Dương Anh nghe vậy vội vàng sờ soạng khắp người, sắc mặt cũng lập tức biến đổi. Trước kia mỗi lần cùng ca ca ra ngoài, hắn đều có người hầu và hộ vệ tiền hô hậu ủng, nào có bao giờ phải mang theo tiền bạc. Lần này hai người là nhất thời nổi hứng, lén lút trốn khỏi Quốc công phủ, chẳng ai nghĩ đến chuyện phải mang theo tiền.
Nhìn sắc mặt Dương Anh, Dương Thiên liền biết đệ đệ mình cũng không mang tiền. Huynh đệ hai người tức khắc không biết làm sao. Dương Thiên chưa bao giờ ăn quỵt, mà Dương Anh đương nhiên cũng không muốn vì một bát canh thịt dê mà làm hỏng thanh danh của Quốc công phủ.
Hai người cứ thế nhìn nhau trân trối. Mãi cho đến khi những vị khách uống canh thịt dê bên cạnh đã rời đi mấy lượt, họ vẫn ngồi yên tại chỗ. Trên người hai người tuy có đeo ngọc khí, nhưng đó là vật tùy thân từ nhỏ, chẳng lẽ lại dùng ngọc khí để trả tiền?
Lão hán kia đã buôn bán mấy chục năm, thấy hai đứa nhỏ uống canh xong đã lâu mà vẫn không chịu rời đi, trong lòng liền hiểu rõ. Lão lại gần thu dọn bát đũa rồi nói: "Hai vị tiểu ca, nếu trên người không tiện, vậy thì lần sau hãy đến."
Gương mặt lão hán đầy những nếp nhăn, trên đầu lốm đốm tóc bạc, chiếc áo vải thô trên người chằng chịt những miếng vá. Việc buôn bán canh thịt dê tuy không tệ, nhưng cũng chỉ là những món tiền lẻ, dựa vào đó không những phải nuôi sống bản thân mà có lẽ còn phải lo cho cả gia đình.
Không ngờ lão hán lại chất phác đến thế, đối với hai đứa trẻ rõ ràng là con cháu nhà giàu mà không có tiền trả cũng chẳng chút bận tâm. Dương Thiên càng thêm ngượng ngùng, bèn tháo ngọc bội treo trên cổ xuống, đặt lên bàn rồi nói: "Lão trượng, cái này coi như tạm đặt ở đây, lần sau ta mang tiền đến chuộc lại." Nói xong, hắn kéo Dương Anh đứng dậy rời đi.
Lão hán đuổi theo không kịp, đành thu lấy ngọc bội, lắc đầu thở dài: "Đứa nhỏ này..."
Dương Anh bị Dương Thiên kéo đi đến thở không ra hơi, vừa dừng lại đã oán trách: "Ca, huynh có biết ngọc bội này..."
Dương Anh còn chưa nói hết, Dương Thiên đã ngắt lời: "Ta biết ngọc bội này rất quan trọng, nhưng chúng ta không thể ăn quỵt, đúng không? Ta là ca ca, đương nhiên không thể lấy ngọc bội của đệ để gán nợ. Vả lại, lần sau chúng ta ra ngoài rồi chuộc lại là được chứ gì."
Dương Anh sờ sờ ngọc bội trên người mình, nắm chặt lấy, cảm động nói: "Ca, huynh thật tốt!"
Dương Thiên sờ sờ mũi, không ngờ mình chỉ tùy tiện nói vậy mà đệ đệ lại cảm kích mình đến thế. Ừm, dù sao nó cũng chỉ là một đứa nhóc chưa đầy tám tuổi, có một đứa đệ đệ như vậy cũng không tệ.
Nơi này tuy là đô thành của Bắc Chu, nhưng trên phố người qua lại vẫn lấy người Hán làm chủ. Những người Hán này có thương nhân mặc quần áo hoa lệ, có người bán rong bình thường, cũng có những nông dân gánh rau củ trong vườn nhà vào thành. Bất kể nghèo hay giàu, trên mặt họ đều hiện rõ nét tươi cười.
Thỉnh thoảng có người Tiên Bi đi ngang qua, họ cũng thong dong bước đi giữa đám đông người Hán. Chỉ là khi có những quý nhân Tiên Bi đi qua, người Hán trên đường đều vội vàng né sang một bên. Những quý nhân Tiên Bi này đều có nô bộc thành đàn, tiên y nộ mã. Người Tiên Bi vừa đi khỏi, đường phố lại khôi phục dáng vẻ ban đầu. Các quý nhân Tiên Bi tuy có vẻ vênh váo tự đắc, nhưng không hề tùy tiện ức hiếp người Hán. Nếu đi ngang qua một sạp hàng muốn mua đồ, họ đều trả tiền sòng phẳng, đôi khi còn thưởng thêm chút tiền lẻ, khiến chủ quán liên thanh nói lời cảm tạ.
Hàng hóa trên đường cũng chủng loại phong phú, từ tơ lụa, đồ sứ vận chuyển từ Giang Nam, gấm Tứ Xuyên và lá trà từ đất Thục, cho đến mỹ ngọc, bảo đao từ Tây Vực, ở đầu đường Trường An cái gì cần đều có.
Hai người lại dạo quanh trên đường phố một lát, bát canh thịt dê lúc nãy đã tiêu hóa hết, bụng hai người bắt đầu kêu lên sùng sục. Khổ nỗi trên người không có tiền, ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ các tửu lầu và quán ăn vặt hai bên đường, họ chỉ đành cố nén.
Lại đi đến trước một tửu lầu, Dương Anh vẻ mặt đau khổ nói: "Ca, đệ đói bụng quá, hay là chúng ta về nhà đi."
Dương Thiên lần đầu tiên ra ngoài, mọi thứ trên đường đối với hắn đều vô cùng mới lạ, hắn không muốn về sớm như vậy. Huống chi nếu giờ trở về, chắc chắn sẽ bị Độc Cô thị phát hiện, ít nhất một trận trách phạt là khó tránh khỏi. Chi bằng cứ ở bên ngoài thêm một lát, lần sau ra ngoài chưa chắc đã dễ dàng như thế.
"Nhịn một chút, chúng ta đi dạo thêm lát nữa."
"Nhưng đệ đi không nổi nữa." Dương Anh bướng bỉnh đứng lại không chịu đi tiếp. Trước kia mỗi lần ra ngoài đều có xe ngựa, có người hầu, thấy gì cũng có thể móc tiền mua về. Đâu như bây giờ, đi đường phải dựa vào hai chân, thấy đồ vật không thể mua, ngay cả cái bụng cũng phải chịu đói, sự hứng khởi lúc mới ra ngoài đã tan biến sạch sành sanh.
Thấy đệ đệ không chịu đi, Dương Thiên không thể bế nó, cũng không thể để nó tự về một mình, đành bất đắc dĩ nói: "Được rồi, vậy chúng ta về thôi."
Huynh đệ hai người xoay người định quay về phủ, người đi đường trên phố lại bắt đầu dạt sang hai bên. Dương Thiên biết lại có quý nhân Tiên Bi đi qua, liền kéo Dương Anh đứng né sang một bên.
Chỉ là lần này, những người Tiên Bi đi ngang qua dường như không giống với trước kia. Những lần trước, người đi đường tuy có né tránh nhưng nhiều nhất cũng chỉ nhường ra một nửa con đường ở giữa, những người khác vẫn tiếp tục công việc của mình. Thế nhưng lần này, cả con đường hoàn toàn bị giải tỏa, Dương Thiên còn thấy vài cửa hàng lặng lẽ đóng cửa.
Dương Thiên loáng thoáng nghe thấy người ta bàn tán: "Cẩn thận, Kinh Sư Tứ Ác tới rồi."
Dương Thiên giữ chặt một người trung niên đang chen chúc chạy về phía sau hỏi: "Kinh Sư Tứ Ác là gì vậy?"
Người trung niên nọ thấy là một đứa trẻ, đang định quát mắng, nhưng khi nhìn thấy bộ y phục Tiên Bi quý tộc trên người Dương Thiên, sắc mặt liền thay đổi: "Kinh Sư Tứ Ác gì chứ, ta không biết."
Dương Thiên còn muốn hỏi thêm, một đội người Tiên Bi đã tiến vào con phố. Dẫn đầu là mấy tên nô bộc có dáng vẻ hung hăng, tay cầm roi da quất vào không trung kêu lên "bạch bạch" đầy đe dọa. Ở giữa là một con ngựa cao lớn, trên lưng cưỡi một thanh niên chừng hai mươi tuổi. Gương mặt thanh niên này có vài phần tuấn tú, chỉ là mái tóc xoăn tít, trên tai đeo hai chiếc vòng bạc cực lớn, lộ ra vẻ hung dữ. Hắn mặc y phục hoa lệ, trên người treo đầy những món trang sức kêu leng keng.
Phía sau thanh niên là một cỗ xe ngựa, rèm che buông xuống khiến người ngoài không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Bên cạnh xe ngựa có bốn tên hộ vệ, Dương Thiên nhìn khí chất của bốn kẻ này thì thấy không khác biệt mấy so với Nguyên Uy, trông rất giống quân nhân.
Dương Thiên sững sờ, trách không được mọi người phải né tránh thật xa, hóa ra đúng là ác nhân tới rồi.
Từ trong xe ngựa đột nhiên truyền ra một giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh: "Tống Quốc Công, tiểu thư nói nô tài của ngài quá hung dữ, đi theo ngài sẽ làm hỏng thanh danh của phủ chúng ta. Tiểu thư đa tạ Quốc Công đã tiễn đưa, xin mời Quốc Công đi trước cho."
Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt thanh niên nọ lập tức thay đổi, vội vàng nhảy xuống ngựa quát lớn: "Các ngươi, những kẻ nô tài này, thu liễm lại một chút, mau cất roi đi!" Nói xong, hắn lại chạy đến bên cạnh xe ngựa, hạ giọng giải thích.
Dương Anh huých nhẹ vào người Dương Thiên: "Ca, huynh có nhớ không, đây chính là kẻ lần trước đã đánh ngất huynh đấy."