Lưu Đức hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt của Lưu Vinh, cậu nhẹ nhàng bước lên phía trước, đứng ngang hàng với Lưu Vinh, nhìn về phía Lưu Tương Lư, chắp tay hỏi: "Vãn bối Lưu Đức mạo muội hỏi Hoàng thúc có mấy người con trai?"
Lưu Tương Lư hoàn toàn không ngờ tới lối suy nghĩ của Lưu Đức lại bay xa đến thế, giây trước còn đang nói về việc tước phiên, giây sau đã nhảy sang chuyện con cái của ông.
Không chỉ riêng Lưu Tương Lư, các chư hầu và đại thần ngoại thích có mặt tại đó cũng không hiểu Lưu Đức hỏi như vậy để làm gì.
Lưu Tương Lư ngẩn người ra một chút rồi đáp: "Quả nhân dưới gối có mười một người con trai!"
Lưu Đức lại hỏi tiếp: "Dám hỏi Hoàng thúc, mười một vị vương huynh vương đệ đều hiếu thuận giữ lễ, tính tình có lương thiện hay không?"
Lưu Tương Lư không hiểu Lưu Đức hỏi những chuyện này để làm gì. Tuy rằng trong mười một đứa con đó, ít nhất có bốn năm đứa ông thấy chỉ là phường bất tài, không mấy yêu thích, nhưng "xấu chàng hổ ai", huống hồ lại đang ở trước mặt Thiên tử và chư hầu, cũng phải chừa lại chút thể diện, bèn nói: "Đều coi là hiếu thuận hiểu lễ..."
Lưu Đức truy vấn: "Dám hỏi Hoàng thúc, ai là Thái tử?"
"Trưởng tử Lưu Thọ!" Câu hỏi này Lưu Tương Lư trả lời không chút do dự, đây cũng chẳng phải chuyện bí mật gì.
Lưu Đức chờ chính là câu này. Cậu mỉm cười, để lộ hàm răng trắng muốt, cảm thán rằng: "Hoàng thúc thật quá bạc bẽo!"
Sắc mặt Lưu Tương Lư lập tức trở nên xanh mét. Nếu không phải đang ở trong Tuyên Thất điện, nếu không phải Lưu Đức là hoàng tử, nghe thấy lời đánh giá như vậy, ông đã sớm tát cho một cái bạt tai rồi.
Chỉ là đứng trước mặt chư hầu, ngoại thích và Thiên tử mà bị Lưu Đức buông lời nói mình bạc bẽo, dù Lưu Tương Lư tự thấy mình tu dưỡng đã khá tốt, vẫn không khỏi nổi giận. Ông không màng đến những thứ khác, hừ lạnh: "Điện hạ sao lại nói vậy? Quả nhân bạc bẽo chỗ nào?" Ông xoay người hướng về phía Thiên tử dập đầu: "Xin Bệ hạ làm chủ cho thần!"
Nói đoạn, mắt ông đã đỏ hoe.
Thiên tử Lưu Khải nhìn thấy bộ dạng này của Lưu Tương Lư, kỳ thực trong lòng thầm sướng, nhưng vẫn cố làm vẻ nghiêm nghị chất vấn Lưu Đức: "Lưu Đức! Con làm sao vậy! Sao có thể buông lời bất kính với Tề vương? Hôm nay nếu con không đưa ra được lời giải thích hợp lý, Trẫm nhất định sẽ trừng phạt con thật nặng!"
Lưu Vinh thấy ngay cả Thiên tử cũng nổi giận, lại nhìn sắc mặt xanh mét của Tề vương Lưu Tương Lư, trong lòng vô cùng khoái chí.
"Đáng đời! Cho chừa cái thói làm oai!" Lưu Vinh thầm nghĩ: "Xem ngươi tính sao đây?"
Thế nhưng khi hơi nghiêng đầu, cậu lại không thấy vẻ mặt hoảng sợ như mong đợi của Lưu Đức, mà vẫn là vẻ điềm nhiên tự tại đó, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Lưu Vinh chỉ nghe thấy Lưu Đức cười một tiếng, rồi nói: "Hoàng thúc, vãn bối không hề nói sai... Hoàng thúc dưới gối có mười một người con, nếu quả thực đều hiếu thuận hiểu lễ như lời Hoàng thúc nói, vậy tại sao Hoàng thúc lại thiên vị đến thế? Vãn bối chỉ là bất bình thay cho mười vị vương tử còn lại của Hoàng thúc mà thôi!"
"Lời này nghĩa là sao?" Lưu Tương Lư đứng dậy hỏi.
"Hoàng thúc nhìn xem, mười một vị vương tử dưới gối người đều là rường cột nhà Hán hiếu thuận hiểu lễ, mang huyết thống Cao hoàng đế, sao Hoàng thúc chỉ lập trưởng tử mà bỏ rơi các con còn lại? Sau khi Hoàng thúc trăm tuổi, Thái tử kế vị, còn các con khác cùng lắm chỉ được triều đình ban thưởng, phong làm Triệt hầu, những người còn lại phải mai danh ẩn tích... Vãn bối chỉ là bất bình thay cho những vương huynh sắp phải vùi mình nơi thị tứ, từ nay phải làm những nghề hèn mọn mà thôi!" Lưu Đức thong dong nói.
"Vậy theo ý Điện hạ, quả nhân nên làm thế nào?" Lưu Tương Lư bị Lưu Đức làm cho dở khóc dở cười. Từ xưa đến nay chư hầu đều như vậy, lập một Thái tử kế thừa vương vị, các con còn lại tự tìm đường sống, người nào may mắn thì có thể làm quan tước.
Lưu Đức mỉm cười nói: "Theo ý kiến thiển cận của vãn bối, Hoàng thúc nên tâu lên triều đình, lập cả mười một người con làm Thái tử. Như vậy, sau khi Hoàng thúc trăm tuổi, mười một vị vương huynh dưới gối người, ai nấy đều khai quốc kiến xã tắc, đều trở thành chư hầu!"
Lời này của Lưu Đức vừa thốt ra, cả Tuyên Thất điện lập tức rơi vào sự tĩnh lặng đáng sợ.
Một vài vương tử được phái đến làm đại diện cảm thấy ngũ tạng lục phủ như đang run rẩy, ánh mắt từ vẻ đục ngầu vô hồn ban đầu lập tức trở nên tinh anh.
Những vương tử được cha mình sai đến Trường An làm đại diện này, phần lớn đều là thứ xuất, không được sủng ái, loại mà có chết ở Trường An cũng chẳng ai xót xa.
Đương nhiên, những vương tử này cũng chỉ mang cái danh vương tử mà thôi, đợi đến khi cha họ "duỗi chân", họ sẽ được chia cho ít tiền bạc, chút gia sản rồi đuổi đi tự tìm đường sống.
Trước kia, họ hoàn toàn bất lực trước điều này.
Dù sao thì tổ tông chế độ, quy củ nhà Hán đã đặt ở đó, dù có bất mãn cũng chỉ đành nuốt vào lòng.
Nhưng giờ đây nghe Lưu Đức nói vậy, mắt họ lập tức sáng rực lên.
Nếu Lưu Đức có thể thuyết phục được Lưu Tương Lư đồng ý với phương án đó, thì khi họ trở về phong quốc, đương nhiên sẽ lấy chuyện này ra để tuyên truyền. Họ vốn dĩ không được sủng ái, nhưng trong mỗi phong quốc đều có khối người anh em được sủng ái nhưng lại không được làm Thái tử, chỉ cần kích động những người anh em đó đứng lên làm loạn, rồi để mẹ của họ "thổi gió bên gối", tương lai không phải là không có cơ hội làm vương.
