Phong Hà Cử

Lượt đọc: 3756 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 72
khởi đầu (2)

❊ ❊ ❊

Thẩm Tây Linh chuyến này ra cửa, quả có phần đột ngột. Từ khi nàng đến ở tại Phong Hà Uyển, chưa từng một lần tự mình ra ngoài. Tề Anh dĩ nhiên cũng chẳng để tâm đến việc sắp sẵn một cỗ xe ngựa cho nàng, cho nên việc ra ngoài thế nào bỗng hóa thành cái khó.

Thủy Bội vốn định lấy cớ ấy mà khuyên tiểu thư mình quay về trong viện, chẳng ngờ đúng lúc then chốt lại gặp ngay Lục Tử tên giữ cửa đến quấy rối.

Tên này cũng là người lanh lợi, vừa thấy Thẩm Tây Linh bước ra đến cổng, liền chạy đến lấy lòng, tươi cười mà rằng: “Tiểu thư định dùng xe ngựa chăng?”

Nói ra thì Lục Tử cũng là người có duyên với Thẩm Tây Linh. Thuở ban đầu nàng theo Bạch Tùng đến Phong Hà Uyển, từng quỳ nửa đêm trong tuyết trước cổng, chính hắn là kẻ phát hiện nàng ngất đi trong ổ tuyết. Sau đó, đêm Trừ Tịch đi báo tin cho nhị công tử Tề gia cũng chính là hắn, hắn cũng từng gọi đại phu cho nàng, thay bếp lò sưởi nữa.

Hắn là người mắt thấy tai nghe việc tiểu thư từ chốn bùn lầy mà bước lên mây xanh. Khi trước nhị công tử chẳng thèm cho vào cửa, nay lại riêng cấp cho nàng một viện trong phủ, còn rất được sủng ái. Ai dám chắc sau này chẳng có vận lớn hơn nữa?

Lục Tử nghĩ rằng, phúc khí là thứ ai thấy cũng có phần, đã gặp thì cũng nên tranh thủ. Nay thấy Thẩm Tây Linh không có xe, bèn tự ý chuẩn bị một cỗ cho nàng, lại mặc kệ ánh mắt không mấy thiện ý của Thủy Bội tỷ, chủ động xin được đánh xe cho nàng.

Thẩm Tây Linh dĩ nhiên cảm kích, định tạ ơn Lục Tử. Hắn gãi đầu cười ngây, luôn miệng nói chẳng đáng chi, rồi liền đánh xe theo sát phía sau xe của Đinh tiên sinh, thẳng hướng về đại lộ Thuận Nam.

Thành Kiến Khang rộng lớn, đông tây nam bắc mỗi hướng đều bốn mươi dặm, xung quanh còn có Thạch Đầu thành, Tây Châu thành, Bạch Hạ thành, Đông phủ thành, Nam Lang Gia quận thành chầu về, quả xứng danh nơi phồn hoa bậc nhất thiên hạ. Từ Tuyên Dương môn đến Chu Tước môn, hai bên ngự đạo phủ nha, miếu tự san sát. Chốn quý nhân cư trú phần nhiều ở dọc ngự đạo hoặc ven sông Tần Hoài mà đại lộ Thuận Nam nơi Đinh tiên sinh dẫn Thẩm Tây Linh đến lại là nơi thuộc góc tây nam thành, cách chốn ‘kim tuyến’ một đoạn.

Chốn này không phải khu quý tộc cư ngụ, nhưng nhân khí cực thịnh, kẻ qua người lại tấp nập. Thành Kiến Khang có bốn chợ lớn, nơi này gần một đại thị, lại thêm vài chục tiểu thị quanh đó, ngày ngày thương khách chen chân, người qua ngựa lại, thành thử xe ngựa vào đại lộ Thuận Nam thì liền chậm lại.

Thẩm Tây Linh ngồi trong xe, thấy lạ lẫm mà hiếu kỳ, hé cửa sổ trông ra ngoài. Bên đường hàng quán san sát, tiếng rao í ới, cảnh tượng náo nhiệt sinh động. Quả thực, đã lâu nàng chưa được thấy phong cảnh thế này.

Tuy sinh nơi chợ búa, nhưng gần đây nàng luôn ở nhờ trong phủ Tề gia, mấy tháng chưa từng bước chân ra cửa. Với nơi này, nàng rất quen thuộc. Khác chăng là, thuở bé mỗi lần ra phố là để theo mẫu thân vào tiệm cầm đồ, hoặc đến dược đường bắt thuốc. Còn nay, nàng lại có một gian cửa hiệu ngay tại con phố náo nhiệt ấy, điều mà xưa kia nàng chẳng dám mơ tưởng.

Tử Quân cười rằng: “Xem mắt tiểu thư kìa, sáng rực lên cả! Nô tỳ là lần đầu gặp, người còn mê tiền hơn nữa kìa.”

Mấy nha hoàn ngồi tụ lại cười khúc khích khiến Thẩm Tây Linh mặt thoáng đỏ hồng. Đúng lúc ấy Lục Tử dừng xe, nói rằng đã đến nơi, mấy người Thủy Bội liền xuống trước, dìu nàng bước xuống.

Vừa xuống xe, quả nhiên thấy một tiệm vải, bề ngoài không mấy oai vệ, bảng hiệu cũng giản dị, nom ra có tuổi, song nhìn sơ qua lại rất chỉnh tề. Thẩm Tây Linh thuở nhỏ từng thấy nhiều loại tiệm như vậy, nay gặp lại, cảm giác như đã trải mấy đời.

Đinh tiên sinh đã xuống trước, cùng một trung niên gầy gò đang đứng chờ trước cửa. Thấy nàng xuống xe, liền cười mà giới thiệu: “Đây là Lư chưởng quầy, đã điều hành tiệm này hơn mười năm.”

Thẩm Tây Linh chào hỏi vị chưởng quầy kia thì nghe Đinh tiên sinh giới thiệu nàng với ông ta: “Đây là Phương tiểu thư, ta đã nói trước với ngươi rồi, sau này chính là tân chủ nhân của tiệm.”

Lư chưởng quầy thấp bé, mặc áo vải thô, gò má cao. Ông rất khách khí, chào hỏi rồi hỏi rằng: “Nhị công tử nhà ta vẫn bình an cả chứ?”

Thẩm Tây Linh mím môi. Nàng cảm thấy câu hỏi có phần đột ngột, nhưng cũng hiểu, một thiếu nữ trẻ như nàng tất không được coi trọng, người này ra tiếp đón âu cũng vì nể mặt Tề Anh, câu hỏi kia cũng là lẽ thường.

Nàng nghĩ một chút, rồi đáp: “Mọi việc đều ổn.”

Lư chưởng quỹ xem ra còn muốn dò thêm chuyện liên quan đến Tề nhị công tử, nhưng Đinh tiên sinh đã kín đáo ngăn lại, cười nói: “Việc của nhị công tử cũng tới lượt ngươi hỏi? Ngươi cứ lo làm tốt cho tiểu thư, tự khắc chẳng thiếu phần lợi lộc.”

Tuy lời có cười, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Lư chưởng quầy mặt thoáng lúng túng, chỉ dạ dạ liên hồi, gượng cười, rồi mời: “Tiểu thư mời vào trong xem thử.”

Thẩm Tây Linh gật đầu, theo Đinh tiên sinh và Lư chưởng quầy cùng ba nha hoàn đi vào.

Vào trong mới thấy, tiệm này rộng hơn nhìn từ ngoài nhiều. Các loại vải vóc, hoa văn chất liệu đủ cả, xếp gọn gàng trên kệ. Thẩm Tây Linh nhìn sơ một vòng, thấy chất lượng không tệ, giá cả cũng vừa phải, chỉ là khách vắng, chỉ lác đác ba bốn người.

Trong tiệm còn có hai người làm, một nam một nữ, theo Lư chưởng quầy nói là đôi phu thê trẻ, không phải người bản xứ thành Kiến Khang, nhưng đã làm việc ở đây gần ba năm. Người trượng phu họ Tống, tên Tống Hạo Đường, lo việc nhuộm vải, thê tử họ Mạnh, tên Mạnh Oanh Oanh, quản mấy tiểu nha đầu dệt vải. Hai người trông thật thà chất phác, Thẩm Tây Linh cũng đã chào hỏi qua.

Nàng vào hậu viện, thấy các cô nương đang chăm chỉ làm việc, giữa sân có mấy vạc lớn dùng để nhuộm vải. Rồi lại vòng qua kho hàng, thấy chất đống vô số hàng hóa phủ bụi, số lượng lớn vô cùng.

Lư chưởng quầy vừa đi bên nàng, vừa trình bày việc buôn bán trong tiệm. Tuy nói không tường tận, nhưng đại khái nghe ra tiệm không lỗ vốn, song lời lãi chẳng là bao. Trừ lương công, tiền thuê mặt bằng, chi phí nguyên liệu cùng tổn hao tồn đọng, mỗi tháng lời chừng chưa tới mười lượng bạc. Nếu gặp tháng khó buôn bán, có khi còn lỗ. Tính cả năm, thu lời gần như bằng không.

Thẩm Tây Linh xem xong quay lại đại sảnh, Lư chưởng quầy bèn từ sau quầy lôi ra một xấp sổ sách cao ngang người, cũ mới xếp chồng, nói: “Mấy hôm trước ta đã nhận tin rằng có chủ nhân mới tiếp quản nên sớm chuẩn bị sổ sách mấy năm nay. Mỗi khoản thu chi đều ghi rõ ràng, tiểu thư có thể mang về xem kỹ, nếu muốn hỏi gì, bất cứ lúc nào cũng có thể sai người gọi ta đến bẩm báo.”

Đinh tiên sinh vẫn theo sau, không chen lời. Thẩm Tây Linh nhìn thấy chồng sổ cao ngang vai, nhất thời ngây người, chỉ khẽ gật đầu, chẳng nói được gì.

Đinh tiên sinh mỉm cười, thấy trời đã ngả chiều, việc xem tiệm cũng gần xong, bèn bảo nàng: “Tiểu thư chắc cũng đã mỏi mệt, hôm nay xem tạm đến đây, chờ sau này quen sổ sách rồi hãy gọi hắn đến bàn việc tiếp theo cũng chưa muộn.”

Thẩm Tây Linh hôm nay trông thấy bao điều mới mẻ, nay trong đầu cũng rối như tơ vò, lưu lại nơi này quả cũng vô ích. Nghe Đinh tiên sinh nói vậy, nàng liền gật đầu thuận theo.

Thủy Bội đứng bên thấy thế, bèn sai Tử Quân ra xe gọi Lục Tử vào, mấy người cùng nhau khiêng xấp sổ sách cao ngang nửa người chất lên xe, đoạn được Lư chưởng quầy cùng phu phụ Tống gia tiễn ra ngoài, rồi hồi phủ.

Bên kia, Tề Anh sau khi bãi chức nơi quan sở, nhận được tin từ gia nô trong tộc báo rằng Tề lão thái thái gọi về dùng bữa tối.

Từ lúc chàng trở về thành Kiến Khang từ quận Nam Lăng vì nhiều nguyên do, vẫn chưa từng gặp mặt tổ mẫu. Mà từ vụ náo động ở hội hoa ngày hôm qua, Tề Anh cũng đã sớm đoán rằng trong mấy ngày tới tất sẽ được gọi về. Vậy nên hôm nay nhận được tin, chàng cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ sai Thanh Trúc đến Phong Hà Uyển báo lại với Thẩm Tây Linh rằng tối nay chàng không về dùng cơm, rồi liền quay về bản phủ.

Đến Vinh Thụy Đường, thấy lão thái thái đang ngồi trên giường ăn trái cây, sắc diện hồng hào, trông không có chút nào mang bệnh khí. Vừa thấy chàng, bà đã bắt đầu mắng nhiếc lục công chúa là phách lối, vô sỉ, giọng nói oang oang, quả là khí lực sung mãn.

Tề Anh lặng lẽ ngồi bên nghe, không xen lời, đợi đến lúc lão thái thái mắng mỏi mồm, mới dâng lên một chén trà, nhẹ giọng nói: “Xin tổ mẫu bớt giận, nên giữ gìn thân thể.”

“Ta sao có thể bớt giận được!” Lão thái thái đập bàn một cái, khí chưa tiêu, gằn giọng: “Phó gia là hạng gia tộc thế nào? Dung Nhi lại xuất thân ra sao? Vậy mà ả dám nói đánh liền đánh! Cái lối hành xử ấy, nào có khác gì hạng đàn bà chợ búa hung hăng? Một nữ nhân như thế mà được cưới về, sau này gia môn còn mong có ngày yên ổn ư!”

Lão thái thái mắng một hồi thỏa thuê, quay sang thấy đứa cháu thứ hai vẫn lặng im không đáp, trong lòng càng thêm bực tức, lại giận dữ nói: “Còn cái nha đầu Phương gia kia! Làm sao lại ở trong biệt viện của con? Ta chẳng phải đã sai người đưa nó đi rồi sao? Chẳng lẽ nó lại mặt dày bám lấy con mà đến đó?”

Tề Anh trầm mặc chốc lát, lòng đã đoán được tám chín phần là ai đưa việc này đến tai tổ mẫu. Chàng vốn không muốn để bà biết chuyện Thẩm Tây Linh, nhưng nay bà đã biết, chàng cũng không lấy làm khó xử. Nghe hỏi, thần sắc bình thản, gật đầu đáp: “Đúng là ở biệt viện. Là tôn nhi đón nàng đến đó.”

Lão thái thái thấy tôn tử đáp quá đỗi thản nhiên, chẳng chút né tránh, lại bị nghẹn, trừng mắt một hồi mới hoàn hồn, liên tiếp mắng hai tiếng “tạo nghiệt”, rồi lớn tiếng: “Con thật hồ đồ! Nha đầu ấy tâm tư bất chính, ôm lòng như thế với con, vậy mà con còn giữ nó bên cạnh?”

Tề Anh nghe thế thì mày cau lại, đáp: “Tổ mẫu lo lắng quá rồi. Văn Văn chẳng qua vẫn là một đứa nhỏ mà thôi.”

Lão thái thái hừ lạnh một tiếng, phản bác: “Đứa nhỏ? Nó đã mười hai tuổi! Ngày ấy còn quấn lấy áo choàng của con mà ngủ suốt một đêm, tâm tư như thế còn không rõ ràng hay sao? Ai mà nhìn không ra?”

Lời này khiến Tề Anh ngẩn người.

Trước kia chàng đã hứa với Thẩm Tây Linh là không hỏi han về nguyên do nàng bị tổ mẫu phạt hôm ấy, sau đó chàng cũng giữ đúng lời, không hỏi bất kỳ ai. Bởi vậy đến nay, chàng vẫn chẳng hay biết điều gì. Nay đột nhiên bị tổ mẫu nói toạc ra, quả thực khiến chàng kinh ngạc.

Áo choàng của chàng? Áo nào? Là chiếc áo choàng hôm chàng gặp nàng lần đầu nơi rừng ngoài thành, để lại cho nàng?

… Nàng thế mà vẫn giữ đến giờ?

Lúc này lão thái thái đang ngồi trước mặt, khí thế bức người mà chất vấn, nhưng Tề Anh lại không kìm được mà thần trí lơ đãng, tưởng tượng cảnh tiểu cô nương ôm chiếc áo choàng ấy mà ngủ, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác rất kỳ lạ khiến chàng nhất thời không biết làm sao. Không biết làm thế nào.

Đối với Tề nhị công tử, cảm giác ấy thật quá mới mẻ.

Chàng xưa nay vốn biết Thẩm Tây Linh có chút nương tựa nơi mình, dù sao nhà nàng gặp đại biến mà chàng lại là người thân cận duy nhất của nàng lúc này. Trẻ nhỏ mà, dĩ nhiên dễ sinh lòng ỷ lại. Chàng đoán rằng trong lòng nàng xem mình như phụ thân hoặc như sư huynh nên mới thân cận. Thế nhưng chàng không ngờ, nàng lại…

Tề nhị công tử là người xuất chúng mọi bề, từ nhỏ đã được yêu mến, kẻ si mê chàng quý nữ tiểu thư nhiều vô kể, thành ra đối với việc ấy chàng đã quá quen, đến nỗi chẳng còn cảm xúc gì. Thế nhưng hiện tại, chợt nhận ra Thẩm Tây Linh có tình cảm như vậy với mình, trong lòng chàng lại thật sự khẽ động. Dĩ nhiên, chàng đối với nàng tuyệt không có ý nghĩ vượt phận, chỉ là… giống như bị một con mèo nhỏ nhẹ nhàng cào một cái vào tim, khiến lòng sinh ra một thứ cảm xúc khó diễn bằng lời.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Nguồn: novembrehiver
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi