Trong những ngày tháng sống như một cái xác không hồn, Trần Trí chìm sâu vào nỗi cô độc và sợ hãi tột cùng. Cậu tự nhiên nảy sinh nghi ngờ về trạng thái tinh thần của chính mình, tự hỏi liệu bản thân có mắc chứng hoang tưởng hay không. Rằng liệu có thật là từng tồn tại một thầy Quách, một cái xác, hay những bóng ma hình người nào đó, hay tất cả chỉ là ảo giác do cậu tự dựng lên để rồi tìm đến nhà máy bỏ hoang kia và phóng hỏa.
Trong khoảng thời gian này, có một chuyện kỳ lạ đã xảy ra: tờ giấy thầy Quách để lại cho cậu bỗng dưng biến mất. Trần Trí tìm khắp nơi nhưng không thấy đâu, dù cậu nhớ rất rõ trước khi đi đã kẹp nó vào trong một cuốn sách. Mọi bằng chứng về sự tồn tại của thầy Quách đều đã tan biến, không xác chết, không tờ giấy, ngoại trừ... chiếc đồng hồ đó.
Đúng rồi, còn chiếc đồng hồ đó. Trần Trí lấy chiếc đồng hồ Omega từ trong túi áo khoác ra, vật này vẫn luôn được cậu mang theo bên mình.
"Chiếc đồng hồ này chẳng lẽ là thứ mình nhặt được trên đường sau khi bị mất trí sao?", Trần Trí cực kỳ hoài nghi chính mình.
Một cuộc điện thoại đã kéo Trần Trí trở về với thực tại, viện dưỡng lão gọi đến giục đóng tiền. Xem ra thế giới vẫn chưa diệt vong, cuộc sống vẫn tiếp diễn, Trần Trí thở dài. Việc cậu cần làm bây giờ là bán chiếc đồng hồ này đi để đóng phí quản lý viện dưỡng lão cho cha.
Trần Trí tìm kiếm trên Taobao nhưng không thấy mẫu nào giống hệt, một chiếc đồng hồ cổ tương tự có giá bán hơn bốn vạn tệ. Số tiền lớn như vậy, Trần Trí không dám mơ tưởng, cậu xuống lầu đi về phía khu phố thương mại ở trung tâm thành phố.
Vừa đến cổng khu chung cư, xui xẻo thay lại đụng độ tên "Chó Thị Phi" đáng ghét kia. Hắn vừa nhìn thấy cậu đã tỏ ra vô cùng phấn khích, rảo bước chặn đường Trần Trí.
"Ồ, ra ngoài rồi à? Lại đi đâu ăn trộm đấy? Hay là mày quỳ xuống dập đầu với tao một cái, tao sẽ bảo bố tao lo liệu cho mày?", Chó Thị Phi đắc ý nói.
Trần Trí không thèm để ý, tiếp tục đi thẳng nhưng bị hắn túm lấy. Chó Thị Phi dùng ngón tay gõ vào trán Trần Trí nghe bộp bộp, lớn tiếng quát: "Sao thế? Mày không phải kiêu ngạo lắm à? Sao giờ không diễn nữa? Tao nói cho mày biết, đừng để tao nhìn thấy mày lần nữa, nếu không tao gặp mày lần nào đánh lần đó."
Trần Trí không đáp trả, mặc cho hắn buông lời đe dọa rồi tiếp tục bước đi, mặc kệ đám người Chó Thị Phi đứng phía sau cười nhạo. Trần Trí cảm thấy bản thân đã tê liệt, giờ đây cậu chỉ là một kẻ đang cố gắng vùng vẫy để sinh tồn.
Trần Trí tìm thấy một tiệm ký gửi ở khu thương mại, trên biển hiệu ghi "Chuyên thu mua vàng bạc, lông chồn và đồ cổ". Cậu bước vào cửa tiệm, nội thất bên trong được bài trí trang nhã theo phong cách Trung Hoa. Một nhân viên tầm hai mươi tuổi đang quét dọn, thấy cậu vào liền hỏi: "Chào anh, xin hỏi anh có việc gì không?"
"Tôi muốn xem chiếc đồng hồ này có bán được không?", Trần Trí lấy chiếc Omega từ trong túi ra.
Người nhân viên nhận lấy đồng hồ, xem xét một lát rồi nói: "Chiếc này tôi không nhìn ra được, anh đợi chút." Nói rồi, cậu ta đi vào phòng trong, gọi lớn: "Chị ơi, chị ra xem cái này đi."
Một lát sau, một người phụ nữ trung niên bước ra. Người này hơi béo, da trắng, trên tay đeo đầy nhẫn vàng và ngọc bích.
Người phụ nữ cầm chiếc đồng hồ lên xem kỹ, rồi nở một nụ cười gượng gạo hỏi Trần Trí: "Lấy ở đâu ra thế? Muốn bán bao nhiêu?"
"Bạn tặng, chị cứ ra giá đi.", Trần Trí có chút ngượng ngùng.
Người phụ nữ trung niên cười khinh khỉnh, nói với Trần Trí: "Thế này đi, tôi chụp hai tấm ảnh, hỏi xem có ai mua không, anh để lại số điện thoại đi."
Thấy Trần Trí hơi do dự, bà ta cười nói: "Yên tâm đi! Chỗ chúng tôi cái gì cũng thu mua, để lại tấm ảnh không sao đâu."
Trần Trí hiểu rằng người đàn bà béo này coi cậu là kẻ trộm. Cậu để bà ta chụp ảnh đồng hồ, để lại số điện thoại rồi vội vã rời đi.
Trưa ngày hôm sau, khi Trần Trí đang chuẩn bị gọi điện xin việc thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Trần Trí bắt máy, giọng người bên kia khàn khàn, nghe như một ông lão.
"Chào cậu, tôi muốn xem chiếc đồng hồ đó."
"Được, ông đang ở tiệm đó à? Tôi mang đồng hồ qua." Trần Trí nói.
"Tôi đến đón cậu, tôi biết cậu đang ở đâu.", người kia nói xong liền cúp máy.
"Đúng là quái gở thật", Trần Trí thầm nghĩ, "Vừa đóng phim ma xong giờ lại đóng phim đặc vụ với mình à?"
Khoảng mười phút sau, điện thoại lại đổ chuông, vẫn là giọng nói đó: "Xuống đây, tôi đang ở dưới lầu." Trần Trí chạy ra ban công nhìn xuống, thấy một chiếc Land Rover màu đen đang đỗ, loáng thoáng thấy tài xế là một người đàn ông mặc đồ đen, đeo kính râm. Trần Trí thầm nghĩ, đúng là đặc vụ thật rồi!
Trần Trí cầm đồng hồ đi xuống một cách thản nhiên. Cậu nghĩ thầm, mình đã từng thấy ma rồi thì còn sợ gì mấy tay đặc vụ này nữa? Dù là yêu ma quỷ quái gì, cứ việc đến đây!
Khi cậu đi đến trước xe, cửa sổ sau hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của một ông lão. Ông lão chừng năm mươi tuổi, tóc hoa râm, trông rất tinh anh, chỉ nhìn ánh mắt cũng đủ biết là kẻ khôn ngoan đến tận xương tủy.
Ông lão mỉm cười đầy thân thiện, vẫy vẫy tay nói: "Chàng trai, lên xe đi!"
Trần Trí lên xe, xe bắt đầu lăn bánh. Cậu định hỏi ông lão đưa mình đi đâu, nhưng ông lão vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa bảo cậu đừng vội, lát nữa sẽ biết.
Xe chạy rất lâu, đến chân núi Thiên Hoa, một khu danh thắng nổi tiếng ở thành phố Z. Phong cảnh núi Thiên Hoa rất đẹp, xung quanh núi có nhiều nhà hàng cao cấp mà Trần Trí không bao giờ dám mơ tới. Ông lão đưa Trần Trí đến một khu vực vắng vẻ yên tĩnh ở phía tây núi, nơi có một hồ nước nhân tạo và một căn biệt thự kiểu Trung Hoa tinh xảo phía sau, trên tấm biển đề "Tỵ Thế Các".
Trần Trí không ngờ ở thành phố Z lại có nơi non xanh nước biếc, tựa chốn đào nguyên như vậy. Đúng là có tiền vẫn hơn, cậu thầm nghĩ rồi theo chân ông lão vào biệt thự.
Đi qua vài khu vườn, Trần Trí bước vào sảnh chính. Vừa vào cửa, cậu đã thấy nội thất bên trong được bài trí vô cùng cầu kỳ. Khắp nơi đều là đồ nội thất gỗ quý thời Minh Thanh và các món đồ cổ. Vẻ tinh tế, mỹ lệ của phong cách phương Đông trên nền lụa đen tạo nên một ánh sáng huyền bí đến lạ kỳ. Giữa sảnh là một bộ ghế sofa da sang trọng, phía sau đứng vài gã đàn ông vạm vỡ trông rất nghiêm nghị. Ngồi giữa ghế sofa là một người đàn ông trẻ tuổi đang cúi đầu thưởng trà.
Ông lão bước lên phía trước, hơi cúi người với người thanh niên, cung kính nói: "Báo gia, cậu ấy đến rồi."
Trần Trí quan sát người được gọi là Báo gia. Đó là một người đàn ông khá tuấn tú, khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, lông mày hình chữ bát, mặc bộ đồ Đường trang màu đen, đang chậm rãi uống trà.
Thấy Trần Trí bước vào, hắn đặt chén trà xuống, chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện: "Ngồi."
Trần Trí giả vờ bình tĩnh bước tới ngồi xuống. Cậu cảm thấy không khí ở đây vô cùng căng thẳng, dường như mọi người đều nín thở chờ đợi người đàn ông này.
"Đưa đồng hồ ra đây chúng tôi xem nào.", ông lão lên tiếng trước.
Trần Trí lấy đồng hồ ra đưa tới. Ông lão cầm lấy xem xét kỹ lưỡng rồi gật đầu với Báo gia, sau đó hỏi: "Tiểu huynh đệ, đừng sợ, hãy nói cho chúng tôi biết chiếc đồng hồ này lấy ở đâu ra? Phải nói thật đấy."
"Không có gì, chỉ là một người thầy trước đây tặng thôi. Nếu các người không mua thì tôi về đây.", Trần Trí bình thản đáp, tự nhủ lòng không được để khí thế này làm cho sợ hãi.
"Mua thì chắc chắn là mua, còn cho cậu giá tốt nữa là đằng khác. Nhưng cậu phải nói cho chúng tôi biết là ai tặng, tặng khi nào và ở đâu.", ông lão vẫn ôn tồn nói.
Trần Trí bắt đầu thấy chột dạ, dù sao nguồn gốc chiếc đồng hồ này cũng không rõ ràng. Cậu lại thấy hơi bực mình, nghĩ thầm các người có phải cảnh sát đâu mà sao ai cũng coi tôi như tội phạm để thẩm vấn thế.
"Là thầy giáo tiểu học tặng tôi, hồi nhỏ thầy thấy tôi đáng yêu nên tặng thôi, được chưa? Nếu không mua thì tôi đi đây.", Trần Trí đứng dậy định bước ra ngoài.
"Ngồi xuống.", Trần Trí cảm thấy vai đau nhói, cơ thể bị một lực lớn đè mạnh xuống ghế sofa. Không biết từ lúc nào, một gã đàn ông vạm vỡ đã tiến tới ấn cậu ngồi lại.
Trần Trí vừa định hét lên thì bỗng thấy người thanh niên tên Báo gia đứng dậy.
Báo gia bước tới, ghé sát mặt vào Trần Trí, nhướng đôi lông mày chữ bát nhìn thẳng vào mắt cậu. Trần Trí thấy đôi mắt hắn màu xám tro, sâu thẳm như hai đầm nước không đáy, dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Báo gia nhẹ nhàng vẫy tay, một gã đàn ông mặc đồ đen vạm vỡ tiến lại, rút khẩu súng lục chĩa thẳng vào thái dương Trần Trí.
Báo gia thản nhiên nói: "Tôi hỏi, cậu trả lời. Nói dối là chết, hiểu chưa?"
Trần Trí từng xem rất nhiều phim xã hội đen, thấy nhân vật chính bị súng chĩa vào đầu mà vẫn không hề sợ hãi.
Thế nhưng, khi họng súng thật sự chĩa vào thái dương mình, cậu mới hiểu cảm giác này kinh khủng đến nhường nào, áp lực đè nặng đó không sao tả xiết.
Trần Trí lúc này mồ hôi đầm đìa, không dám vùng vẫy nữa, chỉ biết gật đầu với Báo gia.
Thực ra ngay từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, Trần Trí đã có một nỗi sợ hãi bản năng với người thanh niên tên Báo gia kia. Dù tuổi tác không lớn, nhưng khí chất tỏa ra từ hắn lại vô cùng lạnh lẽo. Lúc này hắn đứng trước mặt Trần Trí chẳng khác nào một quỷ sai mặt xanh nanh vàng đang phán xét sự sống chết của cậu.
"Đồng hồ, lấy ở đâu ra?", Báo gia nhẹ giọng hỏi.
"Là của thầy giáo tiểu học của tôi, thầy ấy chết rồi, xác ở trong nhà kho...", Trần Trí lúc này không còn ý định giấu giếm gì nữa, hơn nữa, cậu cũng chẳng cần phải giấu.
Cậu kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Cuối cùng cậu nói: "Tôi không hề ăn trộm, thầy Quách thực sự từng nói muốn tặng nó cho tôi. Tôi cũng muốn báo cảnh sát để đòi lại công bằng cho thầy, nhưng cảnh sát không tin tôi..."
Báo gia phất tay ngắt lời cậu, hỏi tiếp: "Thế còn tờ giấy?"
"Mất rồi, để ở nhà rồi tự nhiên biến mất, tôi rõ ràng đã cất kỹ rồi mà...", Trần Trí ngây ngô trả lời.
Báo gia nghe đến đây dường như đã tin tưởng, phất tay ra hiệu thu súng lại, rồi lấy một tấm ảnh trên bàn trà đưa cho Trần Trí xem: "Có phải người này không?"
Trần Trí nhìn vào, người trong ảnh chính là thầy Quách.