Còn về cái bẫy ẩn giấu trong những lời Lưu Đức nói, các chư hầu và vương tử có mặt không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra ngay lập tức.
Nếu làm theo cách của Lưu Đức, phong quốc sẽ ngày càng nhỏ bé, thế lực ngày càng suy yếu, sau ba năm đời, có lẽ các vùng đất phong hiện tại sẽ hoàn toàn trở thành những nước nhỏ không chút tầm ảnh hưởng.
Chỉ là, con người vốn dĩ ích kỷ.
Có câu rằng: "Sau khi ta chết, mặc kệ hồng thủy ngập trời!"
Huống hồ những vương tử được phái đi làm đại diện vốn dĩ chẳng có cơ hội làm quân chủ một nước, thậm chí ngay cả tước vị Quan nội hầu cũng rất mong manh.
"Đúng rồi! Dựa vào đâu mà tên XX được làm Thái tử, tương lai quân lâm một nước, cung tần mỹ nữ ba ngàn, còn ta lại phải bôn ba khắp nơi, thậm chí phải sống cảnh đói rét?" Nhiều vương tử bắt đầu nảy sinh những suy tính nhỏ nhen.
Ngay cả tâm tư của một vài chư hầu vương cũng bắt đầu lay động.
Ví như một vị chư hầu vương nào đó, ông ta vốn chẳng hề thích Thái tử của mình, mà yêu chiều hai đứa con nhỏ do sủng phi sinh ra hơn, chỉ tiếc là Thái tử đã được triều đình sắc phong, ông ta hoàn toàn không thể phản kháng. Nhưng nếu làm theo cách của Lưu Đức, chia nhỏ phong quốc ra, con cả kế thừa vương vị của mình, các con còn lại mỗi người được chia một vùng đất, tự mình làm chủ một phương. Chuyện này hình như chẳng phải là điều gì xấu cả!
Sự thật chứng minh, không phải ai cũng có dã tâm, cũng không phải ai cũng có tầm nhìn xa trông rộng. Nhiều người chỉ quan tâm đến hiện tại, còn tương lai? Đợi đến lúc đó rồi tính!
Chỉ là, việc tốt như thế này muốn thành công thì còn phải xem ý Thiên tử!
Vì vậy, vô số ánh mắt đổ dồn vào Lưu Đức và Lưu Tương Lư, nhiều người thậm chí còn nhìn chằm chằm vào Lưu Tương Lư, chỉ mong nghe thấy một chữ "Được" từ miệng ông.
Lưu Đức đương nhiên cũng hiểu, lúc này nên thừa thắng xông lên, bèn nghiêm nghị nói: "Nếu Hoàng thúc thấy vãn bối nói có lý, vậy vãn bối nguyện vì Hoàng thúc mà cầu xin Phụ hoàng, khẩn cầu Phụ hoàng noi theo tiền lệ của Triệu Hiếu U vương, ân chuẩn việc này, thấy sao?"
Cái gọi là Triệu Hiếu U vương, chính là chỉ Lưu Như Ý, người con trai yêu quý của Lưu Bang, từng được phong làm Triệu vương.
Sau khi dẹp yên chư Lữ, Hiếu Văn hoàng đế lên ngôi, vì thương xót cho cảnh ngộ của U vương, bèn chia nước Triệu thành hai, phong trưởng tử của U vương là Lưu Toại làm Triệu vương, con út Lưu Tích Cương làm Hà Gian vương.
Đây là hành động nhân đức đến nay vẫn được chư hầu ca tụng.
Môi Lưu Tương Lư mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Trong lòng ông biết rõ, đây là một cái bẫy bọc đường.
Thế nhưng...
Ông nhắm mắt lại, nghĩ đến hai đứa con nhỏ mình yêu quý, lại nghĩ đến những mỹ nhân xinh đẹp trong cung. Ông biết, dù biết rõ có độc, cái hố này ông thật sự không thể không nhảy!