"Tiểu cô nương, chúng ta quả thực đang giúp Hách gia gia của cháu trị thương mà."
"Thật sao ạ?" Có lẽ vì gương mặt hiền từ của Tôn đại phu có sức thuyết phục hơn Dương Thiên, tiểu nữ hài bán tín bán nghi hỏi lại.
"A Mị, vị công tử này là người tốt, bọn họ đang giúp ta trị thương đấy." Hách lão bá cố nén đau đớn, lên tiếng nói.
Tiểu nữ hài nghe thấy Hách lão bá lên tiếng, tức thì mừng rỡ quay đầu lại: "Hách gia gia, người tỉnh rồi, bọn họ thật sự đang trị thương cho người sao?"
Hách lão bá gật đầu, mồ hôi trên trán rịn ra như hạt đậu. Tiểu nữ hài rút một chiếc khăn tay, dịu dàng lau mồ hôi cho ông. Các hộ vệ nhìn Hách lão bá với vẻ đầy ngưỡng mộ, giữa chốn xóm nghèo xơ xác này mà lại có một tiểu nữ hài xinh xắn, ngoan ngoãn chăm sóc, quả là điều hiếm thấy.
"Tôn đại phu, ông nên bôi thuốc cho lão bá đi." Dương Thiên nhắc nhở.
Tôn đại phu mở hòm thuốc ra, vẻ mặt đầy do dự. Trong hòm chỉ có vài loại thuốc trị thương thông thường, loại này chỉ chữa được vết thương ngoài da nhẹ nhàng, còn với vết thương nghiêm trọng của lão nhân trước mắt, bắt buộc phải dùng đến loại thuốc đặc chế "Hổ Cốt Cao" của riêng ông. Khổ nỗi, Hổ Cốt Cao không những điều chế phức tạp mà nguyên liệu cũng vô cùng đắt đỏ, bên trong không chỉ có xương hổ thật mà còn phải phối hợp với nhiều loại dược liệu trân quý, hầm liên tục ba ngày đêm. Vì sợ lộ bí phương, mỗi lần nấu thuốc ông đều đích thân ra tay. Ngày thường một bộ Hổ Cốt Cao ông bán với giá cao ngất ngưởng là hai lượng bạc, nếu giờ dùng cho lão nhân này mà không thu được tiền, ông chắc chắn sẽ xót xa đến đứt ruột.
"Công tử gia, cái này... cái này..." Đại phu ấp a ấp úng.
Sắc mặt Dương Thiên trầm xuống: "Có phải không trị được không?"
"Không phải, không phải." Đại phu vội vàng lắc đầu. Nhớ lại lời đe dọa tàn nhẫn của vị công tử nhỏ tuổi này trước đó – nếu không trị khỏi sẽ đập nát Hồi Xuân Đường – ông không dám nghi ngờ liệu Dương Thiên có dám làm thật hay không. Đại Chu từ sau khi Võ Đế diệt trừ quyền thần Vũ Văn Hộ, chính trị đã thanh minh, quốc lực phát triển không ngừng, đối với con em quý tộc cũng có những quy tắc quản thúc nhất định, nhưng nếu một vị công tử quý tộc thực sự muốn gây khó dễ, ông cũng chỉ đành tự nhận xui xẻo.
"Vậy sao còn chưa bôi thuốc cho lão bá?"
"Công tử, thương thế của vị lão nhân gia này thực sự quá nặng, mấy loại thuốc thông thường này hiệu quả không lớn, phải là Hổ Cốt Cao do bản thân ta tự tay phối chế mới có tác dụng. Lần này ta ra ngoài vội vàng, không có mang theo bên người."
Dương Thiên lập tức quay sang nhìn hộ vệ: "Diêu hộ vệ, ngươi đi Hồi Xuân Đường lấy thuốc về đây."
"Tuân lệnh." Diêu hộ vệ đáp lời rồi định bước ra cửa.
"Khoan đã, Hổ Cốt Cao là do lão hủ tự mình quản lý, không có lão hủ đi cùng thì không lấy được thuốc đâu." Tôn đại phu vội vàng gọi Diêu hộ vệ lại.
Dương Thiên không ngờ lại phiền phức đến thế, đành nói: "Được rồi, Diêu hộ vệ, ngươi đi cùng Tôn đại phu, đi nhanh về nhanh."
Tôn đại phu chần chừ không muốn nhấc chân: "Cái này... Hổ Cốt Cao vô cùng quý giá, công tử gia xin hãy thông cảm cho lão hủ."
Dương Thiên chợt hiểu ra, vị đại phu này cứ mãi chần chừ là vì sợ mình không trả tiền, vội nói: "Ông yên tâm, bao nhiêu tiền bản công tử cũng không thiếu ông, cứ lấy loại thuốc tốt nhất mà dùng."
Tôn đại phu lập tức mừng rỡ: "Có lời của công tử, lão hủ an tâm rồi. Tục ngữ có câu 'thương gân động cốt trăm ngày', có Hổ Cốt Cao do lão hủ điều phối, bảo đảm chỉ cần một nửa thời gian là vị lão nhân gia này có thể xuống đất đi lại. Đây là vì lão nhân gia tuổi tác đã cao, chứ nếu là người trẻ tuổi, lão hủ cam đoan chỉ cần một tháng là khỏi hẳn."
"Được rồi, được rồi, đừng khoe khoang nữa, chỉ cần chữa khỏi thương cho Hách lão bá, tiền bạc không thiếu của ông đâu."
"Tất nhiên, tất nhiên, chỉ là không biết công tử có thể trả trước một phần tiền không? Không nhiều lắm, chỉ cần mười lượng bạc."
Mười lượng bạc! Các hộ vệ đều nhìn vị đại phu "sư tử ngoạm" này, thầm nghĩ có nên dạy cho ông ta một bài học trước hay không. Trên thị trường Đại Chu, bạc rất ít khi lưu thông, mười lượng bạc có thể đổi được hai ba vạn tiền, đủ cho một gia đình năm người sống dư dả cả năm trời.
Dương Thiên thì không thấy đắt, ở thời đại sau, thương thế như thế này nếu vào bệnh viện, tốn mười vạn hai mươi vạn là chuyện bình thường. Huống chi trước đó không lâu hắn còn dùng vàng để mua quà vặt, chỉ là nhớ tới hiện tại trên người mình không mang theo tiền, đành nhìn về phía mấy tên hộ vệ. Các hộ vệ vội vàng lắc đầu, tiền lương một năm vất vả của họ quy ra bạc cũng chỉ được ba bốn lượng, ai lại mang nhiều tiền như vậy trên người.
Hách lão bá nghe tới mười lượng bạc cũng hoảng sợ, cả đời ông chưa từng tích cóp được quá một lượng bạc, cố nén đau đớn nói: "Công tử, không cần vì lão hán mà nhọc lòng, mười lượng bạc này dù có bán căn nhà rách này đi cũng không đáng giá. Xương cốt của lão hán đã nối lại rồi, chậm rãi sẽ khá lên thôi."
Dương Thiên an ủi: "Lão bá yên tâm, mười lượng bạc chỉ là chút lòng thành, ta chỉ là không mang theo tiền trên người mà thôi."
Hắn không khỏi có chút hối hận, sao mỗi lần ra cửa đều không nhớ mang theo tiền. Lần trước có Vũ Văn Thật là kẻ coi tiền như rác, lần này lại chẳng tìm thấy ai. Khi ánh mắt Dương Thiên rơi trên người Dương Anh, mắt hắn lập tức sáng lên: "A Ma, đưa ngọc bội của đệ ra đây."
Dương Anh thông minh vô cùng, vừa nghe đã biết ca ca đang nhắm vào ngọc bội của mình, liền liều mạng lắc đầu: "Không được, ca, ngọc bội của huynh đánh mất rồi, sao có thể dùng của đệ."
"Công tử, không thể." Chẳng những là Dương Anh, mà cả mấy tên hộ vệ cũng vội vàng khuyên can.
"Lấy tới đây." Dương Thiên vươn tay, bình tĩnh nhìn Dương Anh.
Dương Anh vẻ mặt đau khổ. Nếu là ca ca trước khi bị Vũ Văn Thật đánh ngất đòi lấy ngọc bội, Dương Anh chắc chắn sẽ chẳng thèm đếm xỉa. Thế nhưng, ca ca sau khi tỉnh lại khiến Dương Anh càng lúc càng thấy khó hiểu. Tuy trình độ đọc sách của đệ ấy vẫn cao hơn ca ca, nhưng Dương Anh có thể cảm nhận rõ ràng, ca ca đã không còn như trước nữa. Công khóa của ca ca không tốt, chẳng qua là do huynh ấy khinh thường việc đọc sách mà thôi, còn ở những phương diện khác, ca ca ở bất kỳ mặt nào cũng khiến đệ ấy kính ngưỡng.
Dương Anh cọ quậy bước tới trước mặt Dương Thiên, cuối cùng vẫn lấy ngọc bội ra. Dương Thiên nhận lấy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang mếu máo của Dương Anh, an ủi: "Được rồi, A Ma, chỉ là mượn tạm thôi, vài ngày nữa huynh sẽ trả lại cho đệ."
Dương Thiên đặt ngọc bội vào tay đại phu: "Ngọc bội này ít nhất trị giá năm trăm lượng, tạm thời cứ để ở chỗ ông, vài ngày nữa ta mang tiền tới chuộc. Nếu có chút hư hao nào, đừng trách ta không khách khí."
Tôn đại phu nhìn khối ngọc bội, mắt sáng rực lên. Ông là người biết hàng, trong nhà cũng có không ít ngọc khí, nhưng so với khối ngọc bội trước mắt thì chẳng khác nào đống rác rưởi.
"Vâng, công tử, tiểu nhân nhất định bảo quản cẩn thận." Tôn đại phu đưa ngọc bội lên trước mắt, tinh tế xem xét, càng nhìn càng thấy yêu thích.
"Hừ." Mấy tên hộ vệ đồng loạt hừ lạnh. Tôn đại phu ngẩng đầu nhìn thấy hộ vệ của Dương Thiên đều đang trợn mắt nhìn mình, trong lòng hoảng sợ, vội đặt ngọc bội xuống: "Ngọc bội này không cần đâu, lão hủ tin tưởng công tử."
"Bảo cầm thì cứ cầm đi, mau đi lấy thuốc đến đây."
"Vâng, vâng." Tôn đại phu vẫn còn luyến tiếc ngọc bội, bảo bối như thế này, dù chỉ được cầm trong tay vài ngày cũng tốt. Ông vội vã nắm lấy ngọc bội rồi cùng Diêu hộ vệ bước ra cửa.