Phong Hà Cử

Lượt đọc: 4306 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 78
mèo con (5)

❊ ❊ ❊

Chàng thật khó mà nói rõ được cảm giác mà ánh mắt ấy đã để lại trong lòng chàng.

Nhị công tử Tề gia từ trước đến nay đã thấy vô số ánh mắt yêu thương của các thiếu nữ, có không ít người biểu lộ tình cảm thẳng thắn hơn cả tiểu cô nương trước mặt chàng. Thế nhưng mỗi khi nhìn thấy những ánh mắt ấy, chàng chưa từng cảm thấy gì, thậm chí cũng chẳng có chút xúc động nào. Nếu phải nói, chỉ cảm thấy chút bất đắc dĩ và phiền toái, như đối với Tiêu Tử Dư hay Triệu Dao, đều như vậy.

Thế mà, trong khoảnh khắc ấy, khi chàng nhìn vào ánh mắt của Thẩm Tây Linh, lòng chàng bỗng nhiên nhói lên, giống như từng lớp sóng cuộn trào. Cảm giác lúc nghe từ miệng tổ mẫu về sự thật hôm ấy bỗng quay lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn lúc đầu. Chàng cảm thấy có chút bối rối và dường như trái tim mình bị bàn tay mềm mại của một con mèo nhẹ nhàng gãi qua, cảm giác ấy thật khó nói.

Vấn đề càng rắc rối hơn, ngoài sự khó hiểu ấy là chàng còn cảm thấy đau lòng cho nàng. Nàng luôn có khả năng khiến chàng cảm thấy đau lòng như vậy.

Từ lần đầu gặp nàng, nàng đã khiến chàng có cảm giác như thế. Khi ấy, nàng ngã ngồi giữa tuyết ở cổng thành, tuyết phủ đầy người, ánh mắt nhìn lên chàng ấy thật mơ màng và mệt mỏi. Chàng biết nàng đang khao khát được cứu, nhưng có lẽ vì nàng đã trải qua quá nhiều sóng gió nên đã trở nên e dè khi cầu cứu, ánh mắt nàng lúc ấy như muốn nói lại ngừng.

Muốn nói lại ngừng. Chàng hiểu rất rõ ánh mắt ấy vì đôi khi, chàng cũng từng như vậy. Khi phụ thân và các thúc thúc, cữu cữu cứng rắn quyết định những điều mà trong mắt chàng là không hợp lý, khi những cuộc tranh luận sôi nổi trong Khu Mật Viện, khi bệ hạ trong triều đã nhìn chàng với ánh mắt đầy thử thách, chàng cũng từng muốn nói mà lại ngừng.

Chàng ít nói, không phải vì không có gì để nói mà đôi khi biết rằng lời nói không có ích gì nên chàng cảm thấy mệt mỏi khi phải tranh biện thêm. Đó là một nỗi bất đắc dĩ.

Lần đầu tiên gặp nàng, nàng vẫn còn nhỏ, mới mười một tuổi nhưng đã có ánh mắt muốn nói lại thôi, kiềm chế, mệt mỏi, đượm buồn và kín đáo như vậy. Chỉ một cái nhìn, đã khiến lòng chàng trào lên thương cảm.

Chàng cứu nàng, tất nhiên là vì nhận lời phụ thân nàng, nhưng ngoài lý do đó, còn có một thứ khác. Chàng có thể hiểu nàng và mãi đến sau này, chàng mới nhận ra tiểu cô nương ấy dường như cũng thấu hiểu chàng một chút. Đó là một chuyện kỳ lạ.

Sau đó, chàng để nàng ở lại trong Phong Hà Uyển.

Chàng trong đời cũng từng giúp đỡ người khác, những kẻ nhận ân huệ của chàng chẳng bao giờ thôi tham lam, chỉ một lần đã đòi hỏi nhiều hơn khiến chàng cảm thấy phiền lòng. Chàng chưa từng mong đợi nhi nữ của Thẩm Khiêm lại có gì khác biệt với những người khác, dù sao thì nàng cũng có một người phụ thân theo lời đồn là tham lam vô độ và không có phẩm hạnh.

Nhưng nàng quả thật khác biệt. Nàng chưa bao giờ tham lam điều gì, không phải vì giả tạo mà là do tâm hồn nàng thuần khiết. Dù chàng đối xử tốt với nàng, nàng vẫn giữ vững nguyên tắc của mình, dù sau này chàng ngày càng quý mến nàng, nàng cũng không vì thế mà trở nên dựa dẫm vào lòng thương hại của chàng, nàng thế mà vẫn cảm kích từng chút thiện ý từ người khác.

Nàng chính là một người như vậy, trong sáng và thuần khiết. Có lẽ nàng cũng có những suy nghĩ ngốc nghếch mà chàng không hiểu, cho rằng tất cả những gì nàng có được đều là những thứ không đáng có, vì vậy mà đôi khi nàng lại thể hiện sự kiềm chế và né tránh, điều đó càng khiến chàng thương xót nàng hơn. Chàng rất thích nàng hiểu chuyện, nhưng đôi khi cũng cảm thấy nàng quá hiểu chuyện, chàng biết rằng những người quá hiểu chuyện thường sẽ chịu nhiều thiệt thòi.

Giờ đây, nàng vẫn nhìn chàng bằng ánh mắt ấy. Ánh mắt ấy có sự lưu luyến, ái mộ, nhưng ngoài ra còn là sự kiềm chế, chịu đựng và một chút đắng cay nhẹ nhàng. Như thể nàng đã mặc định đó là lẽ dĩ nhiên trong cuộc sống.

Chàng không thể chịu đựng được ánh mắt ấy của nàng. Chàng vốn đã quyết định sẽ mở lời với nàng, giúp nàng phân rõ sự khác biệt giữa tình yêu đôi lứa và tình thân gia đình, dù nàng không hiểu, chàng cũng sẽ dần dần tạo khoảng cách với nàng để tình cảm của nàng từ từ phai nhạt.

Nhưng giờ đây, khi nàng nhìn chàng bằng ánh mắt này, chỉ trong một khoảnh khắc, kế hoạch mà chàng đã chuẩn bị từ lâu bỗng sụp đổ. Nàng lại một lần nữa khiến chàng không đành lòng, khiến chàng không thể thốt ra những lời làm tổn thương nàng.

Chàng không nên mềm lòng.

Chàng và Tiêu Tử Dư đã lớn lên cùng nhau, tình cảm nhiều năm như vậy mà chàng còn không thể mềm lòng với nàng ta. Chàng đối xử dịu dàng với nàng ta là vì tôn trọng thân phận của nàng ta.

Nhưng với Thẩm Tây Linh thì khác, chàng thực sự cảm thấy đau lòng cho nàng. Mỗi khi nghĩ đến những lời nói sẽ làm nàng buồn lòng, chàng lại không thể thốt ra.

Chàng quyết định sẽ đợi thêm một chút nữa… Đợi nàng lớn thêm một chút rồi sẽ nói, hoặc có lẽ đợi nàng vui vẻ hơn, chàng sẽ nói sau…

Chàng thở dài nhẹ nhàng, trầm mặc một lát, rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp đưa cho Thẩm Tây Linh.

Thẩm Tây Linh không vội nhận, nàng nhìn chiếc hộp một chút rồi hỏi: “Đây là…?”

Chàng nhìn nàng một chút, mở chiếc hộp ra, Thẩm Tây Linh ngồi xa không nhìn rõ bên trong, bèn vô thức đến gần, dưới ánh trăng sáng, nàng mới thấy trong hộp có một con châu chấu và một con thỏ bên bằng cỏ.

Nàng rất ngạc nhiên, vẻ mặt có chút ngơ ngác, bị chàng nhìn thấy, chàng liền cười nâng mày hỏi: “Không phải ngươi đã nói muốn có nó sao? Sao bây giờ lại ngạc nhiên vậy?”

Thẩm Tây Linh bị câu hỏi của chàng làm cho ngẩn ngơ, cảm xúc lệ thuộc vào chàng trong lòng bỗng trở nên mãnh liệt hơn, tựa như muốn tràn ra từ trái tim nhỏ bé của nàng. Nàng cố gắng kiềm chế cảm xúc này, nỗ lực trấn tĩnh lại tâm thần, cúi đầu đáp: “Ta không ngờ công tử vẫn nhớ…”

Nàng nhìn xuống chiếc hộp, thấy hai món đồ nhỏ xíu được chế tác tỉ mỉ, chắc chắn hơn lần trước chàng làm cho nàng, đẹp hơn và tinh xảo hơn. Tâm trạng nàng bỗng nhiên xao động mạnh mẽ, lại nghe chàng nói: “Ngươi ít khi nào xin ta thứ gì nên tự nhiên ta nhớ.”

“Cứ giữ đi.”

Chàng đưa chiếc hộp lại gần nàng, bàn tay với ngón tau dài và khớp xương mạnh mẽ ấy càng lúc càng gần. Sau hoa hội, đây là lần đầu tiên nàng lại gần chàng như vậy, cảm xúc mà nàng đã kiên quyết giữ kín trong suốt tháng qua bỗng lại có nguy cơ tuôn trào.

Trời ơi, nàng thật sự muốn tựa vào lòng chàng biết bao! Nhưng nàng không thể. Nàng sợ rằng mình sẽ bật khóc mất, lúc này phải dùng hết sức lực để kiềm chế dòng nước mắt sắp trào ra từ khóe mắt, vì vậy cũng không thể nhận lấy chiếc hộp từ tay chàng.

Chàng nghĩ nàng vẫn đang làm dáng, không muốn nhận nữa, vì vậy ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Nếu vậy, ngươi không muốn nữa sao? Không sao, vậy thì…”

Chàng còn chưa nói hết, Thẩm Tây Linh cũng chưa kịp giải thích, bỗng nhiên con mèo nằm trên đùi chàng thức giấc, kêu meo meo rồi đứng dậy, đưa móng vuốt nhỏ như muốn chơi với con châu chấu và con thỏ trong hộp.

Mèo đâu hiểu gì về trọng lượng và giá trị, một cú gãi xuống là có thể khiến châu chấu và thỏ bị phá hỏng. Thẩm Tây Linh không kịp suy nghĩ, phản xạ nhanh chóng giật lấy chiếc hộp từ tay chàng, ôm chặt vào lòng, còn quay lại nhìn mèo con, nói: “Không được! Cái này không thể cho mi!”

Lúc nàng nói câu này, giọng nói cũng trở nên khá lớn, như thể vội vã và bị giẫm phải đuôi, nói xong mới nhận ra mình đã lỡ lời, lòng càng thêm lo lắng, cảm thấy càng lộ ra sự e thẹn trước mặt chàng. Mặt nàng đỏ bừng, ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn chàng, quả nhiên thấy ánh mắt chàng đang mỉm cười nhìn nàng, nàng bỗng cảm thấy mình như chạm phải lửa, vội vàng cúi đầu xuống.

Chàng nhìn nàng, đôi mắt lộ ra vẻ dịu dàng, nhìn cách nàng ôm chặt chiếc hộp, lòng càng mềm mại hơn. Con mèo trên đùi chàng vẫn quậy phá, chàng liền ôm nó lên, tránh cho nàng khỏi cảm thấy ngượng ngùng rồi không nhắc đến chuyện chiếc hộp nữa, mà hỏi: “Còn con mèo này, ngươi có muốn không? Nếu không muốn, ta sẽ trả lại cho bệ hạ.”

Thẩm Tây Linh ngẩn người một chút, chớp mắt nhìn chàng rồi hỏi: “Hả? Con mèo này… có thể trả lại sao?”

“Đương nhiên!” Chàng gật đầu. “Đây là vật tặng của triều đình, rất quý giá, ta nghĩ ngươi sẽ thích nên mới xin bệ hạ. Không ngờ ngươi không thích, vậy thôi thì trả lại cho thoả, nghe nói lục công chúa cũng muốn, chi bằng…”

Thẩm Tây Linh thật ra rất thích mèo, dĩ nhiên không nỡ trả lại con mèo tuyết này, nhưng trong lòng nàng còn có chút do dự, chưa quyết định liệu có muốn nuôi nó hay không. Nhưng khi nghe đến cái tên Tiêu Tử Dư, nàng bỗng cảm thấy trong lòng có chút không vui, một cơn tức giận nổi lên, bực bội nói: “Con mèo này… nếu mà đã muốn tất cả như vậy, sao lại trả lại? Nếu… nếu thật sự là như vậy, ta để lại nuôi cũng được…”

Nàng nói năng lúng túng, nhưng trong lòng chàng làm sao không nhận ra sự không nỡ và vui sướng trong nàng? Chàng không thể nhịn cười, ánh mắt tràn ngập thương yêu, nhưng cũng không vạch trần nàng, chỉ đơn giản đáp lại nàng: “Ừ, vậy thì ngươi nuôi đi.”

Mèo là phải vuốt lông mới thích. Nói xong, chàng ôm con mèo tuyết lên, định để Thẩm Tây Linh ôm, nhưng mèo tuyết lại giãy giụa, dùng đôi chân ngắn liền bám lấy chàng. Thẩm Tây Linh thấy vậy có chút tức giận, trong lòng nghĩ rõ ràng nó vẫn thích nàng nhất trước khi nằm trên đùi chàng, sao chỉ mới ngồi một chút mà đã đổi tính rồi, nàng không khỏi cảm thấy ghen tị, bĩu môi nhìn mèo tuyết rồi mắng: “Nhóc con, thật là vô tâm.”

Lời nàng có chút đùa cợt nhưng cũng có phần thật lòng, chàng lại bị nàng làm cho buồn cười, rồi nhìn nàng một cách mơ hồ, trong mắt lộ rõ sự yêu chiều, nói: “Ừ, đúng là vô tâm thật.”

Thẩm Tây Linh chưa kịp hiểu hết ý trong câu nói của chàng nhưng nàng cảm giác có điều gì đó sâu xa trong đó. Khi nàng đang suy nghĩ, mèo tuyết đã thông minh hơn, có lẽ nó nhận ra ai mới là chủ nhân thật sự của mình, liền ngoan ngoãn chui vào trong lòng nàng.

Thẩm Tây Linh không so đo gì nữa, lại ôm nó vào lòng, con mèo nhỏ quậy qua quậy lại trong tay nàng, bộ dạng ngộ nghĩnh làm nàng bật cười, vẻ mặt cũng dần dần trở nên vui vẻ hơn.

Nàng lén lút nhìn chàng một cái, câu nói đầy ẩn ý của chàng lúc nãy khiến nàng hơi tức giận, nghĩ một hồi, nàng cũng phản kháng lại bằng một câu có ẩn ý: “Ta sẽ chăm sóc mèo tuyết thật tốt. Mà đã nuôi rồi thì sẽ nuôi nó cả đời, tuyệt đối không dễ dàng bỏ nó đi.”

Chàng rất thông minh, đương nhiên cũng nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, nghe xong chỉ nhướn mày.

Chàng không biết nàng lại đang nghĩ gì, có lẽ là lại lo lắng điều gì, nàng vốn rất cẩn trọng. Chàng bình thường không có kiên nhẫn để dỗ dành ai, nhưng Thẩm Tây Linh lại có khả năng khiến chàng phá lệ nhiều lần.

Nghe nàng nói nửa ngập ngừng nửa kiên quyết như vậy, chàng chẳng những không tức giận, mà lại cảm thấy nàng thật đáng yêu, cười mỉm rồi nói: “Đúng vậy, phải như vậy, nếu đã làm thì làm tới cùng, không làm thì thôi.”

Lời nói của chàng vô cùng nghiêm túc, không chút đùa giỡn, khiến nó như một lời hứa.

Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, trong tai nàng lúc này là lời của chàng, rồi lại là lời nói của chàng với công chúa hôm hội hoa, lòng nàng bối rối không biết nên tin vào điều gì. Nhưng lúc này, nhìn chàng và cả phong cảnh hoa sen đằng sau chàng, nàng lại cảm thấy một chút bình yên trong lòng, sau hai tháng từ buổi hội hoa, đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác này.

Chàng nhìn nàng, đôi mắt đã rõ ràng thấy được sự thay đổi trong ánh mắt nàng, dù vẫn còn chút hoang mang, nhưng ánh nhìn trong veo, ngập tràn yêu thương, lại dần trở về. Những cử chỉ nhỏ nhặt, tình cảm dạt dào.

Chàng không hề nhận ra mình đã nhẹ nhõm thở ra, cũng không để ý ánh mắt mình đã dần lộ ra nụ cười, chỉ là im lặng nhìn nàng, rồi hỏi: “Dạo này ta rất nhớ món trứng hấp ngươi làm, sáng mai nếu ngươi tiện thì làm cho ta một phần nhé?”

Họ đã lâu không dùng bữa sáng cùng nhau, kể từ khi bắt đầu mâu thuẫn, đã không có lần nào nữa.

Thẩm Tây Linh vốn là người rất nhạy cảm, nàng tự nhiên hiểu ý trong lời nói của chàng, chàng đang hỏi liệu họ có thể hòa giải không.

Hòa giải là cách hiểu của trẻ con, còn suy nghĩ của Tề Anh thì dĩ nhiên không đơn giản như vậy. Chàng thực sự quan tâm đến việc nàng có thể thả lỏng lòng mình, vui vẻ trở lại không. Chàng không muốn nhìn thấy nàng cứ mãi im lặng, những lời chưa nói vẫn đọng lại trong cổ họng. Nhưng thực ra, Thẩm Tây Linh hiểu được, ý chàng đúng là muốn hỏi liệu họ có thể trở lại như trước không.

Nàng trầm tư một lát, không vội trả lời, đầu tiên nhìn con mèo tuyết trong lòng mình, rồi lại nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay, tâm tư vẫn lẩn quẩn quanh câu nói gần như là lời hứa của chàng vừa rồi.

Có lẽ là vì đêm nay trong khu vườn quá tĩnh lặng, hay có lẽ vì hoa sen dưới ánh trăng đêm nay quá thanh thoát, hoặc có thể là vì người ngồi bên cạnh nàng đêm nay quá dịu dàng.

Thẩm Tây Linh cảm thấy trái tim bất an suốt hai tháng nay của mình bỗng chốc dịu lại, như được một làn gió nhẹ thổi qua.

Nàng lén lút liếc nhìn chàng, nhẹ nhàng mím môi, rồi khẽ gật đầu. Khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.

Ngày mai, có thể sẽ lại có những sóng gió và những tình cảm nàng dành cho chàng có lẽ cũng sẽ phải phai nhạt vào một ngày nào đó. Nàng không biết sẽ phải đối mặt với việc chia xa với chàng vào lúc nào, nhưng trước khi ngày đó thật sự đến, nàng vẫn có thể ở bên cạnh chàng, cảm nhận từng khoảnh khắc yên bình bên nhau.

Nàng sẽ an ổn học hỏi, trưởng thành từng ngày và nhẹ nhàng ôm lấy bí mật này trong lòng, âm thầm yêu thương chàng, lặng lẽ, thật lặng lẽ thôi. Cho đến khi nàng không thể tiếp tục nữa…

Về mối quan hệ tình cảm: Cảm xúc của Văn Văn đã rất rõ ràng, tình yêu và tình cảm gần như tình thân đan xen, vừa phức tạp vừa sâu sắc. Còn tình cảm của Tề Anh, tôi nghĩ đây là một vấn đề có thể có nhiều ý kiến khác nhau, vì khi viết tôi cũng cố tình để nó mơ hồ một chút, rất hoan nghênh mọi người giữ lại cảm nhận và hiểu biết của riêng mình nhé~ Cá nhân tôi nghĩ, thái độ của Tề Anh đối với Văn Văn rất đặc biệt, hiện tại đang ở gần ranh giới của tình yêu, nhưng lại bị đạo đức và những áp lực thực tế ngăn cản, khiến chàng rất khó xử (Ôi, vỗ đầu… Chàng vẫn chưa coi Văn Văn là một người phụ nữ trưởng thành nên tình cảm của chàng rất mơ hồ).

Về tuyến sự nghiệp: Quyển này chủ yếu là những bước chuẩn bị, thực ra không có nhiều tình tiết phát triển, nhiều diễn biến chỉ mới đặt nền móng, rất nhiều nhân vật chỉ mới xuất hiện, nên đôi khi đọc có vẻ chưa có sự kết nối rõ ràng. Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn! Tuyến chính sẽ được mở rộng trong quyển 3, bao gồm chuyện tình của hai người, lý do họ phải chia tay, biến động trong chính trị Đại Lương, lý do Văn Văn phải gả cho Cố Cư Hàn, mối quan hệ giữa Nam Tề – Bắc Cố thay đổi thế nào, v.v., rất nhiều tình tiết vẫn còn chưa được giải quyết, hy vọng đừng bị vỡ vụn (ôm đầu).

À, quyển 3 sẽ có dung lượng lớn hơn rất nhiều (quyển 2 có lẽ chủ yếu là những tình cảm nội tâm… xin lỗi mọi người…), vì vậy tôi dự định sẽ làm nhịp độ nhanh hơn một chút, hy vọng có thể kể rõ câu chuyện mà không bị kéo dài quá.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Nguồn: novembrehiver
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi