Trần Trí bật đèn pin điện thoại soi vào trong miếu, không thấy bóng người. Cậu cùng Quỷ Đao đi tới cửa ngôi miếu hoang, khẽ gọi "Nhị Khuê" vài tiếng nhưng không ai đáp lại. Cả ngôi miếu chìm trong tĩnh mịch, tối đen như mực.
Trần Trí và Quỷ Đao rón rén bước vào trong. Trần Trí dùng đèn pin soi khắp lượt, tuy bên ngoài ngôi miếu trông có vẻ đổ nát, nhưng bài trí bên trong lại khá đầy đủ. Khắp nơi trong miếu treo những dải màn màu sắc, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc.
Chính giữa miếu là một pho tượng thần, hình dáng không nhìn rõ. Trần Trí dùng đèn pin soi kỹ, pho tượng này tạc hình một người phụ nữ, tư thế ung dung, sống động như thật, nụ cười trên mặt vô cùng tà mị. Trên người tượng còn phủ một lớp lá vàng, không biết đã từ thời đại nào, thoạt nhìn cứ ngỡ như có một người đàn bà đang mỉm cười nấp sau bức rèm.
Trước tượng thần là một chiếc bàn thờ phủ khăn trải dài, trên đó bày bánh bao và trái cây, tất cả đều đã để lâu ngày đến mức mốc meo. Trên bàn thờ đặt một bài vị, bên trên viết: "Hồ Tiên Nương Nương ngự tọa giá".
Trần Trí thầm nghĩ: "Chắc đây chính là vị Hồ Tiên mà dân làng thờ phụng". Cậu bước tới, khẽ gọi: "Nhị Khuê, chúng tôi đến rồi".
Cậu cùng Quỷ Đao cầm đèn pin tìm kiếm một vòng trong miếu nhưng không thấy bóng dáng ai. Nhiệt độ trong núi rất thấp, trên các cột trụ trong miếu đều phủ một lớp băng giá.
Trần Trí cảm thấy sự tình có vẻ không ổn, thái độ của Nhị Khuê lúc đó rất nghiêm túc, chắc chắn sẽ không thất hứa. Giờ đây, cậu ta và Xuân Hoa không xuất hiện ở đây như đã hẹn, chỉ có thể vì hai lý do: một là họ không chờ nổi Trần Trí nên đã tự mình trốn khỏi làng; hai là họ đã bị phát hiện.
Đúng lúc này, Trần Trí cảm thấy dưới chân có gì đó không ổn, hơi dính dính, như thể có chất lỏng sền sệt dưới lòng bàn chân.
Cậu dùng đèn pin soi xuống, thấy trên những viên gạch xanh dưới đất vậy mà lại có một vũng chất lỏng màu đỏ. Quỷ Đao ngồi xổm xuống, lấy tay chạm vào rồi nói với Trần Trí: "Là máu".
Trần Trí dùng đèn pin soi về phía nguồn gốc của vũng máu đó. Máu chảy ra từ dưới chiếc bàn thờ, một góc khăn trải bàn đã bị nhuộm đỏ.
Trần Trí nín thở, giơ đèn pin, nhẹ nhàng bước tới trước bàn thờ, chậm rãi dùng dao hất tấm khăn trải bàn ra. Ngay lập tức, lòng cậu thắt lại vì kinh hãi.
Phía sau tấm khăn, Nhị Khuê đang nằm co quắp ở đó, đôi mắt đục ngầu, đã tắt thở từ lâu. Ngực cậu ta bị đâm nhiều nhát, toàn thân đẫm máu, đôi mắt trợn trừng, vẻ mặt chết không nhắm mắt.
Đúng lúc này, phía sau Trần Trí vang lên tiếng "loảng xoảng", một bóng người nhảy từ cửa vào.
"Ai?" Trần Trí xoay người lại thật nhanh, vươn tay định bóp cổ kẻ vừa tới.
Nhưng bàn tay cậu đã bị người kia nắm chặt lấy. Người đó lên tiếng: "Mẹ kiếp, mày làm cái gì đấy? Định bóp chết tao à?"
Trần Trí nhìn kỹ, người vừa nhảy vào là Béo Uy.
Trần Trí lập tức thở phào nhẹ nhõm. Thực ra cậu vẫn luôn lo lắng Béo Uy sẽ xảy ra chuyện, cậu hỏi Béo Uy: "Sao rồi? Có thấy Diệp Tử không?"
"Không", Béo Uy lắc đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ buồn bã, "Tao trèo qua cửa sổ nhà cô ấy, trong nhà trống trơn, không có một bóng người. Tao thấy quần áo của Diệp Tử vẫn gấp gọn đặt trên giường, chắc là chưa đi đâu xa".
Trần Trí vỗ vai Béo Uy nói: "Giờ đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta phải tìm cách thoát thân trước rồi tính tiếp".
Béo Uy nhìn thi thể Nhị Khuê dưới đất, nói: "Lũ dân làng này điên thật rồi, đến người của mình cũng giết, đúng là biến thành lũ thú vật trong núi cả rồi".
Trần Trí gật đầu nói: "Nhị Khuê và Xuân Hoa có lẽ đã bị phát hiện ở đây. Nhị Khuê chết chưa lâu, đoán chừng Xuân Hoa hiện giờ đang nằm trong tay lũ dân làng đó. Theo lời Nhị Khuê nói, tối nay cô ấy có thể sẽ bị đưa vào hang hồ ly".
"Nhìn đằng kia kìa", Quỷ Đao đứng phía sau lên tiếng, ngón tay chỉ về phía sau núi ngoài cửa sổ.
Trần Trí nhìn theo hướng tay hắn.
Từ xa có thể thấy một hàng bóng đen đang cầm đuốc sáng rực, hợp thành một con rắn lửa, chậm rãi đi về phía sau núi, đã đi được một quãng khá xa.
"Đi mau! Chúng ta bám theo họ, họ sẽ dẫn chúng ta tới hang hồ ly". Nói xong, Trần Trí ra hiệu cho Quỷ Đao và Béo Uy chạy khỏi miếu hoang, men theo ánh lửa mà đuổi theo.
Ba người nhanh chóng chạy trong màn đêm hướng về phía ánh lửa. Theo dõi là một công việc đòi hỏi kỹ thuật, trước tiên họ phải tránh bị người khác nhìn thấy, nên bước chân phải thật nhẹ, nhưng tốc độ và khả năng phản ứng lại phải cực kỳ nhanh. Trong quá trình chạy, Trần Trí lại một lần nữa chú ý đến thân thủ của Quỷ Đao. Tốc độ của hắn tuy nhanh nhưng cơ thể lại rất vững vàng, suốt cả quá trình chạy không nghe thấy một tiếng thở dốc nào. Béo Uy cũng tạm ổn, so với họ thì hơi thở của Trần Trí có phần dồn dập hơn.
Ba người cứ chạy chạy dừng dừng bám theo đám dân làng, lên núi, đi trong núi suốt gần ba tiếng đồng hồ.
Trần Trí nhanh chóng nhận ra họ đã tiến sâu vào vùng lõi của Đại Hưng An Lĩnh. Đây tuyệt đối là một khu rừng nguyên sinh chưa từng được khai phá, nhiệt độ trên núi cực thấp, những cái cây xung quanh cao đến mức không nhìn thấy ngọn, trên thân cây phủ đầy băng giá cứng nhắc. Những chiếc lá khô cứng kêu xào xạc trong gió lạnh, gió tạt vào mặt đau như dao cắt, trong núi thỉnh thoảng lại vang lên tiếng thú dữ. Đường núi sâu trong Đại Hưng An Lĩnh rất khó đi, đá trên núi vừa trơn vừa cứng. Hai tay bám vào, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị cứa những vết thương sâu hoắm. Đám người phía trước dường như rất quen thuộc với đường núi nên đi rất nhanh. Trần Trí lờ mờ nhìn thấy có khoảng hơn mười người, trong đó có hai người đang khiêng một cây gậy dài, một người phụ nữ bị trói trên đó. Người phụ nữ đó dường như bị bịt miệng nên không phát ra tiếng động nào, đoán chừng chính là Xuân Hoa đang bị đem đi tế thần đêm nay.
Ngay khi họ ngày càng tiến gần đến đám dân làng, Trần Trí nhìn từ xa thấy đội ngũ phía trước dường như đã dừng lại.
Trần Trí và mọi người cũng giảm tốc độ, nhảy lên một tảng đá lớn, nhìn về phía ánh lửa trong ngọn núi tối đen. Vì vừa rồi chạy quá nhanh, giờ họ chỉ còn cách đám dân làng khoảng hơn 20 mét.
Trần Trí thấy nơi đám dân làng dừng lại dường như là một phiến đá lớn bằng phẳng, phiến đá đó rất rộng, khoảng ba bốn mươi mét vuông. Đám dân làng tháo Xuân Hoa xuống khỏi cây gậy, đặt vào giữa phiến đá.
Trần Trí nhìn từ xa, người đứng trước đám dân làng chính là cha của Xuân Hoa.
Sau khi được tháo xuống, Xuân Hoa có vẻ rất hoảng sợ, không ngừng cầu xin cha mình bảo vệ. Trần Trí ở đây cũng có thể nghe thấy tiếng khóc của Xuân Hoa, nhưng cha cô dường như không hề lay chuyển. Dưới ánh lửa chập chờn, Trần Trí nhìn thấy trên mặt ông ta dường như đang mỉm cười.
Đúng lúc ba người Trần Trí đang bàn bạc bước tiếp theo thì đột nhiên, cả vùng núi sâu rung chuyển như có động đất. Tất cả cây cối đều bị chấn động rung lên xào xạc, một đàn chim núi "vút" một tiếng kinh hãi bay ra khỏi rừng, như thể có con thú khổng lồ nào đó đang lao về phía này.
Lúc này, chỉ thấy đám dân làng hét lớn: "Hồ Tiên đến rồi! Chạy mau!".
Những ngọn đuốc rơi rụng khắp nơi, đám dân làng kẻ lăn người bò, chạy thục mạng xuống núi như kẻ điên. Hình như có thứ gì đó vô cùng đáng sợ đang từ trong núi lao ra.
Ba người Trần Trí nhanh chóng nhảy xuống, nấp sau một tảng đá lớn. Họ nhìn thấy đám dân làng như một đàn bóng đen, gào thét biến mất vào bóng tối, trong núi lại khôi phục vẻ tĩnh lặng chết chóc.
Ba người Trần Trí từ sau tảng đá bước ra, leo lên chỗ cao nhìn về phía trước.
Phía trước tối đen như mực, không nhìn rõ lắm. Chỉ thấy trên phiến đá đó, vài ngọn đuốc chưa cháy hết đang nằm rải rác trên mặt đất. Nhờ chút ánh lửa le lói, có thể thấy Xuân Hoa đang nằm sấp trên phiến đá, toàn thân run rẩy dữ dội, khuôn mặt vặn vẹo vì nỗi sợ hãi tột độ.