mắt lại, cơ thể đổ gục xuống.

Triệu Lập vội đưa tay đỡ lấy thân hình mềm oặt của ông vào lòng, mặt không cảm xúc tháo chiếc hồ lô bên hông xuống, mớm cho Liễu Văn Cẩm đang hộc bọt máu từng chút, từng chút một.

Xót xa đến mức cả khuôn mặt già nua của ông co rúm lại.

Trước khi đến đây, ông đã lấy danh nghĩa Cục 749 mua một ít linh tuyền của Nguyễn Hiện Hiện, bị con nhóc chết tiệt đó hét giá trên trời.

Cũng may là lần này cô nàng không đòi thiên tài địa bảo gì, chỉ đòi tiền!

Linh tuyền không nhiều, Triệu Lập pha loãng một giọt với nửa bình nước để dùng trong trường hợp khẩn cấp.

Linh tuyền vừa xuống bụng, sắc mặt Liễu Văn Cẩm hồng hào trở lại trông thấy. Thấy ông mở mắt, Triệu Lập liền thả phịch người xuống, ánh mắt hướng về phía dưới.

Tôn Diệu Ngôn đúng lúc này cũng mở mắt, đáy mắt còn vương lại chút kinh ngạc thần kỳ, gật đầu thật mạnh.

“Trước mắt xem ra thay đổi không lớn nhưng theo xu thế này, bão sẽ băng qua eo biển Đài Loan tiến vào biển Hoa Đông. Tiếp theo, phải trông cậy vào người trên bờ rồi.”

Nửa ngày sau, tại huyện Bình Đàm, một đội nhân mã đội mưa gió bão bùng nghiêm trận chờ đợi.

Trận pháp khởi động, một bóng người oai phong đứng giữa trận pháp bước đi những bước Thiên Cương. Mỗi bước chân hạ xuống, sau lưng lại nổi lên một trận cuồng phong, cuốn bay nhà cửa cây cối lên không trung.

Vị đạo trưởng đứng trong trận pháp vẫn sừng sững bất động.

Bước cuối cùng giẫm xuống, thế giới dường như yên tĩnh trong tích tắc rồi mặt đất dưới chân ầm ầm rung chuyển.

Lão đạo trưởng nhìn mặt đất rung chuyển dưới chân, ngửa mặt lên trời cười lớn, cười mãi, cười mãi... thất khiếu lờ mờ rỉ máu. Ông xua tay với đám con cháu đang lo lắng vây quanh.

Thân thể vẫn đứng vững như bàn thạch: “Không cần phí tâm, đời này có thể làm mắt trận cho Huyền Môn đại trận này một lần, bần đạo chết cũng không hối...”

Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói ra, một người đã lao tới, vặn nắp bình ừng ực đổ linh tuyền vào miệng lão đạo trưởng.

“Không chết được, không chết được đâu, các trưởng lão đã chuẩn bị thần nước bảo mạng rồi, một người cũng không chết được!”

Đợi lão đạo trưởng trợn trừng mắt thở hắt ra một hơi, mọi người dìu nhau ra bờ biển, nhìn từng con sóng sau cao hơn sóng trước dội lại, trong lòng mới thật sự an tâm.

Thành công rồi!

Thật sự thành công rồi!

Dọc theo đường bờ biển, từng tòa trận pháp sáng rực lên, từng vị huyền thuật sư ngã xuống rồi lại được linh tuyền cứu sống.

Cơn bão tiến vào biển Hoa Đông bị trận pháp đẩy đi càng lúc càng xa. Không ai cố gắng làm giảm sức gió của nó, chỉ tập trung thay đổi hướng đi.

Theo quỹ đạo này, nó sẽ men theo biển Hoa Đông lao thẳng đến Hàn Quốc.

Bờ biển Ninh Ba!!

Một trận đồ người do hai phái Đạo - Phật hợp thành luôn trong tư thế sẵn sàng. Phóng mắt nhìn ra, bờ biển đen kịt toàn người là người, người mặc áo tăng, kẻ cầm phất trần.

Lão đạo sĩ núi Long Hổ và Kim Cương nộ mục của Phật môn đứng trước trận.

Trên đầu, trực thăng bay đi bay lại truyền tin.

Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua. Đến rạng sáng ngày thứ ba, mặt biển đen kịt mây đen tích tụ, gió rít gào thổi tung vạt áo pháp phục phần phật.

Từ chân trời, một chiếc máy bay chiến đấu gầm rú lao tới, hạ cánh xuống, để lộ gương mặt quen thuộc của Cố Thừa Hiên.

Anh ta trao tin tức mới nhất vào tay hai người đứng đầu, cúi đầu thật sâu.

“Thưa các tiền bối, nhiều nhất là nửa ngày, nhanh thì 2-3 tiếng nữa bão sẽ đổ bộ. Xin... chư vị chuẩn bị sớm.”

Nói xong, Cố Thừa Hiên bước nhanh trở lại bên chiến cơ.

Bờ biển rộng lớn chỉ còn tiếng gió. Nhìn hai người đứng đầu trận pháp, dù là đệ tử Đạo gia hay chú tiểu Phật môn, những người biết kế hoạch tiếp theo đều đỏ hoe đôi mắt!

“Sư tổ!”

“Sư thúc!”

Sau lưng là tiếng khóc của đồ tử đồ tôn, hai vị chưởng môn nhân lại nhìn nhau, cùng mỉm cười, nụ cười đầy vẻ sảng khoái tiêu dao.

Tròn một tiếng đồng hồ trôi qua, hai người đang nhắm mắt dưỡng thần đồng loạt mở mắt, cùng lúc lên tiếng: “Thời gian đã đến, tích lực...”

Vô số người trong tiếng khóc nức nở đồng loạt giơ tay, sức mạnh tích tụ trong tay sẵn sàng bùng nổ...

Phất trần trong tay lão đạo sĩ. Pháp trượng trong tay Kim Cương nộ mục.

Cùng một lúc được tung lên không trung.

Hào quang chợt lóe, hai luồng sáng một vàng một tím bắn ra từ pháp trượng và phất trần.

Đám đệ tử đứng cuối cùng cũng là nhóm yếu nhất, ngã xuống đầu tiên.

Tiếp theo đó là lực lượng trung kiên.

Cuối cùng chỉ còn những nhân vật cấp trưởng lão của hai phái là vẫn đang gắng gượng chống đỡ.

Lão đạo sĩ gật đầu, giọng nói vang như chuông đồng: “Đủ rồi! Thu pháp.”

Hào quang tan đi, hai món vũ khí tràn đầy sức mạnh quay trở lại tay hai người.

Cố Thừa Hiên bước tới lần nữa, giọng nói mấy lần nghẹn ngào: “Con xin tiễn hai vị tiền bối, đoạn đường cuối cùng.”

Nhiệm vụ cửu tử nhất sinh lái máy bay tiếp cận cơn bão được giao cho Cố Thừa Hiên - người được mệnh danh là thiên tài phi công với đôi chân đã hồi phục.

Chỉ có anh ta và bắt buộc phải là anh ta hoàn thành nhiệm vụ chỉ được phép thành công này.

Chiến cơ cất cánh bay lên không trung lần nữa. Dưới chân, những người trong Huyền Môn giờ chỉ còn nhỏ như con kiến đang dõi mắt tiễn đưa sư tổ đoạn đường cuối.

Đương đầu với gió bão, Cố Thừa Hiên tập trung toàn bộ tinh thần, giao tiếp với hai người qua tai nghe.

“Tiền bối, phía trước là điểm tấn công được tính toán phù hợp nhất, xin hai vị chuẩn bị.”

Đạo trưởng núi Long Hổ mặt không cảm xúc nhưng Đại hòa thượng bỗng nhiên chỉ tay về phía chếch sau lưng: “Đó là cái gì? Sao lại phát ra kim quang?”

“Vẫn còn thời gian, Tiểu Cố, bay qua đó xem thử.”

Cố Thừa Hiên chẳng thấy kim quang nào cả, đạo trưởng cũng không thấy nhưng Đại hòa thượng khăng khăng là có.

“Đã đến lúc này rồi, ông không thể bớt làm trò được à?” Giọng lão đạo sĩ tức đến run người.

Cuối cùng, trước sự kiên quyết không cho phép từ chối của Đại hòa thượng có tướng mạo hung dữ, Cố Thừa Hiên với mệnh lệnh phải phục tùng vô điều kiện đành phải vòng lại một vòng.

Lúc này sức gió ngày càng lớn, chiến cơ nhiều lần bị chệch khỏi quỹ đạo.

Ngay cả người vui buồn không lộ ra mặt như Cố Thừa Hiên cũng bắt đầu sốt ruột: “Còn bao xa nữa?”

“Đến rồi đến rồi, phía trước...” Lời còn chưa dứt, Đại hòa thượng đột nhiên vận sức, túm lấy pháp bào của đạo trưởng, đẩy ông văng ra khỏi cửa khoang đang mở rộng.

Biến cố xảy ra chỉ trong nháy mắt.

Ngay khi sắc mặt Cố Thừa Hiên biến đổi kịch liệt, chỉ nghe thấy lão trọc bám ở cửa khoang cười lớn vang trời.

“Cút mẹ nhà ông đi, dựa vào cái mũi trâu Đạo gia nhà ông mà cũng muốn tranh phong với Phật môn ta sao? Cút, cút về bờ đi, Đạo gia lụi bại còn cần đến ông đấy. Nhóc Cố, chúng ta đi. Hahaha!”

Tõm!!

Là tiếng đạo trưởng rơi xuống biển.

Thời mạt pháp linh khí mỏng manh, đại năng giả muốn bay lượn cũng phải mượn sức pháp khí. Không may là pháp khí của hai người đều đã được rót vào toàn bộ sức mạnh của hai phái.

Tạm thời bản thân họ cũng không thể điều khiển để bay lượn.

Đó cũng là lý do thật sự cần phải có máy bay chở đến địa điểm đã định.

“Sư phụ, người...”

Đại hòa thượng chẳng hề bận tâm: “Chuyến đi này cửu tử nhất sinh, Phật gia ta hậu sinh khả úy lớp lớp nhân tài, đến lượt cái Đạo gia lụi bại kia cướp công sao? Ta không về được thì trong chùa vẫn còn sư huynh ta chống đỡ, Thiên Sư Phủ của lão ta còn cái gì chứ?”

Máy bay lượn vòng trên không trung, loáng thoáng thấy một ông cụ đang tức tối ngâm mình dưới nước vỗ sóng bì bõm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »