Phong Hà Cử

Lượt đọc: 3755 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 71
khởi đầu (1)

❊ ❊ ❊

Hội hoa tưng bừng suốt một ngày, mãi đến khi trăng treo đầu liễu, khách khứa mới lần lượt lui về.

Người nhà Tề gia tất nhiên là nhóm rời đi cuối cùng.

Tề Chương những năm trước đều không ở lại đến cuối, thông thường chỉ xuất hiện lúc đầu lấy lệ rồi rút lui, bằng không thân là người có địa vị cao quý như ông, tất khiến các hậu sinh e dè, khó mà thả lòng tận hứng. Nhưng năm nay bởi chuyện lùm xùm giữa lục công chúa và tiểu thư Phó gia, khiến ônh cảm thấy cần phải căn dặn đứa nhị tử vài điều, đành ở lại đến cuối.

Ông sai trưởng tử đưa tam tử và tứ tử xuống núi lên xe trước, còn bản thân cùng phu nhân Nghiêu thị chậm rãi theo sau. Khi Tề Anh tiễn phụ mẫu ra khỏi Phong Hà Uyển liền bị phụ thân gọi lại, nghiêm nghị dặn dò một phen.

Tề Chương chau mày nói: “Chuyện hôm nay giữa lục công chúa và nha đầu Phó gia, trong lòng con có rõ đầu đuôi không?”

Thái độ của ông nghiêm khắc, rõ ràng là đang chuẩn bị nghiêm trị. Nghiêu thị thấy tình hình không ổn, không đành lòng để nhi tử bị mắng, bèn nhanh nhảu cướp lời trước, trách trượng phu rằng: “Ông nói gì vậy? Chuyện này bản thân Kính Thần đã bực bội lắm rồi, hai nha đầu ấy tranh giành tình cảm, sao lại đổ hết lỗi lên đầu nó được?”

Mẫu tử hiền thương con thì dễ hư. Tề Chương bị phu nhân chặn lời, những lời răn dạy định nói cũng đành nuốt ngược vào bụng. Ông vốn muốn khuyên thê tử không nên nuông chiều nhi tử quá mức, nhưng Nghiêu thị vừa xinh đẹp lại biết cách mềm nắn rắn buông, lâu nay khiến ông khó mà nặng lời. Giờ cũng chỉ thở dài, nói vắn tắt với thứ tử: “Đê vỡ từ hang kiến, hơi thở cũng có thể xì thủng một ống trúc. Bao người tưởng chỉ cần làm tốt đại sự là tương lai vững bền, cuối cùng lại vì tiểu tiết mà hỏng cả cục diện. Chuyện nam nữ tuy xem như việc nhỏ, nhưng nếu xử lý không thỏa đáng ngày sau ắt sẽ thành tai họa. Kính Thần, con nhất định phải để tâm.”

Những lời này tuy nhẹ giọng, nhưng đầy hàm ý sâu xa, lại đánh trúng trọng tâm. Tề Anh cũng hiểu rõ nặng nhẹ, bèn cúi đầu đáp: “Phụ thân dạy chí phải, nhi tử xin ghi nhớ.”

Nghiêu thị thấy nhi tử trầm lặng, gương mặt nghiêm túc thì càng xót con, càng thấy bất bình thay. Lại trừng mắt nhìn Tề Chương, nói: “Thôi thôi, ông nói vậy là đủ rồi. Con nó hiểu hết cả rồi, ông cứ xuống núi trước đi, ta còn dặn thêm nó vài câu.”

Tề Chương lắc đầu, quả thực là không thể làm gì được với phu nhân của mình, chỉ đành căn dặn con trai nhớ tiễn mẫu thân xuống núi chu đáo, rồi quay người rời khỏi Phong Hà Uyển.

Nghiêu thị thấy trượng phu đã đi, lúc này mới kéo nhi tử lại, thấp giọng thở dài: “Con cũng đừng trách phụ thân con nghiêm khắc, chuyện hôm nay đúng thật là kỳ quái. Công chúa và nha đầu Phó gia đâu phải người vô giáo dưỡng, sao có thể hành xử hồ đồ đến thế…”

Bà than thở một hồi rồi hỏi: “Giờ đã thành thế này rồi, con định làm sao?”

Tề Anh vẫn điềm đạm, đáp: “Con đã nói rõ với công chúa. Về phần biểu muội Phó gia, vốn dĩ chuyện hôn sự cũng là lời đồn vô căn cứ, hôm nay ầm ĩ một trận cũng tốt, tổ mẫu cũng sẽ bỏ được ý nghĩ ấy.”

Câu nói phía sau Nghiêu thị nghe hiểu, câu trước lại chưa tỏ, liền hỏi: “Con nói gì với lục công chúa?”

Tề Anh thản nhiên đáp: “Nói về chuyện của Văn Văn.”

Nghiêu thị thương nhi tử là thế, nhưng đối với tính cách hỏi nửa đáp nửa của chàng thì vẫn không thể ưa nổi. Lúc này gấp đến mức suýt véo nhi tử một cái, nói: “Mẫu thân hỏi là con nói thế nào với công chúa kia!”

Công chúa kia tính tình kiêu căng như vậy, lại chẳng phải người độ lượng. Hôm nay còn dám công khai tát mặt Phó Dung, ai biết sau này sẽ gây ra trò gì quá đáng hơn?

Tề Anh khẽ thở dài, nói: “Công chúa muốn con đưa Văn Văn đi, con đã từ chối.”

Nghiêu thị kinh ngạc hỏi: “Con từ chối rồi, nàng ấy không nổi đóa sao?”

Tề Anh lắc đầu.

Nghiêu thị vừa giận vừa bất lực, nhưng biết hỏi con cũng chẳng moi thêm được điều gì, bèn thôi, chỉ nói: “Mẫu thân cũng không nói nhiều nữa, lời phụ thân con đã đủ rồi, con tự mình cẩn thận là được.”

Tề Anh khẽ gật đầu.

Nghiêu thị lại hỏi: “Ta thấy công chúa hôm nay xông vào Phong Hà Uyển, là đi tìm Văn Văn?”

Tề Anh gật đầu.

Nghiêu thị chau mày lo lắng: “Văn Văn có bị thương không?”

Tề Anh ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Không bị thương, nhưng chắc là bị dọa sợ.”

Nghiêu thị gật đầu: “Sợ là phải… tiểu cô nương đó thật đáng thương, con nhớ dỗ dành nàng một chút.”

Tề Anh mỉm cười, nói: “Vâng, lát nữa con sẽ đi.”

Nghiêu thị liếc nhìn con trai, thầm nghĩ, vơie tiểu cô nương ấy thì lại kiên nhẫn đến vậy. Trước kia còn sợ nhi tử nhà mình vô tâm, giờ xem ra là mình lo thừa rồi.

Thấy Tề Anh đã có tính toán rõ ràng, Nghiêu thị cũng an tâm, xuống núi trở về.

Tề Anh tiễn người nhà xong, lại quay về Phong Hà Uyển, định đi xem Thẩm Tây Linh.

Tiểu cô nương ấy ban ngày chịu nhiều ấm ức nhưng chàng bận rộn mãi, chưa kịp dỗ dành nàng, giờ mới có chút rảnh rỗi, tất nhiên muốn qua xem.

Nhưng chàng vừa bước vào Ốc Ngọc viện, đã thấy Thủy Bội ra nghênh đón, bẩm rằng tiểu thư đã đi nghỉ.

Khi ấy giờ tuất còn chưa tới, chưa đến giờ ngủ thường ngày của Thẩm Tây Linh nhưng Tề Anh không nghi ngờ, chỉ cho rằng nàng hôm nay bị kinh sợ, nên mệt, muốn ngủ sớm một chút.

Chàng nhìn thoáng qua cửa sổ tối đen kia, không vào trong, chỉ hỏi: “Hôm nay tâm trạng nàng thế nào?”

Thủy Bội suy nghĩ một hồi, rồi cẩn thận đáp: “Tiểu thư có hơi hoảng sợ, nhưng tâm trạng cũng ổn định. Cơm ba bữa ăn đủ, còn đọc sách, không khóc lần nào.”

Nghe đến câu không khóc, Tề Anh yên tâm phần nào, gật đầu, dặn: “Chăm sóc nàng cẩn thận.”

Thủy Bội đáp “vâng”, rồi thấy công tử xoay người rời đi.

Nàng rướn cổ nhìn theo bóng lưng chàng khuất dần, rồi mới quay vào sân. Đến trước cửa phòng Thẩm Tây Linh, nàng khẽ nói: “Tiểu thư, công tử đi rồi.”

Bên trong lặng im một lát, rồi thanh âm nhẹ nhàng vang lên: “Ừm. Vất vả tỷ rồi, tỷ nghỉ ngơi sớm đi.”

Thủy Bội nghe giọng nàng tuy không có gì lạ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có gì không ổn.

Tiểu thư của nàng xưa nay luôn muốn gần gũi công tử. Từ sau khi công tử từ Nam Lăng trở về, hai người càng thêm thân thiết. Nếu là ngày thường, hễ công tử tới, nàng nhất định vui mừng ra đón. Hôm nay không những không ra, thậm chí còn cố ý tránh mặt, nhờ người nói đã đi nghỉ rồi việc này quả thật bất thường.

Thực ra hôm nay ban ngày Thủy Bội đã thấy tiểu thư có điều không ổn. Công tử và lục công chúa lần lượt rời đi, không lâu sau tiểu thư cũng một mình ra khỏi cửa, còn không cho ai theo sau. Khi trở về, dáng vẻ hồn phi phách tán, lơ đãng thất thần, nhưng hỏi thế nào cũng không chịu nói một lời.

Thủy Bội không biết tiểu thư có lẽ đã nhìn thấy hay nghe được điều gì, lúc này cũng không tiện khuyên giải, trong lòng nghĩ tiểu thư còn nhỏ tuổi, có lẽ ngủ một giấc sẽ quên hết, ngày mai sẽ bình thường lại. Thế là chỉ đáp một tiếng rồi lặng lẽ lui ra.

Ngày hôm sau, sau khi nghỉ ngơi xong, Tề Anh rời khỏi Phong Hà Uyển.

Ngày thường, dù sáng sớm chàng đã ra khỏi nhà, Thẩm Tây Linh luôn thức dậy cùng chàng, không ngày nào bỏ lỡ, lại thích chui vào gần bên để cùng dùng bữa sáng. Nhưng hôm nay chàng ăn trong hoa phòng lại không thấy nàng đâu, khiến Tề Anh có chút bất ngờ.

Chàng nghĩ ngợi rồi bảo Thanh Trúc, người hầu bên cạnh: “Đi hỏi xem trong Ốc Ngọc viện thế nào rồi.”

Thời tiết lúc này mới chớm ấm mà vẫn còn lạnh, Tề Anh lo lắng tiểu cô nương bị cảm, lại biết tính nàng không thích nói chuyện nên càng phải hỏi cho rõ.

Thanh Trúc nghe theo đi hỏi, sau đó trở lại báo rằng Thẩm Tây Linh không có gì, chỉ là vẫn chưa dậy mà thôi. Tề Anh nghe vậy nhíu mày, khẽ ho một tiếng rồi gật đầu, không nói thêm gì nữa, một mình dùng xong bữa sáng rồi lên triều.

Thẩm Tây Linh đợi đến khi Tề Anh rời khỏi Phong Hà Uyển mới dậy. Sau khi thức dậy thì thần sắc bình thường, Tử Quân và Phong Thường đều không nhận ra điểm gì khác lạ, chỉ Thủy Bội vẫn cảm thấy tiểu thư có phần bất thường. Nhưng nhìn sắc mặt nàng lúc ấy dịu dàng, trầm ổn, thật khó nói có gì khác biệt, đành âm thầm cảm thấy không yên trong lòng.

Tuy nhiên cảm giác khó chịu ấy cũng không kéo dài lâu. Vào buổi trưa, chưa bao lâu sau khi ăn xong, nghe nói Đinh tiên sinh người quản lý sổ sách từ nơi khác trở về, đang đợi ở nhà chính, muốn gặp nàng.

Thẩm Tây Linh nghe vậy rất vui mừng.

Nàng từ sớm đã để ý chuyện tiệm vải mà Tề Anh từng nhắc trước lễ hội hoa, nghe tin Đinh tiên sinh đã về, vui đến không chịu được, liền thu xếp đi gặp.

Đinh tiên sinh là người mập mạp, mặt mũi phúc hậu, khoảng năm mươi tuổi, có ria mép nhỏ, luôn mỉm cười. Vừa gặp Thẩm Tây Linh liền nói lời hay ý đẹp, rất hòa nhã, rồi nói: “Vài hôm trước nhận được thư của công tử, bảo sẽ tặng tiểu thư tiệm vải trên phố Thuận Nam. Tiếc là lúc đó ta không có mặt ở Kiến Khang nên chậm trễ mấy ngày, mong tiểu thư không phiền lòng.”

Thẩm Tây Linh vội đáp: “Thưa tiên sinh, ngài không cần khách sáo. Ta còn là tay mơ trong việc này, cần học hỏi nhiều, chờ đợi chút cũng đáng.”

Đinh tiên sinh vuốt ria mép, cười hiền hòa, nói liên tiếp: “Không có gì, ta đã sai người kiểm tra sổ sách cửa hàng rồi, hôm nay có thể đưa tiểu thư xem. Ngoài ra còn có vài việc cụ thể cần bàn giao, e là tiểu thư phải theo ta đến cửa hàng xem tận mắt mới được.”

Thẩm Tây Linh cảm kích gật đầu: “Đương nhiên rồi, cảm tạ tiên sinh. Không biết tiên sinh khi nào có thời gian?”

Đinh tiên sinh nói hôm nay còn rảnh, Thẩm Tây Linh nghĩ ông ấy chắc bận rộn nhiều, mà mình lại không có việc gì, nên lấy ngày hôm nay làm luôn, hỏi ông có được không.

Đinh tiên sinh đồng ý. Thẩm Tây Linh liền mời ông nghỉ ngơi chút, mình trở về phòng chuẩn bị rồi xuất phát.

Tử Quân vốn thích náo nhiệt, nghe tin Thẩm Tây Lịn ra ngoài, vui mừng phấn khởi, liên tục nói muốn đi theo. Thủy Bội lại khá lo lắng, khuyên nàng: “Tiểu thư, chuyện này hay không nên hỏi công tử trước đã? Nếu cứ thế ra khỏi Phong Hà Uyển, nô tỳ e nếu có chuyện gì sẽ không hay…”

Phong Thường cũng thích náo nhiệt, nhưng vì lần trước lễ hội hoa nàng cùng Tử Quân đã gây ra phiền phức, nên giờ thận trọng hơn, nghe vậy cũng cùng Thủy Bội khuyên ngăn.

Thẩm Tây Linh im lặng một lúc, mím môi nói: “Các tỷ nói đều đúng, nhưng công tử bận việc, đâu có thời gian để ý chuyện nhỏ nhặt này? Ta cũng không thể việc gì cũng phiền công tử.”

“Hơn nữa…” Nàng hơi cúi mắt, giọng ngày càng trầm lặng: “Công tử không thể mãi lo cho ta cả đời, ta phải tự mình quyết định mọi chuyện.”

Câu nói này khiến Tử Quân và Phong Thường không cảm thấy gì, nhưng Thủy Bội trong lòng như bị một cú đấm mạnh. Cảm giác kỳ lạ từ hôm trước càng dâng lên mãnh liệt, càng chắc chắn tiểu thư đang có điều bất hòa với công tử. Thời gian gần đây sự thân mật giữa hai người bỗng chốc nhạt nhòa, thậm chí có phần xa cách.

Nàng không biết làm sao khuyên bảo, thấy tiểu thư quyết ý như vậy, đành âm thầm theo sau, cùng với Tử Quân và Phong Thường, đưa tiểu thư xuống núi.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Nguồn: novembrehiver
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi