Phong Hà Cử

Lượt đọc: 3666 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 35
nhập phủ (1)

❊ ❊ ❊

Hôm sau, trời còn chưa sáng, mờ tối tựa sương đêm, giờ Dần vừa điểm thì Thẩm Tây Linh đã tỉnh dậy.

Nàng đêm qua nghe Tề Anh nói hôm nay sẽ đưa nàng đến Tề phủ liền tức tốc thu xếp hành trang trong đêm. May thay, vật dụng nàng có chẳng nhiều, một rương nhỏ cũng đủ chứa. Trong rương ấy là y phục của bản thân, thêm vào đó là hai chiếc đèn hồ ly mới có được hôm qua và… và chiếc áo choàng lông mà lần đầu gặp Tề Anh chàng đã khoác lên mình nàng.

Nói đến đây, nàng từng mặc qua hai kiện y phục của Tề công tử, một là chiếc áo choàng lông ấy, hai là đại bào mà hôm nọ khi nàng ngủ thiếp nơi cửa Vong Thất, chàng đem phủ lên nàng. Đại bào kia sau đó nàng đã trả lại, còn chiếc áo choàng lông này thì nàng vẫn lặng lẽ giữ lại. Không phải nàng có tâm tư gì khác, chỉ bởi chiếc áo choàng này từng phủ lên di thể mẫu thân nàng, nếu đem trả lại thì chẳng tiện chút nào. Nàng giữ lại, một là để tưởng nhớ mẫu thân, hai là… Chuyện này, là bí mật sâu kín trong lòng Thẩm Tây Linh, không tiện nói cùng người ngoài.

Đêm qua, nàng dọn dẹp xong xuôi nhưng trằn trọc mãi không yên giấc. Trời mới hừng sáng, nàng đã thức dậy khoác áo choàng, đứng nơi cửa phòng mình, dõi nhìn về hướng phòng Tề Anh. Không lâu sau đã thấy chàng xuất hiện, Thanh Trúc và Bạch Tùng theo hai bên, cả ba người đang đi về phía cửa lớn.

Tề Anh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh trông thấy nàng, vẻ mặt có phần bất ngờ. Chàng chuyển hướng, bước đến gần, trông tiểu cô nương đã rửa mặt chỉnh tề, thần sắc như sẵn sàng lên đường, chàng khẽ nhướng mày, hỏi: “Cớ sao ngươi dậy sớm thế?”

Thẩm Tây Linh chớp chớp mắt, nghiêng đầu hỏi lại: “Vâng? Công tử chẳng phải đã nói, hôm nay sẽ đưa ta đến Tề phủ sao?”

Tề anh trầm mặc giây lát, đoạn đáp: “… Nhưng ta phải vào triều trước đã.”

Thẩm Tây Linh: “…”

Nàng thật không hề nghĩ tới điều ấy. Tết Nguyên Tiêu đã qua, năm mới cũng đã điểm, nếu chẳng phải ngày nghỉ thì Tề Anh hẳn phải vào triều.

Thẩm Tây Linh bối rối cúi đầu, nét mặt thoáng ngượng ngùng. Tề Anh trong mắt thoáng hiện ý cười, tiểu cô nương này quả thực dễ thương khiến chàng không kìm được, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, giọng ôn tồn: “Về nghỉ thêm một giấc đi, đợi ta hồi phủ sẽ tới đón.”

Ấy là lần đầu tiên Tề Anh dùng cách thân mật như vậy đối đãi với Thẩm Tây Linh, hai người đều khựng lại như sực tỉnh. Chàng cũng sớm nhận ra hành động vừa rồi có phần thất lễ liền vội thu tay về, song cảm giác ấm áp nơi tay chàng chạm qua vẫn lưu lại nơi tóc nàng, khiến nàng có phần lưu luyến.

Hai người lặng thinh một hồi. Rốt cuộc là Tề Anh phá vỡ im lặng, khẽ ho một tiếng, nói: “Vào đi, ngoài trời lạnh.”

Thẩm Tây Linh thấy chàng toan bước đi, trong lòng hơi cuống, bất giác đưa tay giữ lấy tay áo chàng. Tề Anh quay đầu nhìn, mặt nàng hơi đỏ lại vội buông tay.

Tề Anh hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Thẩm Tây Linh đan tay vào nhau, nhỏ giọng lắp bắp: “Ta… ta ăn mặc thế này… liệu có được coi là chỉnh tề không?”

Tề Anh liếc mắt nhìn nàng một lượt, y phục tuy giản dị nhưng sạch sẽ, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, cả người toát ra vẻ nhu hòa ngoan ngoãn, chỉ là thần sắc hơi căng thẳng, giống như một tiểu đạo cô nghiêm nghị.

Chàng nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Về nghỉ ngơi chút đi, sắc mặt ngươi không được tốt.”

Hẳn là đêm qua nàng ngủ chẳng đủ giấc, quầng mắt dưới đôi mi lộ ra đôi chút xanh đen.

Thẩm Tây Linh nghe vậy, càng cảm thấy mình có vẻ bề ngoài nhếch nhác, vội đưa tay che mặt, rồi ủ rũ gật đầu.

Tề Anh lại mỉm cười nhìn nàng, nói: “Ta phải đi rồi. Ngươi cứ an tâm nghỉ ngơi, đợi ta về sẽ sai người đến hầu hạ ngươi rửa mặt chải đầu.”

Thẩm Tây Linh ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng như một con mèo nhỏ khiến ánh mắt Tề Anh cũng vì thế mà mềm hẳn đi. Đoạn, chàng rời đi, nàng đưa mắt tiễn chàng ra tận cửa.

Sau khi quay vào phòng, Thẩm Tây Linh soi gương, quả nhiên thấy hai mắt mình quầng thâm liền xấu hổ che mặt. Nàng vốn chẳng mấy khi để tâm dung mạo, nhưng hôm nay là lần đầu tiên vì chuyện ấy mà cảm thấy áy náy, buồn bực. Cảm giác ấy cứ mãi vấn vít trong lòng nàng, cho đến lúc nàng thiếp đi.

Ban đầu nàng không định ngủ, chỉ muốn đợi nhưng chờ mãi thì mỏi mệt, có lẽ do đêm qua quả thực ngủ không đủ, cũng có thể bởi trong phòng quá ấm, nàng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Đến khi bị mấy nha hoàn đánh thức thì đã gần giờ Tỵ, Tề Anh cũng vừa từ triều trở về.

Hai nha hoàn tới gọi nàng dậy đều là người lạ, một tên Thủy Bội, một tên Phong Thường, bảo là do công tử phân phó đến giúp nàng chải đầu thay y phục. Hai người tay nghề khéo léo, một trái một phải hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục. Thẩm Tây Linh chưa từng được người khác hầu hạ như vậy, chỉ cảm thấy ngượng ngập, cứng nhắc không thôi. Hai nha hoàn thấy vậy, chỉ che miệng cười, vừa dỗ dành vừa khen nàng xinh đẹp, tỉ mỉ chải chuốt suốt một hồi lâu mới dẫn nàng ra ngoài.

Các nàng chải cho nàng kiểu tóc đang thịnh hành nhất trong giới quý nữ thành Kiến Khang năm ấy, lại thay cho nàng một bộ xiêm y mới, y phục dài màu tím nhạt, thêu mai trắng nơi tà áo, đường kim mũi chỉ tinh tế, vải vóc quý giá. Bên ngoài lại khoác thêm chiếc áo choàng viền lông thỏ, sắc nhạt dịu dàng, nhìn nàng chẳng khác nào một búp bê sứ tinh xảo.

Thẩm Tây Linh chưa từng chải kiểu tóc thế này, cũng chưa từng mặc xiêm y sang quý đến vậy. Cả người nàng ngỡ ngàng không yên, nhưng tuy từ nhỏ sống đời thanh bạch, khí chất nàng vẫn ung dung như một tiểu thư xuất thân danh môn. Phụ thân tuy chẳng đưa nàng vào thế gia nuôi dạy, nhưng lễ nghĩa giáo dưỡng đều không thiếu. Vậy nên tuy mặc bộ y phục ấy, nàng chẳng hề có vẻ gì là không xứng, ngược lại khiến người ta cảm thấy, nàng sinh ra vốn đã là người kim chi ngọc diệp.

Thủy Bội và Phong Thường đưa nàng từ phòng mình đi dọc đến Vong Thất, dọc đường, kẻ hầu người hạ đều lén đưa mắt nhìn nàng khiến Thẩm Tây Linh có chút ngượng ngập. Đến cửa, Bạch Tùng như thường lệ đứng ôm kiếm trấn giữ. Khi thấy nàng, cũng ngẩn ra một thoáng, ánh mắt hiện lên tia kinh ngạc rồi mỉm cười gật đầu.

Thẩm Tây Linh mặt vẫn đỏ bừng như suốt dọc đường đi, khẽ chào Bạch Tùng một tiếng, theo hai nàng tiến vào.

Tề Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa, trước tiên thấy tà váy tím thoáng qua, rồi mới thấy nàng bước vào, cuối cùng là nốt ruồi son nơi giữa đôi mày nàng và ánh đỏ phơn phớt trên đôi gò má.

Chàng chợt nhớ lại lần đầu tiên trông thấy nàng. Khi ấy nàng mặc một thân áo vải đơn bạc, ngồi khuỵu trong tuyết trắng, sắc mặt tái nhợt, cả người gần như tan hòa cùng tuyết. Lúc ấy, thứ duy nhất nổi bật nơi nàng là nốt ruồi son giữa đôi mày như đóa hoa nhỏ được họa lên, là gam màu duy nhất giữa cảnh sắc băng tuyết u buồn.

Sau đó chàng đưa nàng về Phong Hà Uyển, nàng vẫn luôn mặc áo vải mộc mạc. Vốn dĩ chàng không để tâm tới việc phục sức của nữ nhi nên chẳng cảm thấy có gì không ổn, mãi đến hôm qua khi Triệu Dao xuất hiện. Tề Anh thỉnh thoảng cũng thấy mình thật kỳ quái, chẳng hiểu sao cứ hay đem Thẩm Tây Linh ra so với Triệu Dao. Như hôm qua, chàng thấy tay Triệu Dao hồng nhuận còn tay Thẩm Tây Linh lại nứt nẻ vì lạnh thì liền cảm thấy không nên. Hoặc khi thấy Triệu Dao xiêm y lộng lẫy mà Thẩm Tây Linh lại mặc đơn bạc cũng lại thấy không nên.

Đêm qua, đại lộ đèn hoa rực rỡ, mã xa lộng lẫy, Triệu Dao rạng rỡ trong xiêm y rực màu, cười đùa giữa đèn lồng, hoạt bát sinh động. Vậy mà chàng lại cứ nghĩ đến Thẩm Tây Linh, tiểu cô nương hay cúi đầu, dè dặt từng bước kia. Trong lòng chàng luôn tự hỏi, nếu nàng cũng được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cũng được mặc xiêm y quý phái như thế, thì sẽ có dáng vẻ thế nào? Và hôm nay, chàng đã thấy.

Tề Anh vốn là người nhạt lòng với ngoại vật, càng chẳng phải kẻ ham sắc đẹp, nhưng chàng vẫn biết Thẩm Tây Linh sinh ra vốn xinh đẹp. Chỉ là hôm nay sau khi chải chuốt kỹ càng, nàng lại rực rỡ quá mức, vượt ngoài cả dự liệu của chàng. Đêm qua Thanh Trúc từng chuyển lời Tiêu Tử Hành với chàng rằng: “Cô nương ấy quá xinh đẹp, điều này thật nguy hiểm.” Khi ấy chàng còn chẳng bận tâm, giờ phút này lại chẳng thể không đồng ý.

Thẩm Tây Linh bước vào Vong Thất, thấy ánh mắt Tề Anh nhìn mình có chút phức tạp, vẻ mặt cũng nghiêm lại, bất giác chột dạ, ngỡ rằng mình ăn mặc thế này là không ổn. Nàng khẽ bước lại gần, cẩn trọng hỏi: “…Công tử?”

Tề Anh như mới hồi thần, đáp: “Sao vậy?”

Thẩm Tây Linh ngập ngừng: “Ta như vầy… có phải không nên không?”

Trong lòng nàng quả thực cảm thấy bất an, cảm thấy mình chỉ là một cô nương không ai nương tựa, lại ăn vận như một tiểu thư cao môn thế gia, dường như là không đúng.

Tề Anh thấu được tâm ý nàng, biết tiểu cô nương đã hiểu lầm mình, nhưng lại chẳng tiện giải thích rõ ràng, bèn trầm mặc một lúc, rồi khẽ nói: “Không có gì là không hợp cả. Rất đẹp.”

Chữ “rất đẹp” chàng nói ra, giọng trầm thấp như làn gió nhẹ cuối đông, khiến người nghe bất giác nóng tai. Mà Thẩm Tây Linh vốn đã đỏ mặt, nay lại càng e thẹn, dung nhan hồng như đào nở tháng ba. Ánh mắt Tề Anh nhìn nàng khẽ chấn động, trong lòng càng thêm cảm thán, lời của tứ điện hạ quả chẳng sai… cô nương này, quả thực là… nguy hiểm.

Chàng âm thầm thở dài một hơi, rồi khẽ ho, nói: “Đi thôi.”

Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Nguồn: novembrehiver
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đào tử nhi