Phong Hà Cử

Lượt đọc: 3625 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 37
nhập phủ (3)

❊ ❊ ❊

Ông khẽ liếc nhìn nhị tử, thấy chàng thần sắc ung dung, sai nha hoàn kê thêm chiếc đôn bên án rồi an ổn ngồi xuống, vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt tròn trịa không một khe hở, quả thật không dễ nhìn ra điều gì khác lạ.

Tề Chương lại quay sang liếc nhìn Thẩm Tây Linh, chậm rãi hỏi: “Vị này chính là tiểu thư Phương gia?”

Tề Chương làm quan đã nhiều năm, tuy giờ phút này chỉ mặc thường phục, sắc mặt ôn hòa, ngồi trên giường tiếp khách, song khí độ tự nhiên toát ra đã đủ khiến người ta sinh lòng kính sợ.

Thẩm Tây Linh bất giác thấy da đầu tê rần, vội cúi người hành lễ, đáp: “Tiểu nữ bái kiến tướng gia, tiểu nữ chính là nhi nữ Phương gia.”

Tề Chương chăm chú nhìn nàng, trầm ngâm chốc lát mới cất lời: “Lệnh tôn đối với Tề gia có ân sâu nghĩa nặng, lão phu sớm đã muốn báo đáp. Nay mới mời tiểu thư vào phủ thật thất lễ, mong tiểu thư chớ trách.”

Lời nói tuy khách khí, song khi rơi vào tai người nghe lại nặng như núi. Gánh vác ân nghĩa của thế hệ cha ông, một thân phận vãn bối như nàng nào dám nhận khiến Thẩm Tây Linh trong dạ chỉ thấy hoang mang bất an, vội khép mình đáp: “Tướng gia quá lời, tiểu nữ thực không dám nhận.”

Tề Chương đưa mắt nhìn Thẩm Tây Linh đang khép nép trước mặt mình, lời lẽ cung kính, cử chỉ đoan trang, mọi thứ đều khuôn phép, đích thị là dáng vẻ tiểu thư xuất thân thế gia khuê các. Chỉ là… ông nhớ rõ Phương Dục Khải vốn là bậc quan lại xuất thân hàn môn, gia cảnh thanh bần, cớ sao lại có thể dạy dỗ được một khuê nữ lễ nghi chu toàn đến thế? Trong lòng liền dâng lên mối nghi ngờ.

Lúc đang ngờ vực, ông lại vô tình nhìn thấy nơi cổ tay áo nàng lộ ra một đoạn da tay chẳng hề trắng nõn mềm mại như những thiên kim khuê nữ khác. Trái lại, có vết chai sạn của việc lao động lâu ngày, mu bàn tay còn thoáng hiện vài dấu vết do sương lạnh mùa đông hằn lại, lại thấy đúng là giống kẻ sinh ra trong cảnh bần hàn, tâm tình nhờ đó cũng tạm yên đôi phần.

Thế nhưng, người như Tề Chương đã quen ngồi nơi quyền cao chức trọng, tự nhiên khó tránh đa nghi, nhìn tay nàng như vậy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Ông cầm chén trà trên án nhỏ, khẽ nhấp một ngụm, đoạn như thể tùy ý mà trò chuyện: “Ba Quận vốn là vùng đất trời ban ân sủng, địa linh nhân kiệt. Năm xưa hoàng đế nam độ, ta cũng hộ giá đến đó. Dân tình cần cù lại trọng lễ nghĩa, khiến thánh thượng vô cùng cảm mến.”

Dứt lời, ông đặt chén trà xuống, đưa mắt nhìn về phía Thẩm Tây Linh, mỉm cười hỏi: “Ta đã nhiều năm không còn trở lại Ba Quận. Không biết tiểu thư có biết nói ngôn ngữ vùng Tây Nam không? Thục ngữ khác hẳn Ngô ngữ, nghe vào tai cũng mang một vẻ riêng biệt.”

Ngồi một bên, Tề Anh nghe vậy, đáy mắt khẽ xẹt qua một tia hiểu ý, phụ thân là đang dò xét thân phận của Thẩm Tây Linh.

Một tiểu cô nương lớn lên nơi đô thành Kiến Khang, làm sao có thể biết nói phương ngữ vùng Tây Nam? Chàng hơi nhíu mày, đang định mở lời giải vây, thì đã nghe Thẩm Tây Linh dịu dàng tiếp lời: “Lời lẽ quê dã, thật chẳng dám khiến tướng gia nhọc tâm lắng nghe. Song nếu tướng gia muốn thử nghe cho vui tai, tiểu nữ nguyện mạo muội dâng một khúc đồng dao thường hát tại quê nhà.”

Tề Anh nghe vậy, trong lòng liền khẽ động. Quả nhiên thấy phụ thân gật đầu đồng ý, liền nghe nàng nói bằng một giọng lanh lảnh, mềm mại mà rõ ràng:

“Bé mập bé tròn vo,

Cưỡi ngựa chạy đến đô,

Thành Đô chơi vui lắm,

Bé mập cưỡi ngựa trắng,

Ngựa trắng phi vút cao,

Bé mập múa đao to,

Đao to quay vòng vòng,

Bé mập ăn bánh trôi,

Ăn nhiều bụng căng tròn,

Bé mập… đi đại tiện.”

Câu cuối nàng cố ý nhấn hơi nhẹ, khiến trong viện vang lên tiếng cười rì rầm.

Tề Chương nghe xong, dù chẳng thể xác định khúc đồng dao đó có thật là của Ba Quận hay không, nhưng giọng điệu nàng cất lên rành rọt rõ ràng, lại đúng chất âm vùng ấy, ngữ điệu trôi chảy, hiển nhiên chẳng phải nhất thời học lỏm. Trong lòng ông vì thế cũng vơi đi vài phần đề phòng, bật cười bảo: “Quả là giọng địa phương thú vị, mời tiểu thư an tọa.”

Nha hoàn trong phòng bèn tiến tới kê thêm một chiếc ghế, đặt cách xa chỗ Tề Anh một khoảng. Thẩm Tây Linh khi ngồi xuống, lén đưa mắt nhìn người bên kia, lại bắt gặp ánh mắt chàng cũng vừa đảo tới, đáy mắt như mang ý cười, chẳng rõ là trêu ghẹo hay ngợi khen.

Dường như… đang khen nàng. Thẩm Tây Linh bất giác nóng bừng hai má, trong lòng lại dâng lên chút vui khó tả.

Ánh mắt ngắn ngủi ấy, Tề Chương không để ý, nhưng lại lọt trọn vào tầm mắt của Nghiêu thị. Bà chẳng mấy nghi ngờ thân phận Thẩm Tây Linh như trượng phu mình, ngược lại lại có thêm ý khác. Trong bụng thầm nghĩ, xem ra hai đứa nhỏ này… chẳng lẽ là có ý?

Từ sau khi Tề Anh làm lễ trưởng thành năm ngoái, Nghiêu thị liền để tâm nhiều đến việc hôn sự của nhi tử. Tuy xưa nay chẳng mấy quan tâm chuyện triều chính, bà lại biết rõ những dây dưa giữa Tề Anh và lục công chúa. Nay nhi tử nhà mình bị hoàng gia ràng buộc, việc hôn sự chỉ e chẳng thể định sớm. Bà vẫn hằng ôm nỗi tiếc nuối, chậm trễ thế này chẳng phải uổng mất mối duyên tốt hay sao?

Vốn Tề Anh tính tình lãnh đạm, trước giờ chưa từng tỏ ra đặc biệt thân cận với cô nương nhà ai, điều ấy khiến bà càng thêm lo, sợ con bị chuyện thị phi nơi triều chính làm hao mòn tâm tư, dần chán ghét việc hôn phối. Nay thấy nhi tử vì tiểu thư Phương gia mà quan tâm khác thường, lòng Nghiêu thị cũng tạm yên đôi phần. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại dấy lên nỗi băn khoăn mới, cô nương này năm nay… bao nhiêu tuổi rồi?

Bà nhíu mày, dịu dàng hỏi: “Không rõ năm nay Phương tiểu thư bao nhiêu tuổi?”

Thẩm Tây Linh đáp: “Tiểu nữ vừa tròn mười một.”

Nghiêu thị nhẹ gật đầu, quả nhiên còn nhỏ. Bà suy nghĩ một lúc, lại hỏi tiếp: “Sinh vào tháng nào?”

Thẩm Tây Linh mím môi, khẽ liếc nhìn Tề Anh. Chàng chưa từng nói với nàng Phương Quân sinh vào ngày nào, giờ không biết nên trả lời thế nào.

Chưa kịp được Tề Anh nhắc lời, Nghiêu thị đã bật cười: “Con nhìn Anh Nhi làm gì? Nó có bản lĩnh mấy đi nữa cũng chẳng biết người ta sinh ngày nào đâu. Cứ nói thật là được rồi.”

Bọn nha đầu trong phòng nghe vậy đều mím môi cười thầm, mặt Thẩm Tây Linh càng đỏ hơn, im lặng một thoáng rồi nhỏ giọng đáp: “Ngày hai mươi tư tháng hai.”

Nghiêu thị tính đốt ngón tay, thấy chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến sinh thần vậy tức là đã sắp mười hai, tính theo tuổi mụ thì là mười ba, vừa đúng độ trăng non mới nhú. Có nhiều nhà còn gả nhi nữ đi lúc mười ba, nghĩ đến đây, bà liền cảm thấy chuyện hôn sự cũng không hẳn là không thể cân nhắc.

Trong lòng đã âm thầm tính toán, Nghiêu thị nhìn Thẩm Tây Linh càng thêm thuận mắt. Dù nàng chẳng hề hay biết, song Tề Anh và Tề Chương đều nhìn ra được tâm tư của bà, bất giác cùng hiện vẻ bất đắc dĩ.

Tề Anh liền khẽ ho một tiếng, đánh gãy suy tính của mẫu thân: “Hôm nay đưa Văn Văn trở về, nếu phụ mẫu không có điều gì dị nghị, vậy để nàng tạm ở trong phủ. Vừa hay mấy ngày nữa Vương tiên sinh sẽ đến giảng dạy, thư đường cũng coi như mở lại. Lúc đó nàng có thể học cùng với Dao Nhi cũng không phụ nỗi trông cậy của phụ thân nàng khi xưa.”

Câu này, nói ra một lời mà mang hai ý. Trong miệng chàng, ‘phụ thân’ là chỉ Thẩm Khiêm, song rơi vào tai Tề Chương và Nghiêu thị, lại tự động hiểu thành Phương Dục Khải.

Tề Chương gật đầu ưng thuận, Nghiêu thị cũng nở nụ cười hiền, từ giường ngồi dậy, nắm lấy tay Thẩm Tây Linh: “Đứa nhỏ ngoan, từ nay về sau nơi này chính là nhà con, cứ an tâm mà ở lại.”

Từ Gia Hỉ Đường lui ra, Thẩm Tây Linh như được đại xá, lòng nhẹ bẫng như gió. Tề Anh đi bên cạnh, sai người dọn hành trang của nàng về viện đã chuẩn bị sẵn, rồi dắt nàng dạo quanh hậu viện rộng lớn của Tề phủ.

Hậu viện Tề phủ rộng mênh mông, chẳng khác gì Phong Hà Uyển, đầy cây quý và non bộ nhỏ, chỉ là mọi thứ đều to lớn hơn gấp bội, đi trong đó dễ rối như mê cung.

Theo sau Tề Anh bước, Thẩm Tây Linh nghĩ thầm đây sẽ là chốn dung thân mai sau, lòng dâng lên cảm giác lạ lùng. Đang chăm chú quan sát xung quanh, bỗng nghe Tề Anh hỏi: “Ngươi còn biết nói phương ngữ Ba Quận ư?”

Giọng chàng đong đầy vẻ vui vẻ, như trong lòng cũng có phần khoan khoái. Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn, đúng là ánh mắt Tề Anh nhu hòa, cô cố gắng kìm nén nụ cười khẽ trên môi, giữ cho vẻ mặt nghiêm trang, đáp: “Vâng, để không bị lộ, ta có chuẩn bị trước rồi.”

Tề Anh thấy tiểu cô nương trong lòng rõ ràng đang vui vẻ phơi phới, nhưng nét mặt lại cố gắng tỏ ra điềm tĩnh, không khỏi lắc đầu cười nhẹ.

Thẩm Tây Linh thấy chàng mỉm cười, lòng lại thêm phần hân hoan, khóe môi chẳng tự chủ mà cong lên một cách thầm lặng. Nàng nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Tề Anh, chẳng nói lời nào, nhưng ánh nhìn đó rõ ràng như đang mong đợi lời khen tặng.

Làm sao Tề Anh không nhận ra? Chàng theo ý tiểu cô nương, dịu dàng khen rằng: “Ừm, thật là thông minh.”

Lời khen của chàng vang lên như tiếng phụ thân từng tán dương khi nàng thuở nhỏ chép chữ, lại vừa khác biệt so với phụ thân nàng trước đây. Nàng vui mừng khi được khen, y hệt như ngày nhỏ được song thân ca ngợi, nhưng đồng thời trong lòng lại cảm thấy có điều gì đó khác lạ.

Nàng còn chưa kịp suy nghĩ điều đó là gì, đã nghe Tề Anh hỏi tiếp: “Học với ai vậy?”

Thẩm Tây Linh trở lại hiện thực, thật thà đáp: “Có tỷ tỷ tên Tử Quân ở bếp sau Phong Hà Uyển, cũng là người Ba Quận, ta học từ tỷ ấy.”

Tề Anh cười, hỏi lại: “À, là người từng mang đến cho ta món trứng hấp lần trước ư?”

Thẩm Tây Linh chợt ngẩn người, nghẹn lời, không ngờ Tề Anh đã biết chuyện đó rồi. Nàng cúi đầu, lắp bắp nói: “Công tử đều biết rồi ạ…”

Tề Anh không đáp lời, Thẩm Tây Linh lại mím môi ngẩng đầu nhìn chàng, thấy thần sắc ôn nhu chẳng khác, đoán chàng không có ý trách móc, bèn hỏi tiếp: “Món trứng hấp có hợp khẩu vị công tử không?”

Tề Anh chưa trả lời, lại đổi câu hỏi: “Lúc nhỏ ngươi thường nấu cơm sao?”

Thẩm Tây Linh không ngờ chàng hỏi vậy, gật đầu, Tề Anh lại hỏi: “Học cùng ai?”

Câu hỏi này khiến Thẩm Tây Linh chợt nhớ đến cuộc sống ngày xưa bên phụ mẫu. Phụ thân nàng tuy là nam tử lại rất khéo bếp núc, món ăn nấu ra thơm ngon không gì bằng.

Nàng gắng rút mình khỏi những hồi tưởng sâu xa, cúi đầu nhỏ nhẹ đáp: “Học cùng phụ thân.”

Giọng nói mang chút khàn khàn, hơi thấp. Tề Anh vốn chỉ hỏi thoáng qua, nhưng nhìn ánh mắt nàng đột ngột u sầu, hiểu rằng vô tình chạm vào điều buồn đau trong lòng nàng, cảm thấy rất áy náy. Trong lòng vừa có sự hối lỗi, vừa có nỗi thương cảm khôn nguôi.

Chàng lặng thinh một lát rồi đổi đề: “Nãy ngươi nói sinh thần là ngày hai mươi tư tháng hai, là thật hay giả?”

Lời nói luôn nhanh nhẹn, khiến Thẩm Tây Linh có chút lúng túng, chỉ biết ngơ ngác trả lời: “Là thật…”

Nói xong, nàng chợt có chút lo sợ, cau mày hỏi: “Có gì không ổn sao ạ? Ta không biết tiểu thư Phương gia…”

“Không sao đâu!” Tề Anh dịu dàng an ủi, ánh mắt hiền hòa. “Ta chỉ muốn biết sinh thần ngươi mà thôi.”

Ánh mắt chàng dịu dàng đến nỗi làm Thẩm Tây Linh như rơi vào làn sương mờ mịt, nàng im lặng một hồi, mím môi hỏi: “Công tử biết chuyện này làm gì ạ?”

Giọng nói mềm mại, pha chút nũng nịu, vừa như đứa trẻ, lại vừa như thiếu nữ. Hình bóng nàng trong mắt Tề Anh khiến cả người chàng cũng trở nên nhẹ nhàng, đáp: “Để sau này có thể làm lễ đáp lại món trứng hấp của ngươi.”

Thẩm Tây Linh nghe vậy, khóe môi lại bật cười thầm, miệng thì giả bộ cự tuyệt: “Vậy không cần đâu, ta đã có đèn hồ ly do công tử ban rồi, chẳng cần gì thêm nữa.”

Tề Anh mỉm cười không nói gì thêm, một lúc sau mới lên tiếng: “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi xem viện mà sau này ngươi sẽ ở. Nếu thiếu gì hoặc muốn thêm thứ gì, cứ nói với ta.”

Thẩm Tây Linh nhìn dáng vẻ thư thái, ân cần khi chàng cúi đầu nhắc nhở mình, lòng thoáng dâng niềm vui nhẹ nhàng. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, bước theo phía sau chàng.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
novembrehiver
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi