Hứa Dận Tông chỉ đáp một lát rồi buông tay khỏi mạch môn của Dương Thiên, lại cười nói: "Không sao, lệnh công tử chỉ là thân thể hơi suy nhược, bồi bổ một chút là tốt rồi. Mấy ngày nay chịu khó nấu cháo cho cậu ấy dùng, lão hủ đảm bảo không quá mười ngày, lệnh công tử sẽ lại tung tăng nhảy nhót như thường."
Dương Thiên nhìn gương mặt hồng hào của Hứa Dận Tông, trông thế nào cũng không giống người đã ngoài ba mươi tuổi, trong lòng thầm khinh bỉ một phen: "Đừng tưởng để chút râu là có thể giả làm bậc lão niên, người này chẳng lẽ là lang băm? Ai nha, không ổn rồi, vừa rồi nghe nói thân thể này đã hôn mê hơn mười ngày, hay là chính vì ông ta chữa trị mà để lại di chứng, nên mình mới không hiểu sao lại nhập xác vào đây."
Độc Cô thị nhìn Dương Thiên không nói một lời, trông thế nào cũng không giống dáng vẻ bình thường, nhưng vì Hứa Dận Tông đã châm cứu liên tục hơn mười ngày mới giúp con trai tỉnh lại, nên bà đối với y thuật của ông ta đã vô cùng tín nhiệm, chỉ đành gật đầu.
Hứa Dận Tông nhìn ra sự nghi hoặc của Độc Cô thị, bèn rời khỏi mép giường Dương Thiên một khoảng, ra hiệu cho bà lại gần. Độc Cô thị vội vàng bước tới bên cạnh ông ta.
Hứa Dận Tông nhẹ giọng nói: "Phu nhân, lão hủ lúc trước từng nói, lệnh công tử sau khi tỉnh lại có khả năng sẽ quên hết chuyện cũ."
Độc Cô thị ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Không sai, thần y quả thực từng nói qua." Trong lòng bà chấn động, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ ngô nhi..."
Hứa Dận Tông đáp: "Mười phần là như vậy."
"Việc này nên làm thế nào cho phải?" Độc Cô thị lập tức lo lắng xoay quanh. Trước kia bà chỉ sợ con trai không tỉnh lại được, nên chỉ cần cứu được con thì chuyện gì cũng không màng tới, nay con đã tỉnh, nghe tin có khả năng quên đi chuyện xưa, bà lại sinh lòng rối bời.
Hứa Dận Tông nói: "Việc này chỉ có thể chậm rãi điều trị, tốt nhất nên thường xuyên đưa lệnh công tử đến những nơi quen thuộc dạo chơi, biết đâu có thể khiến cậu ấy dần dần hồi phục. Hiện giờ lệnh công tử đã ổn, trong phủ cũng không cần lão hủ nữa. Lão hủ đã quấy rầy hơn mười ngày, cũng nên cáo từ."
Rõ ràng là Quốc công phủ cầu xin giữ Hứa Dận Tông lại, vậy mà ông ta lại nói thành chính mình quấy rầy phủ. Hứa Dận Tông vừa nhìn dáng vẻ của Dương Thiên, sợ rằng có di chứng gì đó, nếu chẳng may thành kẻ ngốc thì ông ta cũng bó tay, đành phải tìm cách chuồn trước.
Độc Cô thị nào dễ bị lừa như vậy: "Thần y nói lời chi lạ, phu thê chúng tôi còn muốn đa tạ ân cứu mạng của ngài. Nếu để thần y rời đi như vậy, Tùy Quốc công trở về chẳng phải sẽ nói ta là kẻ đàn bà không biết lễ nghĩa sao? Xin thần y hãy lưu lại, đợi Tùy Quốc công về, phu thê chúng tôi sẽ cùng nhau cảm tạ ngài."
Hứa Dận Tông thấy không đi được, đành bất đắc dĩ nói: "Cũng được, vậy đợi Tùy công trở về, lão hủ sẽ cáo từ sau." Trước mắt người phụ nữ này ngay cả cháu trai của Hoàng đế còn dám bắt giữ, ông ta đắc tội không nổi.
Trong lúc Hứa Dận Tông và Độc Cô thị trò chuyện, Dương Thiên vội dựng tai lắng nghe. Hắn hoàn toàn không biết gì về tình cảnh hiện tại, nghe được chút nào hay chút đó. May mắn là thân xác này còn nhỏ, tai thính mắt tinh, những lời Hứa Dận Tông nói, Dương Thiên đều nghe được phần lớn. Hắn thầm khen vị thần y này nói rất đúng, liền quyết tâm giả vờ quên hết chuyện cũ.
Độc Cô thị tiễn Hứa Dận Tông xong, lại quay lại mép giường Dương Thiên. Nhìn ánh mắt của con trai, bà không khỏi thở dài. Vốn dĩ đứa con này đã không thông minh bằng người con thứ, nay lại quên sạch chuyện cũ, sau này so với A Ma thì càng kém xa.
"Nương, con đói!" Đã quyết tâm giả ngu, Dương Thiên không ngại mở lời. Hắn không thể cứ im lặng mãi, nằm hơn mười ngày chỉ dựa vào chút canh sâm Độc Cô thị đút để duy trì sự sống, bụng hắn đã sớm đói đến cồn cào.
"Ngoan, nương lập tức lấy đồ ăn cho con." Độc Cô thị đột nhiên mở to mắt, "Hiển nhi, hóa ra con không quên chuyện cũ, tốt quá rồi!"
"Nương, con đói!" Dương Thiên quyết tâm chỉ nói đúng ba chữ này.
"Được, được." Độc Cô thị gọi lớn ra ngoài cửa: "Mau, mau bưng cháo tới cho đại công tử!"
Ngoài cửa có tiếng đáp "Dạ", một cô nha đầu xinh xắn bưng chén cháo nóng hổi đi vào. Cháo nấu tỏa hương thơm ngào ngạt, Dương Thiên ngửi thấy từ xa, lập tức nuốt nước miếng liên hồi.
Độc Cô thị thấy Dương Thiên biết nói chuyện, tâm trạng rất tốt, tự tay bưng chén đưa đến bên miệng hắn, dùng thìa định đút cho hắn. Dương Thiên không quen được hầu hạ như thế, vội vàng tiếp lấy chén thìa từ tay Độc Cô thị, húp một ngụm lớn. Cháo vừa mới nấu xong còn rất nóng, khiến Dương Thiên bị bỏng, hắn vội há miệng ra hà hơi.
Độc Cô thị đau lòng, mắng: "Nô tỳ đáng chết, bưng cháo nóng thế này lên, định làm bỏng công tử sao?"
Cô nha đầu bưng cháo sợ hãi, vội quỳ xuống dập đầu: "Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết!"
Độc Cô thị thấy nha đầu nhận lỗi nhưng vẫn không buông tha: "Nếu biết sai, thì đi nhận mười roi gia pháp đi."
"Dạ, phu nhân." Cô nha đầu đứng dậy, lủi thủi đi ra ngoài chịu phạt.
Dương Thiên nhìn thấy cảnh này thì không đành lòng, một cô nương kiều diễm như hoa như ngọc kia mà phải chịu mười gậy gia pháp, cũng không biết gia pháp trong phủ này nặng nhẹ ra sao. Kiếp trước hắn xem phim truyền hình, gia pháp của những nhà hào phú thường động một chút là đánh chết người. Vừa rồi là do chính hắn nóng vội, hoàn toàn không phải lỗi của nha hoàn kia, trong lòng hắn tức khắc không đành lòng, quên mất việc phải giả ngu, liền lên tiếng cầu tình: "Nương, vừa rồi là nhi tử nóng nảy, không thể trách người khác, thôi thì miễn cho nàng đi."
Độc Cô thị thấy nhi tử nói chuyện mạch lạc rõ ràng, trong lòng vô cùng vui sướng, quát lớn với nha hoàn kia: "Nếu đại công tử đã cầu tình, vậy gia pháp liền miễn, còn không mau tạ ơn đại công tử."
Nha hoàn hướng về phía Dương Thiên dập đầu mấy cái thật mạnh: "Đa tạ đại công tử, đa tạ đại công tử." Nha hoàn là thành tâm tạ ơn, bởi gia pháp Dương phủ tuy không đánh chết người, nhưng nếu thực sự phải chịu mười gậy, cũng phải nằm liệt giường mất mười ngày nửa tháng.
Dương Thiên rút kinh nghiệm từ lần trước, đối mặt với bát cháo thơm ngào ngạt, chỉ có thể ăn từng ngụm nhỏ. Chẳng mấy chốc đã ăn xong một bát, hắn bưng bát không lên nói với Độc Cô thị: "Nương, con muốn thêm!"
Dương Thiên tự thấy khinh bỉ chính mình, chỉ vì mấy bát cháo mà phải giả vờ ngây ngô, gọi một người phụ nữ trạc tuổi mình là nương. Nhưng nghĩ kỹ lại, thân thể này quả thực là con trai của nữ tử trước mắt, gọi vài tiếng nương cũng không thiệt thòi gì.
Dương Thiên ăn liền ba bát, còn muốn ăn thêm nữa nhưng Độc Cô thị không cho. Vừa rồi Hứa Dận Tông từng dặn dò, Hiển Nhi mới tỉnh lại không nên ăn quá nhiều, vốn dĩ hai bát là đủ, vì không chịu nổi ánh mắt cầu xin của Dương Thiên nên bà mới cho thêm bát thứ ba, còn bát thứ tư thì dù thế nào cũng không chịu cho nữa.
Dương Thiên sờ sờ cái bụng lưng lửng, đành phải dập tắt ý niệm ăn tiếp. Độc Cô thị sai hạ nhân bưng bát xuống, ngồi bên mép giường, dịu dàng lau khóe miệng cho Dương Thiên.
Dương Thiên nhìn người phụ nữ tràn đầy tình mẫu tử đang ngồi trước mặt, trong lòng thật sự không muốn làm bà đau lòng, chỉ là nếu không giả ngu thì hắn căn bản không thể sống tiếp được, đành phải hỏi: "Nương, đây là nơi nào?"
Lời này vừa hỏi ra, tay đang lau miệng cho hắn của Độc Cô thị liền run lên: "Hiển Nhi, đây là nhà của con, chính là phòng của con mà."
"Nhà con? Nương, tại sao con không có chút ấn tượng nào, còn nữa, con là ai?"
Độc Cô thị tức khắc ném khăn tay xuống, mặt đầy sợ hãi, bà cứ ngỡ nhi tử đã khỏi hẳn, không ngờ hắn ngay cả chính mình là ai cũng không biết.