Cậu nhìn thấy Xuân Hoa đang đứng ngay trước mặt mình, gương mặt sát gần trong gang tấc. Sắc mặt cô ta cứng đờ, xám ngoét như tro tàn, các cơ mặt biến dạng hoàn toàn, méo mó một cách dữ tợn. Đôi mắt chỉ còn lại lòng trắng dã trợn ngược lên, để lộ ra phần lợi không còn môi, đang nhếch mép cười với cậu.
Đầu óc Trần Trí như muốn nổ tung: "Là Xuân Hoa, cô ấy đến tìm mình rồi." Trần Trí không hề hét lên, cậu chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt kinh hoàng của Xuân Hoa ngay trước mắt, hơi thở dồn dập. "Xuân Hoa, chúng ta không thù không oán, rốt cuộc cô muốn thế nào?"
Mồ hôi trên đầu Trần Trí chảy ròng ròng, rơi xuống mắt khiến cậu nhất thời không nhìn rõ thứ gì. Trong cảnh mờ mịt, cậu thấy lòng trắng trợn ngược của Xuân Hoa xoay xuống, mùi tử khí nồng nặc từ cơ thể cô ta xộc thẳng vào mũi Trần Trí.
Từ miệng Xuân Hoa truyền đến một giọng nói âm lãnh: "Cứu tôi... cứu tôi..."
"Cứu cô? Tôi phải cứu cô thế nào đây? Cô đã chết rồi, tôi lực bất tòng tâm." Trần Trí nói. Cậu cảm thấy tinh thần bắt đầu hoảng hốt, các dây thần kinh trong não đau nhức vì căng thẳng tột độ.
"Cứu tôi... Trần Trí, mau cứu tôi..." Một giọng nói quen thuộc vang lên, đâm thẳng vào tai Trần Trí như tia chớp.
"Rắc... rắc... rắc...", cậu nhìn thấy cái đầu của Xuân Hoa xoay ngược lại 180 độ như một con búp bê gỗ, lộ ra một gương mặt khác. Là Sa Sa.
Gương mặt Sa Sa lộ rõ vẻ đau đớn cùng cực, ngũ quan thanh tú vặn xoắn lại với nhau. Hai tay cô vùng vẫy bóp chặt lấy cổ mình, như thể có ai đó đang siết cổ cô từ phía sau. Cô hét lớn: "Mau cứu tôi!"
Trần Trí nhìn ra phía sau lưng Sa Sa, một con ác quỷ mặt xanh nanh vàng đang siết chặt cổ cô, xung quanh là vô số tiểu quỷ đang cắn xé da thịt cô.
"Mẹ kiếp!" Trần Trí đỏ ngầu đôi mắt, rút súng lục ra, lên đạn nhắm thẳng vào đầu con ác quỷ định nổ súng. Nhưng cùng lúc đó, một tia lý trí lóe lên trong đầu cậu: "Mọi thứ đều không logic, đây là ảo giác."
Trần Trí nghiến răng vài lần, lý trí cuối cùng đã chiến thắng bản năng bốc đồng. Cậu không nổ súng.
Đúng lúc này, một luồng hàn quang lóe lên, "xoẹt" một tiếng, Sa Sa bị chém làm đôi, đổ gục xuống đất, làn sương đen lập tức tan biến.
Sau khi sương đen tan hết, Quỷ Đao đang đứng đó với thanh trường đao trên tay. Thứ nằm dưới đất bị chém làm đôi không phải là Sa Sa, mà là thi thể của Xuân Hoa. Người đang đứng trước nòng súng của Trần Trí cũng không phải ác quỷ mặt xanh nanh vàng, mà là Béo Uy.
Lúc này Trần Trí mới hạ súng xuống, ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển. Béo Uy nãy giờ dường như không thể cử động, giờ mới chậm rãi đứng dậy, có vẻ hơi suy yếu, vừa vịn tường vừa chửi: "Mẹ kiếp, Đại Tranh Tử, cậu muốn giết tôi à? Tôi gọi cậu như thế mà cậu cũng không nghe thấy, xem ra cậu đúng là kẻ thù truyền kiếp của tôi rồi, giờ mới lộ diện."
Quỷ Đao dùng vỏ đao khều khều thi thể Xuân Hoa dưới đất. Thi thể đã bị móc sạch nội tạng, dường như đã qua xử lý đặc biệt, cảm giác khi vỏ đao chạm vào rất mềm nhũn, chỉ còn lại một lớp da xác khô dính liền với cái đầu. Thi thể mặc một bộ trường bào trắng, tay áo rất nhẹ, gió trong hang thổi mạnh khiến ống tay áo bay múa, nhìn từ xa trông như đang vẫy tay gọi người.
"Ước chừng đây chính là kết cục của những nữ tế được chọn trong các kỳ Tế Hồ Đại Điển từ xưa đến nay. Lát nữa phía trước chắc sẽ còn gặp thêm vài thi thể nữ tế nữa." Quỷ Đao nói, "Đây gọi là Tế Nhân Trận, cũng giống như Quỳ Âm, là một trong mười đại thần trận thượng cổ, thuộc về thuật Kỳ Môn Độn Giáp, nhưng đẳng cấp rất cao. Nó cực kỳ tà ác, chỉ xuất hiện ở những nơi đặc biệt. Người thời thượng cổ để bày loại trận pháp quỷ dị này đã thu thập hàng ngàn hàng vạn người làm vật tế, dùng thuật pháp lên thi thể họ, dùng phương pháp đặc biệt làm khô thi thể, sau đó sắp xếp theo đồ hình phức tạp, treo ở đây theo phương vị Bát Quái Ngũ Hành để bày ra mê trận."
Béo Uy lúc này dường như đã hồi sức, vừa xoa mông vừa nói: "Trận pháp cao siêu đến đâu chẳng phải vẫn bị cậu chém một nhát là xong sao? Được rồi! Chúng tôi đều biết đao của cậu lợi hại, là võ sĩ đai đỏ đúng không! Đừng có làm bộ làm tịch nữa!"
Quỷ Đao lắc đầu: "Uy lực của Tế Nhân Trận phụ thuộc vào số lượng và thân phận của người tế. Tế Nhân Trận với số lượng lớn thì không chú ngữ nào phá nổi, không ai thoát ra được. Thứ chúng ta gặp chắc chỉ là Tế Nhân Trận loại nhỏ, thân phận người tế cũng không cao. Giờ tôi chém đổ một người tế, cả trận pháp đã vô hiệu. May mà trên người các cậu có bùa chú lợi hại, nếu không vừa ra khỏi mặt nước là trúng chiêu rồi."
Nghe xong, Trần Trí thầm cảm tạ Tần Nguyệt Dương trong lòng, cảm thấy cô nhóc này bình thường không phải giả thần giả quỷ vô ích, thời khắc mấu chốt thực sự rất hữu dụng.
Quỷ Đao dừng lại một chút, khẽ nói: "Tôi quan tâm hơn là tại sao ở đây lại có Tế Nhân Trận và Quỳ Âm? Lần trước tôi gặp loại trận pháp đẳng cấp này là ở trong Thần Mộ."
"Thần Mộ?" Nghe Quỷ Đao nói, lòng Trần Trí run lên. Cậu từng nghe Báo Gia nói, cho đến nay chỉ mới phát hiện một ngôi Thần Mộ duy nhất, bên trong vô cùng quỷ dị. Xem ra cuộc khai quật ngôi Thần Mộ duy nhất đó, Quỷ Đao từng tham gia.
"Đao Tử, kể cho chúng tôi nghe về Thần Mộ đi!" Trần Trí nhìn vào mắt Quỷ Đao nói.
Quỷ Đao vừa nghe Trần Trí hỏi đến Thần Mộ liền nhíu mày: "Đó là chuyện từ rất lâu rồi, nơi đó rất nguy hiểm, chúng ta đã chết rất nhiều người. Không nói chuyện này nữa."
Quỷ Đao ngẩng đầu, đăm chiêu nhìn về phía trước: "Tôi đoán phía trước hẳn là một vùng đất thần thánh quan trọng, nếu không sẽ không xuất hiện thần trận thượng cổ đẳng cấp cao như vậy. Đây có khả năng chính là bí mật cuối cùng mà hang động này đã gìn giữ suốt hàng vạn năm qua." Quỷ Đao nghiêm túc nói.
"Giờ đừng nói mấy cái đó nữa! Tiểu Cốc đâu rồi? Mọi người không quản người ta à?" Béo Uy hét lên.
Lúc này mọi người mới nhớ ra Tiểu Cốc đã mất tích.
"Tôi ở đây..." Một giọng nói rất nhỏ vang lên từ góc hang, Tiểu Cốc đứng dậy ở đó, trên lưng vẫn đeo hành lý.
"Ôi mẹ ơi, cậu chạy đi đâu thế hả? Tôi còn tưởng cậu bị Nữ Hòe bắt đi rồi, sao cậu không lên tiếng mà đã chạy đi đâu? Cậu mà có mệnh hệ gì thì chúng tôi ăn nói sao với bố cậu đây." Béo Uy mắng Tiểu Cốc xối xả.
Tiểu Cốc đeo hành lý, cười làm lành chạy ra: "Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi thấy mọi người đang bận bắt quỷ, tôi sợ làm vướng tay vướng chân nên trốn sang một bên, tôi phải bảo vệ hành lý thật tốt mà!"
"Mẹ kiếp, đi sát vào chúng tôi!" Béo Uy tiến lên vỗ vào đầu Tiểu Cốc một cái.
Cứ thế, bốn người tiếp tục tiến về phía trước. Con đường phía trước khá rộng rãi bằng phẳng, rất dễ đi. Đúng như lời Quỷ Đao, quả nhiên phía trước lại gặp thêm vài người tế nữa. Niên đại càng lúc càng cổ xưa, càng đi về phía trước, trang phục của người tế càng phức tạp, có người tế thậm chí còn cắm đầy pháp khí trên đầu, dưới chân còn đặt cả quan tài bồi táng. Béo Uy tiện tay lấy vài món minh khí nhỏ nhét vào túi.
Khi đi qua người tế thứ 19, con đường trong hang động phía trước đã đi đến điểm cuối, một luồng gió thổi ập vào mặt. Trần Trí nhìn về phía trước, tinh thần chấn động. Đây là một không gian ngầm khổng lồ, một ngôi miếu cổ kính sừng sững đứng đó, diện tích rộng lớn, khí thế hùng vĩ khiến người ta phải kinh ngạc.