Đúng lúc đó, bàn tay của Quỷ Đao bất ngờ xuất hiện tại cửa nước. Trần Trí nghiến răng, đạp mạnh xuống làn nước, túm chặt lấy tay Quỷ Đao. Cậu lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh không thể cưỡng lại kéo mình lên khỏi mặt nước, kéo theo cả con Bạch Long Vương đang ngoạm chặt lấy chân cậu cũng bị nhấc bổng lên.
Khi Trần Trí rơi xuống bờ, mắt cá chân đã đau đến tê dại. Con Bạch Long Vương vẫn ngoạm chặt lấy cổ chân cậu, lực cắn vô cùng khủng khiếp. Quỷ Đao rút trường đao ra, một luồng hàn quang lóe lên, đầu của con Bạch Long Vương đã bị chém đứt lìa. Trần Trí vội vàng dùng sức bẻ miệng nó ra, nhưng con cá chết tiệt kia vẫn cắn chặt không buông. Phải tốn rất nhiều sức lực, cậu mới tách được nó ra. Nhìn xuống, bắp chân cậu đã bị cắn xé đến mức máu thịt nhầy nhụa.
Tiểu Cốc cũng được Béo Uy kéo lên khỏi mặt nước. Cô bé dường như bị dọa đến mất hồn, toàn thân ướt sũng, ngồi co ro một góc không nói lời nào. Lúc này, tại cửa nước chỉ rộng bằng bàn tay, sóng nước cuộn trào. Một đàn Bạch Long Vương chen chúc ở đó, chúng nhô đầu lên khỏi mặt nước như con người, nhìn chằm chằm vào Trần Trí và đồng bọn đầy khiêu khích. Những đôi mắt xanh biếc đầy oán hận cùng hàm răng sắc nhọn khiến chúng chực chờ muốn lao lên bờ để xé xác họ.
Cơn đau từ mắt cá chân Trần Trí bắt đầu nhói lên như muốn xé nát tâm can. Cậu dùng dao rạch ống quần, thấy hai vết cắn sâu hoắm đang rỉ máu. May mắn là cậu có buộc dao ở bắp chân, nếu không thì xương cốt đã bị nghiền nát rồi, cả cẳng chân cũng đã sưng vù lên. Béo Uy lấy túi y tế ra giúp Trần Trí xử lý vết thương. Thuốc mà Lão Cân Đẩu chuẩn bị quả thực hiệu nghiệm, chẳng bao lâu sau, Trần Trí cảm thấy vết thương bớt đau, chân cũng bắt đầu xẹp dần.
Sau khi băng bó xong, Trần Trí quan sát địa hình xung quanh. Đây có lẽ là một hang động ngầm, khác hẳn với những hang động trên mặt nước. Nhiệt độ ở đây khá ổn định, tựa như một nhà kính lớn. Dưới đất có bùn, mọc đầy các loại thực vật xanh tươi, phần lớn là bụi rậm thấp và các loại nấm. Những loài cây này rất lạ, Trần Trí chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu nào.
Quỷ Đao lấy bếp cồn từ trong hành lý ra, bẻ vài cành cây khô gần đó rồi nhóm lửa. Dù hang động có độ ẩm cao nhưng loại cây bụi này lại rất dễ bén lửa, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên. Cả nhóm vốn đã lạnh thấu xương, vội vàng cởi bỏ quần áo ướt sũng để sưởi ấm bên đống lửa.
Kể từ lúc bước vào hang cáo, mọi người vẫn chưa được ăn gì. Sau một hồi chật vật, ai nấy đều đói lả. Béo Uy mở hành lý, lấy lương khô, mở hộp thịt heo đóng hộp rồi đổ mì ăn liền vào nồi nhỏ. Ban đầu Béo Uy định xẻ thịt con Bạch Long Vương để ăn, nhưng bị Trần Trí kịch liệt ngăn cản. Trần Trí luôn cảm thấy lũ cá bạc lớn này rất tà dị, chúng không giống sinh vật dưới nước bình thường mà dường như là một loài linh vật có trí tuệ.
Trần Trí liếc thấy con Bạch Long Vương vừa bị kéo lên cũng có một chiếc vòng bạc trên vây, cậu tháo nó xuống và thấy nó giống hệt chiếc vòng lúc nãy, trên đầu chốt cũng khắc hai chữ kỳ lạ là "Khốn Tiên". Trần Trí rút dao, cắt một đoạn xúc tu trên đầu con Bạch Long Vương, dùng vải bọc lại rồi nhét vào trong áo.
"Cậu làm cái gì thế?" Béo Uy vừa đổ thịt heo đóng hộp vào nồi mì vừa hỏi.
"Anh lăn lộn trong nghề buôn đồ cổ bao năm nay, đã từng nghe đến cái gọi là Khốn Tiên chưa?" Trần Trí hỏi, đồng thời đưa dòng chữ trên chiếc vòng cho Béo Uy xem.
"Tôi chịu, không đọc được." Béo Uy nhíu mày nhìn hồi lâu rồi nói: "Cậu thực sự nhìn ra đó là hai chữ Khốn Tiên à?"
Trần Trí gật đầu.
"Vậy thì cậu đúng là thiên tài hiếm có. Loại chữ này rất quái dị, tôi chưa từng thấy bao giờ, thậm chí tôi còn nghi ngờ đó có phải là chữ viết hay không nữa." Béo Uy cau mày nhìn chiếc vòng.
Xem xong, Béo Uy đưa lại cho Trần Trí. "Nhưng cậu cũng đừng suy diễn quá nhiều. Nói cho cậu biết, tôi đi trộm mộ bao năm, chuyện gì lạ lùng cũng từng thấy. Người xưa thích khoác lác lắm. Họ tắm ở con mương trước cửa nhà cũng có thể tự nhận là Na Tra náo biển. Thấy vài người vận chuyển thi thể đi qua cũng bảo là thấy Âm binh mượn đường. Cái loại cá chết tiệt này, ngoài việc to xác ra thì có bản lĩnh gì? Còn dám tự xưng là thần tiên? Một đao của Quỷ Đao có thể tiễn một trăm con thần tiên rác rưởi này lên đường." Béo Uy khinh khỉnh nói.
Trần Trí nghe xong thấy buồn cười, nhưng sau đó lại lắc đầu. Cậu nhớ rằng cái tên "Khốn Tiên Tác" xuất phát từ truyền thuyết trong Phong Thần Bảng, là một món pháp bảo của Cụ Lưu Tôn, sư phụ của Thổ Hành Tôn.
Tương truyền, dưới trướng Ngọc Hư Cung, Cụ Lưu Tôn có một món pháp bảo khiến chư thần phải khiếp sợ, nó có khả năng tự động bắt giữ và trói buộc thần linh. Trong truyền thuyết Phong Thần Bảng, Thổ Hành Tôn từng dùng nó để trói Dương Tiễn, nhưng vì năng lực của Thổ Hành Tôn không đủ nên Dương Tiễn đã dễ dàng biến hóa thoát thân. Thế nhưng khi Cụ Lưu Tôn sử dụng Khốn Tiên Tác, ông đã trói chặt Nhất Khí Đạo Nhân khiến đối phương không thể phản kháng. Vì vậy, đây là một món pháp bảo có uy lực phụ thuộc vào khả năng của người sử dụng.
Chiếc vòng kim loại này được chế tác vô cùng tinh xảo, chất liệu tuyệt đối không phải kim loại hay hợp kim thông thường. Việc một vật phẩm như vậy xuất hiện từ thời cổ đại quả là khó tin.
"Béo Uy, khi còn buôn đồ cổ ở Lưu Ly Xưởng, anh đã từng thấy món cổ vật nào vượt xa thời đại chưa?" Trần Trí hỏi.
"Cái gì mà vượt với chả không vượt?" Béo Uy bĩu môi. "Mấy năm huy hoàng trước đây, tôi và hai người anh em đã chứng kiến vô số chuyện lạ lùng, đừng nói là vượt thời đại, ngay cả vượt thời không cũng có. Còn về cái thứ Khốn Tiên gì đó trên tay cậu, tôi chỉ biết một điều." Béo Uy cười bí hiểm, ra hiệu cho Trần Trí ghé tai lại gần.
"Chuyện gì?" Trần Trí lập tức ghé tai sát miệng Béo Uy, thầm nghĩ: "Không ngờ gã này lại có thông tin về thần khí."
"Tôi biết với phẩm chất của món này, đem ra sàn đấu giá ít nhất cũng bán được một triệu. Anh em mình mỗi người một cái, Quỷ Đao không được chia, cậu cũng đừng nói cho Tiểu Cốc biết đấy." Béo Uy thì thầm, mặt đầy vẻ gian xảo.
"Mẹ kiếp, anh đúng là chỉ biết cắm đầu vào tiền." Trần Trí lườm Béo Uy một cái cháy mặt, lười không muốn nói chuyện với gã nữa.
Chẳng mấy chốc, nồi canh mì thịt heo đóng hộp nóng hổi đã xong. Sau khi hơ lửa, mọi người đều đói cồn cào, xúm lại quanh nồi canh mà ăn ngấu nghiến.
Ăn uống no nê, cả nhóm ngồi nghỉ ngơi bên đống lửa, treo quần áo ướt lên gần đó để hong khô. Trần Trí cảm thấy cơ thể mệt mỏi đã dần hồi phục, vết thương ở mắt cá chân cũng không còn đau nhức lắm.
Béo Uy đưa cho Trần Trí một điếu thuốc rồi hỏi: "Trần Trí, chẳng phải Tần Nguyệt Dương đã đưa mỗi người chúng ta một lá bùa sao? Tại sao lúc nãy chúng ta vẫn trúng ảo thuật của cái thứ Quý Âm đó? Lá bùa sao lại không linh nghiệm vậy?"
Được Béo Uy nhắc nhở, Trần Trí mới nhớ ra lá bùa đó, vội vàng lấy ra kiểm tra xem có bị ướt không. Vì được cất trong túi áo ngực và bọc bằng vải chống thấm nên lá bùa không hề bị ướt, chỉ hơi mềm đi một chút. Trần Trí đặt lá bùa bên cạnh đống lửa để hong khô.