Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3665 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 537

❊ ❊ ❊

Thẩm vấn viên: “Theo điều tra, địa điểm nạn nhân tử vong là nơi ở của một nam đồng chí họ Cố, tại sao hai chị em cô lại sống trong nhà của một người đàn ông không có quan hệ gì?”

Đến rồi, trong đáy mắt Điền Điềm lóe lên tia sáng thâm trầm khó đoán, Nguyễn Hiện Hiện đã nói, thời buổi này quan hệ nam nữ bất chính bị bắt được sẽ phạt rất nặng.

Nhưng phép vua chỉ áp dụng cho đại đa số người dân, tuyệt đối không bao gồm một nhóm nhỏ đặc quyền.

Đừng nói Cố Chính Trì và Nguyễn Bảo Châu chưa bị bắt tại trận trên giường, hắn có một vạn lý do để giải thích, cho dù có bị bắt thật, dựa vào nhà họ Cố cũng có thể bảo lãnh cho hắn.

Chuyện lớn tày trời như bị đày đi cải tạo đối với người thường, đến nhà họ Cố có khi chỉ nhẹ tựa lông hồng, chẳng bằng cái rắm.

Đến cục tuyệt đối không được chủ động dây dưa đến Cố Chính Trì, nhà đứng tên hắn, tai nạn xảy ra ở nhà hắn, chứa chấp tội phạm truy nã, Cố Chính Trì dù thế nào cũng không trốn thoát được liên đới.

Tất nhiên không trực tiếp tham gia thì hắn sẽ không gặp chuyện gì quá lớn, thay vì cắn Cố Chính Trì để đối phương ra tay giết mình diệt khẩu, chi bằng ngay từ đầu phủi sạch quan hệ cho hắn.

Cái sự phủi sạch này, rất có nghệ thuật.

Thế là Điền Điềm đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch: “Không, chuyện này không liên quan gì đến anh Cố, đứa bé trong bụng em gái tôi là của em rể tôi, anh Cố tốt bụng thu nhận hai chị em chúng tôi, các anh đừng vu oan cho người tốt.”

Công an nhìn nhau, một người trong số đó cười híp mắt nói: “Nữ đồng chí đừng căng thẳng, báo cáo khám nghiệm tử thi chứng minh em gái cô sẩy thai dẫn đến băng huyết, không phải bị sát hại. Có thể kể cho chúng tôi nghe về người anh Cố trong miệng cô không?”

Điền Điềm ậm ừ gật đầu, câu nào cũng nói đỡ cho anh Cố của mình nhưng vô tình lại để lộ ra rất nhiều thông tin quan trọng.

Kết quả là Cố Chính Trì bị giải đi từ nhà họ Cố, vẫn còn đang ngơ ngác.

Mùng hai Tết, đúng ngày các nàng dâu về nhà mẹ đẻ, cô dì chú bác nhà họ Cố đều có mặt đông đủ, căn nhà cổ đang tràn ngập tiếng cười trẻ thơ bỗng chốc im phăng phắc sau khi người bị giải đi.

Tinh thần vốn đã không tốt lắm của ông cụ Cố đứng đầu gia đình lại càng thêm suy sụp.

Mẹ của Cố Chính Trì, người phụ nữ làm lẽ kia nước mắt lưng tròng quỳ dưới chân ông cụ, miệng luôn miệng kêu oan, cầu xin ông cụ cứu lấy đứa cháu trai duy nhất của ông.

“Gớm!” Một người phụ nữ xinh đẹp ngoài bốn mươi đứng bên cạnh xen vào: “Cháu trai duy nhất? Coi Thừa Hiên nhà chúng tôi chết rồi chắc? Chứa chấp tội phạm truy nã, làm to bụng phụ nữ đã có chồng, chậc chậc chậc, người ta nói mua ngựa xem mẹ, cháu chắt cũng phải xem đức hạnh người mẹ, quả nhiên thượng bất chính hạ tắc loạn.”

Người lên tiếng là trưởng nữ nhà họ Cố cũng là cô cả của hai anh em Chính Trì và Thừa Hiên. Theo lý thì con vợ cả hay con vợ lẽ đều là cháu ruột bà nhưng ai bảo Cố Thừa Hiên là do một tay bà nuôi lớn.

Mấy năm trước thằng bé Thừa Hiên vì nhà họ Cố mà chủ động nhường chiến công cho em trai, nếu không thì một đứa con riêng cỏn con cũng đòi bước chân vào cửa lớn nhà họ Cố sao?

“Chị cả.” Mẹ Cố khóc không thành tiếng: “Ông cụ chỉ có mỗi một đứa cháu trai lành lặn nối dõi tông đường, bất kể mẹ ruột nó là ai thì trong người nó cũng chảy dòng máu của cha chúng ta. Chị đang mắng khéo cha chúng ta thượng bất chính đấy à?”

“Cô...” Cô Cố tính tình nóng nảy, đứng phắt dậy định động thủ thì bị ông cụ quát lớn: “Đủ rồi!”

Đôi mắt đục ngầu của ông bắn ra tia nhìn sắc lạnh.

“Tằng tịu với phụ nữ có chồng, nuôi tình nhân bên ngoài, một lần nuôi hẳn hai đứa, hay lắm, hay lắm, bao nhiêu gen tốt của bố mẹ đều bị di truyền hết đi đâu rồi! Đúng là chỉ biết chọn mấy cái “ưu điểm” của vợ chồng anh chị mà lớn lên!”

Cha Cố đứng bên cạnh nhìn trời nhìn đất, đàn ông mà, ai mà chịu cả đời giữ khư khư một bà vợ già xấu xí? Đã thấy con mèo nào không ăn vụng mỡ chưa?

Ông ta ngược lại chẳng thấy con trai làm gì sai, chỉ là tuổi trẻ nông nổi, chân tay không sạch sẽ thôi.

Giống ông ta... Cha Cố đang nghĩ ngợi thì bên tai vang lên tiếng gầm của ông cụ, chẳng nghe rõ vợ mình nói gì, chỉ thấy cha già nổi trận lôi đình.

Gậy batoong gõ xuống đất rầm rầm, mặt già xanh mét, dường như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Cha Cố đảo mắt: “Bố, bố kích động cái gì, chỉ còn mỗi đứa cháu trai này thôi, nói khó nghe đến mấy thì chẳng lẽ bỏ mặc nó thật?”

Thật ra ông ta không chỉ có một đứa con riêng nhưng di truyền được gen không quân của nhà họ Cố, trừ đứa con trưởng đã bị phế bỏ thì chỉ còn mỗi đứa này.

Đón về cho nó ngoan ngoãn một thời gian là được, chẳng lẽ lại nhét nó trở về chỗ cũ?

Động tác của ông cụ khựng lại, trong lòng tràn đầy bi lương. Ông cả đời cưới ba người vợ, người vợ đầu không để lại mụn con nào, các con đều là do hai người vợ sau sinh ra.

Năm xưa chiến tranh loạn lạc, đàn ông nhà họ Cố phải ra trận giữ nước, con gái thì giữ được, con trai chỉ còn lại hai người.

Thằng cả tư chất không cao lại đam mê tửu sắc, ông thừa nhận mình có trách nhiệm, thằng út mấy năm trước đi du học trao đổi bên Liên Xô, từ đó bặt vô âm tín sống chết không rõ.

Cả cái nhà họ Cố to lớn, lại rơi vào cảnh chỉ có thể dựa vào một đứa con riêng để chống đỡ, trong lòng ông cụ đau xót biết bao.

Nhưng lại không thể bỏ mặc, đang định phẩy tay bảo người lo lót đưa nó ra trước đã thì chuông điện thoại bên tay bỗng reo vang.

Ông cụ bực bội vớ lấy ống nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói tuy yếu ớt nhưng không giấu được vẻ ôn hòa nhã nhặn.

“Ông nội, cháu về thủ đô rồi, hiện đang ở bệnh viện, hai chân đã phẫu thuật lần hai, khả năng hồi phục rất lớn.”

Cạch!!

Tiếng điện thoại rơi xuống đất, cả người ông cụ run bần bật, nhặt ba lần mới miễn cưỡng cầm được ống nghe lên.

Cả nhà họ Cố rộng lớn im phăng phắc, ông kích động đến mức không cầm nổi đồ vật, không phải là thằng Chính Trì vừa bị bắt đi xảy ra chuyện lớn gì rồi chứ?

Tất cả mọi người nín thở chờ đợi, người căng thẳng nhất là mẹ Cố.

Sợ hãi xen lẫn một chút yên tâm, vì bà ta biết, đừng nói Cố Chính Trì chưa làm đến mức đó, cho dù có giết người phóng hỏa thật, chỉ cần không phản quốc, nhà họ Cố đều có thể bảo lãnh được hắn.

Môi ông cụ run rẩy: “Cháu ngoan, cháu nói lại lần nữa xem.”

Cố Thừa Hiên ở đầu dây bên kia cười khẽ: “Trước khi có sự nắm chắc tuyệt đối cháu không dám nói với gia đình, sợ cho ông hy vọng rồi lại thất vọng. Bây giờ phẫu thuật thành công, cháu cuối cùng cũng có thể nói một câu: Ông nội, đôi chân của cháu sắp bình phục rồi.”

“Tốt, tốt, tốt!” Hai giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gò má, trong khoảnh khắc ấy, người già nua như ngọn đèn trước gió dường như được thổi bùng lại sức sống.

Cúp điện thoại, ông triệu tập cả nhà tuyên bố.

“Chân của Thừa Hiên chữa khỏi rồi, người đang nằm viện theo dõi, chúng ta đi ngay bây giờ, đi đón Hiên nhi về, đón gia chủ tương lai của nhà họ Cố ta về nhà!”

Mẹ Cố nghe vậy, như con chuột bị rút gân, lập tức liệt ngã xuống đất rít lên: “Không thể nào, đôi chân của Cố Thừa Hiên tuyệt đối không có khả năng hồi phục.”

Bước chân ông cụ khựng lại, quay đầu nhìn thật sâu vào người con dâu đang mềm nhũn như bùn dưới đất, muốn hỏi bà ta tại sao lại khẳng định chắc nịch như vậy nhưng cuối cùng sự cấp bách đã lấn át tất cả.

Ông chỉ ném cho cảnh vệ một ánh mắt, người cảnh vệ khẽ gật đầu ý bảo sẽ đi điều tra ngay.

Bây giờ không có gì quan trọng bằng việc đón cháu trai mình về, xảy ra chuyện này ông cụ Cố đã hoàn toàn thông suốt.

Đừng nói chân Hiên nhi có hy vọng hồi phục, dù anh ta có phải ngồi xe lăn cả đời không đi lại được, nhà họ Cố cũng tuyệt đối không thể giao vào tay một đứa con riêng phẩm hạnh bại hoại.

Nhìn bóng lưng cả nhà mặt mày hớn hở vội vã rời đi, trong ánh mắt cụp xuống của mẹ Cố lóe lên vẻ u tối khó lường.

Đừng hòng!

Bà ta thậm chí chẳng màng đến đứa con trai vừa bị bắt đi, vội vã bò dậy chạy theo bước chân mọi người.

...

Tại viện nghiên cứu tư nhân của Tống Nam Ly!

Nguyễn Hiện Hiện quấn mình trong tấm nilon, từ đầu đến chân chỉ lộ ra mỗi đôi mắt: “Này lão Tống, phòng trộm cướp cũng không cần bọc kín thế này chứ?”

Cố Thừa Hiên nằm trên giường bệnh cười khẽ.

Tống Nam Ly đang kiểm tra chân cho anh ta đầu cũng chẳng ngẩng lên: “Tự cô nói đấy thôi, vừa từ môi trường đầy giang mai lở loét ra. Bệnh nhân phẫu thuật chưa được một tuần, nhiễm trùng thì làm sao, chịu khó tí đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »