Phong Hà Cử

Lượt đọc: 3711 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 55
trở về (1)

❊ ❊ ❊

Tề Anh trên đường trở về phương nam đã nhận được thư của huynh trưởng.

Nói ra thì cũng thật là trùng hợp, khi Tề Vân sai người gửi thư cho chàng thì chàng đã lên đường hồi hương. Thời điểm đó, mặc dù Cố Cư Hàn vẫn chưa rút quân, nhưng thế cờ đã gần như định đoạt.

Tề Anh vốn định chờ quân Nguỵ rút lui mới quay lại Kiến Khang, nhưng khi Hàn Thủ Nghiệp nghe tin Tưởng Dũng bị giết thì phản ứng rất mạnh mẽ, tin tức lan truyền còn nhanh hơn dự đoán. Tề Anh biết rằng vị thế thúc này tính tình nóng nảy, khó giữ bình tĩnh, sau khi suy nghĩ kỹ càng, chàng cảm thấy vẫn nên tự mình ra mặt nói rõ với Hàn Thủ Nghiệp, kẻo lại xảy ra biến cố gì thêm. Thấy vậy, chàng bèn sai Từ Tranh Ninh ở lại Thành Thạch để theo dõi tình hình, còn bản thân thì vội vàng lên đường về nam.

Kết quả trên đường trở về nam, chàng gặp được gia nhân mà Tề Vân phái tới, nhận được thư của huynh trưởng.

Ngày đó là hai mươi sáu tháng hai. Hôm ấy trời có mưa nhỏ, tuy rằng mưa xuân quý như dầu, nhưng đi đường gặp mưa vẫn thật bất tiện, huống chi cả ngày trời mây u ám. Người đưa thư mặc áo tơi, dù rất cẩn thận khi trao thư, nhưng cũng không tránh khỏi để cho giấy thư bị ẩm ướt một chút.

Thư được Thanh Trúc trực tiếp nhận và đưa vào trong xe ngựa. Hắn biết chủ nhân mình và Tề đại công tử thường xuyên trao đổi thư từ, bởi đại công tử vốn hay quan tâm, thư đến thường là dặn dò nhị công tử giữ gìn sức khỏe, hoặc kể về tình hình trong nhà, thông thường không có gì quan trọng.

Chỉ là lần này có vẻ có điều gì khác lạ, Thanh Trúc thấy chủ nhân đọc thư một cách rất nhanh, sau khi đọc xong, sắc mặt bình thản của chàng đột nhiên tối lại, thậm chí trong mắt còn lóe lên một tia lo âu.

Thanh Trúc rất ít khi thấy biểu hiện như vậy trên mặt Tề Anh, đặc biệt là trong những năm gần đây, nên khi thấy như vậy, hắn không khỏi lo lắng, im lặng một lúc rồi thử hỏi: “Công tử… có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Tề Anh thấy hai đầu mày nhíu lại, nét mặt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, chàng không trả lời câu hỏi của Thanh Trúc, chỉ nói: “Đi nói với Bạch Tùng, thúc giục nhanh chóng quay về thành Kiến Khang.”

Khi họ đến thành Kiến Khang đã là lúc giờ Tý quá nửa, lúc này cổng thành đã đóng, lính canh đầu tiên không nhận ra đây là xe ngựa của nhị công tử phủ Tả tướng nên không cho vào. Sau đó, Bạch Tùng phải đưa ra thẻ lệnh của Khu Mật Viện mới có thể vào thành.

Mấy ngày nay trời mưa, từ Thành Thạch xuống phía nam đường lầy lội, vào thành Kiến Khang cũng không khá hơn là bao, mưa đêm se lạnh, xuân khí vẫn còn hơi giá buốt.

Trong thành, đường phố hầu như không có người qua lại, Bạch Tùng quất roi thúc ngựa, xe ngựa chạy nhanh một mạch về phủ Tề gia.

Người canh cửa phủ Tề gia giữa đêm khuya nghe tiếng gọi cửa thì rất không vui, mắt nhắm mắt mở đi ra, vừa mở cửa thì thấy người gọi cửa chính là Thanh Trúc, hầu cận của nhị công tử. Hắn vừa xoa mắt vừa ngạc nhiên, lại thấy nhị công tử đã bước vào cửa, vội vàng tiến vào phủ.

Tề Anh trực tiếp đi tìm Tề Vân. Lúc này đã muộn, mọi người trong phủ đều đã nghỉ, Tề Vân cũng đã nằm xuống, nhưng nghe người hầu vào báo, nói rằng nhị công tử đã trở về và đang đứng ngoài cửa chờ, muốn gặp hắn.

Tề Vân lúc ấy còn bán tín bán nghi, vội vàng khoác áo bước ra khỏi phòng, quả thật thấy Kính Thần đứng trong hành lang, nhìn giống như một người mệt mỏi, áo ngoài còn dính chút mưa đêm.

Tề Vân vô cùng kinh ngạc, vừa cài lại đai áo vừa hỏi: “Kính Thần? Đệ về rồi sao? Không phải trước đó nói là hai ngày nữa mới về sao?”

Tề Anh chào hỏi trưởng huynh, trả lời nhanh chóng: “Ừm, có chút công vụ phải giải quyết, về sớm.”

Tề Vân đáp lại, gật đầu, vừa cài xong đai áo, lại nghe Tề Anh nói: “Trên đường ta nhận được thư của huynh, nói rằng Văn Văn gặp chuyện rồi, nàng hiện đang ở đâu?”

Tề Vân nghe xong sững sờ, không ngờ nhị đệ gấp gáp như vậy, giữa đêm gọi hắn dậy lại vì hỏi chuyện tiểu thư Phương gia.

Khi hắn gửi thư cũng đã báo sơ qua về việc tiểu thư Phương gia và Dao Nhi cãi vã, sau đó hai người gây gổ, bị tổ mẫu đuổi ra khỏi phủ. Tề Vân thực sự không để tâm lắm đến chuyện này, mọi thông tin hắn có về sự việc đều từ lời thê tử hắn chuyển lại, không nắm rõ chi tiết. Vì thế trong thư cũng không nhắc đến việc Triệu Dao gian lận, cũng chẳng nói gì về chiếc áo choàng lông của Tề Anh, đương nhiên cũng không biết sau khi tiểu thư Phương gia bị đuổi ra ngoài thì nàng đi đâu.

Tề Vân biết không nhiều, nhưng lúc này trong lòng lại có không ít suy nghĩ, ví dụ như trước đây hắn từng hoài nghi sự phán đoán của phu nhân mình, nhưng giờ thấy nhị đệ nhíu mày nghiêm túc như vậy, hắn không khỏi có chút nghi ngờ về mối quan hệ giữa Tề Anh và tiểu thư Phương gia.

Tề Vân định hỏi thêm vài câu, nhưng thấy vẻ mặt của Tề Anh, biết lúc này không phải là thời điểm thích hợp, bèn chỉ trả lời: “Chuyện này ta cũng không biết rõ, trong thư ta đã nói hết rồi. Cô nương ấy rời phủ từ chiều hôm kia, đi đâu ta cũng không rõ.”

Vừa dứt lời, hắn thấy Tề Anh càng nhíu mày chặt hơn, trầm mặc một hồi rồi hỏi: “Mẫu thân khi đó có phản ứng gì không?”

Tề Vân thở dài một hơi, đáp: “Hôm đó ta ở quan sở, không có mặt tại chỗ, theo lời phu nhân ta thì mẫu thân định bảo vệ tiểu thư Phương gia, nhưng tổ mẫu tính khí cứng rắn, ngay cả mẫu thân cũng bị quở trách nên không thể bảo vệ được cô nương ấy.”

Tề Anh gật đầu, nhưng mày vẫn không giãn ra, Tề Vân vỗ vai chàng, nói: “Đệ mới về, đêm nay cứ nghỉ ngơi trước đi. Tiểu thư Phương gia mặc dù đã rời phủ, nhưng nghe nói tổ mẫy đã cho nàng một ít bạc, chắc cũng không có vấn đề gì. Nếu đệ vẫn không yên tâm, sáng mai đi tìm mẫu thân hỏi rõ cũng không muộn.”

Tề Anh nhìn Tề Vân rồi quay sang nhìn mưa đêm ngoài mái hiên, lại quay đầu nói: “Được rồi, huynh nghỉ ngơi đi, đệ đi trước.”

Dù hắn nói “được rồi” nhưng trong sắc mặt không có vẻ gì là muốn quay lại phòng nghỉ ngơi. Tề Vân hiểu rõ tính tình của đệ đệ, liền nhận ra ngay sự khác thường, vội vàng chặn chàng lại, nói: “Đệ muốn làm gì? Đêm khuya thế này còn đi tìm người sao?”

Tề Anh im lặng khiến Tề Vân càng thêm lo lắng, hắn vội kéo lại, nói: “Giữa đêm như vậy đệ tìm ai? Thành Kiến Khang lớn như vậy, đệ sẽ đi đâu mà tìm? Cứ chờ tới sáng mai không được sao?”

Tề Vân mặc dù nói vậy nhưng trong lòng còn ngầm nghĩ một câu. Với tính cách của tổ mẫu họ, làm việc lúc nào cũng cực đoan, giờ tiểu thư Phương gia có thể đã không còn ở thành Kiến Khang, nhưng hắn lại không dám nói ra sự đoán này, sợ rằng đệ đệ nghe xong sẽ càng thêm nóng nảy.

Tề Anh thực sự đã rất mệt mỏi, mấy ngày nay ở Thạch Thành vất vả, lại vừa mới trên đường trở về, giờ thân tâm đều đã kiệt sức. Chàng cũng biết lời của Tề Vân có lý, nhưng khi nghĩ đến Thẩm Tây Linh, nàng yếu đuối nhạy cảm ấy giờ lại bị tổ mẫu đuổi ra khỏi phủ, không có nơi nương tựa, không biết sẽ đi đâu? Nàng lại xinh đẹp như vậy, nếu… Chàng không thể yên lòng.

Tề Anh im lặng một lúc, trong lòng đã có quyết định, nghiêng đầu nói với Tề Vân: “Không sao, đệ vẫn muốn đi tìm nàng.”

Tề Vân thấy Tề Anh nói xong liền vội vàng bước ra ngoài mưa đêm, hắn còn chưa kịp ngăn lại, chỉ đứng đó một lúc, lòng ngổn ngang, tự hỏi: Thế này… chẳng lẽ Kính Thần thật sự…

Tề Vân đứng đó một lúc lâu, sau đó thở dài, quay người đi vào trong phòng.

_

Tề Anh sai Bạch Tùng từ phủ đem theo mấy người, chia nhau đi tìm khắp các quán trọ trong thành Kiến Khang. Bản thân chàng cũng tự mình đến vài chỗ hỏi thăm chủ tiệm, nhưng đều không tìm thấy dấu vết của Thẩm Tây Linh.

Sau đó chàng suy nghĩ một lát, quyết định đến thăm khu tiểu viện mà nàng cùng phụ mẫu sinh thời từng ở.

Khu viện này đối với Tề Anh không phải lần đầu đến. Lần trước chàng đến đây, giúp Thẩm Tây Linh an táng phụ thân nàng, lại sai người dọn dẹp căn phòng lúc ấy đã trở thành đống đổ nát. Lúc đó chàng nghĩ rằng mình sẽ không còn bước chân vào nơi này nữa, nhưng nào ngờ chỉ chưa đầy ba tháng sau, chàng lại quay trở lại.

Viện đã không ai chăm sóc, nay đã lộ ra vẻ tiêu điều. Cỏ dại mọc đầy, những cây trúc mà Thẩm Khiêm trồng lúc sinh thời nay đều nghiêng ngả, nhìn có vẻ không còn sống nổi nữa.

Tề Anh vội vã đến đây, vào trong nhà nhìn một vòng, thấy mọi vật trong phòng đều phủ đầy bụi, rõ ràng đã lâu không có người ở. Thẩm Tây Linh cũng không có ở đây.

Thanh Trúc luôn đi theo sau Tề Anh, thấy chàng thần sắc ưu tư, lại còn hơi mệt mỏi và bất an, liền cân nhắc khuyên: “Công tử… hay là chúng ta trở về trước đi? Phía kia có Bạch Tùng mang theo người tìm kiếm, biết đâu sáng mai sẽ có tin tức… Công tử mấy ngày qua lao lực, vẫn nên trở về nghỉ ngơi trước.”

Tề Anh không đáp, đứng thẳng dưới mái hiên, lắng nghe tiếng mưa rơi suốt đêm, lại nhìn quanh trong phòng, nhận ra đây chính là nơi nàng đã lớn lên từ thuở bé. Nàng đã sống ở đây, trưởng thành nơi đây, trong lòng chàng bất giác dâng lên cảm xúc khó tả. Khi ngẩng đầu lên, lại thấy hai ngôi mộ cô quạnh bên bờ trúc hoang tàn ngoài sân, chính là mộ phần của phụ mẫu nàng.

Phụ thân nàng lúc sinh tiền từng rất nghiêm cẩn giao nàng cho chàng chăm sóc, nhưng giờ đây chàng lại để nàng lạc mất, có lẽ còn khiến nàng phải chịu bao nỗi oan khuất. Trong lòng Tề Anh càng thêm nặng trĩu.

Chàng đứng bất động, suy tư thật lâu, rồi bỗng như nhớ ra điều gì, vội vã nói với Thanh Trúc: “Quay về Phong Hà Uyển”

Mưa đêm tĩnh lặng, sơn lộ trên núi Thanh Tế trơn trượt, Tề Anh trở về khi đã gần canh ba.

Chàng vừa trở về liền đến căn phòng mà Thẩm Tây Linh từng ở để tìm kiếm nhưng bên trong trống rỗng, không thấy bóng dáng của nàng. Thanh Trúc theo sát sau lưng, thấy công tử cau mày càng lúc càng chặt, chẳng biết phải khuyên thế nào cho phải.

Tề Anh rời khỏi phòng nàng, nhìn trời đêm lạnh lẽo, bỗng nhớ đến cảnh tượng nàng vừa mới khỏi bệnh, vào mùa đông giá rét ngồi co ro bên ngoài Vong Thất mà ngủ. Chàng bèn nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, suy đi nghĩ lại, rồi lại đi thẳng về phía Vong Thất. Ai ngờ, chàng thật sự đã tìm thấy nàng trước cửa Vong Thất.

Tiểu cô nương vẫn như lần trước, co người ngồi bên góc lan can, chỉ là lần này không ngủ, hai tay ôm gối ngồi thẫn thờ, ánh mắt vô hồn, cúi đầu nhìn chằm chằm không biết đang nhìn gì.

Chàng nhìn nàng, và ngay khoảnh khắc ấy Thẩm Tây Linh ngẩng đầu cũng nhìn thấy Tề Anh.

Nàng thấy người đứng dưới mái hiên của Vong Thất, phía sau là cơn mưa đêm mịt mù, chàng nhìn có vẻ mệt mỏi như vừa từ ngàn núi muôn trùng mà đến, mang theo hơi lạnh và bụi bặm đầy người. Cặp mắt phượng đẹp đẽ của chàng lúc này đang cúi xuống nhìn nàng khiến lòng nàng chỉ còn lại một khoảng tĩnh lặng, không tiếng động.

Phụ thân nàng thích đọc kinh phật, khi nàng còn nhỏ từng cùng ông lật giở sách kinh. Nàng nhớ ông rất thích câu trong Nhân Vương Kinh: “Một cái nháy mắt sáu mươi sát na, một sát na là chín trăm lần sinh diệt.” Nó nói về một sự giác ngộ ngắn ngủi. Nàng không hiểu nghĩa câu này, lúc ấy cũng không hiểu, giờ vẫn vậy, nhưng khi nàng ngẩng đầu lên thấy Tề Anh đứng đó, lòng bỗng nhiên nghĩ đến câu nói này, cảm thấy khoảnh khắc ấy quả thực có rất nhiều sinh diệt vô thường, khiến nàng cả đời này không thể nào quên.

*Sát na là đơn vị thời gian nhỏ nhất, chỉ một tích tắc, một khoảnh khắc thoáng qua.

Ngay khoảnh khắc ấy, nàng bỗng dưng cảm thấy bao nhiêu cảm xúc dâng trào trong lòng.

Khi Triệu Dao đánh nàng, nàng không khóc, khi Tề lão thái thái mắng nàng giữa bao nhiêu ánh mắt, nàng không khóc, khi bị đuổi khỏi Tề phủ không biết sẽ đi đâu, nàng cũng chẳng khóc. Nàng không chỉ không khóc, mà trong lòng còn không cảm thấy tủi thân, chỉ có một sự bình thản, như thể những khổ nạn ấy là chuyện đương nhiên, như thể ác ý của người khác là điều hiển nhiên, nàng vốn dĩ phải chịu đựng.

Nhưng giờ đây khi Tề Anh xuất hiện, đứng trước mặt nàng, lòng nàng bỗng dưng dâng lên một nỗi uất ức, buồn tủi không sao kể xiết, đến khi nàng nhận ra, nước mắt đã tuôn rơi.

Giữa đêm tối tăm, Tề Anh lúc đầu không thấy Thẩm Tây Linh khóc, thấy nàng như lần trước, không để ý đến sức khỏe bản thân, lại trong đêm lạnh lẽo co ro trước cửa Vong Thất, trong lòng chàng bùng lên một cơn tức giận vô cớ. Đang định nghiêm mặt mắng nàng, bỗng thấy nàng đột nhiên vịn lan can đứng dậy chạy về phía chàng. Khi chàng hoàn hồn lại, nàng đã lao vào lòng chàng ôm chặt lấy chàng, khóc nức nở.

Mưa đêm vẫn không ngừng, từng giọt rơi đều đặn trên mái hiên của Vong Thất. Tiếng khóc của nàng trong vòng tay chàng vừa hoảng loạn vừa tràn đầy uất ức, như thể nỗi buồn không thể kìm nén, bất chợt khuấy động dòng nước tĩnh lặng trong lòng Tề Anh.

Chàng thở dài, nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy nàng, nói: “Giờ không sao rồi…”

Tay chàng nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng. “… Ta đã trở lại rồi.”

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Nguồn: novembrehiver
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi