Nghịch Mệnh Tàn Huyết, Trường Sinh Chi Lộ

Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Tuyết trắng, mỹ nhân

❊ ❊ ❊

"Kẽo kẹt, kẽo kẹt!"

Tuyết trên mặt đất rất dày, mỗi bước Trường Sinh đi đều nghe thấy tiếng chân mình giẫm lên tuyết. Xung quanh vắng lặng như tờ, lớp tuyết dày đã nuốt chửng mọi âm thanh xung quanh nàng. May mà trời vẫn còn sáng, nếu không thì thật sự có chút đáng sợ.

"Bạch!"

Một khối tuyết lớn từ trên cây rơi xuống, đập trúng sau lưng Trường Sinh rồi rơi xuống đất. Chợt nhớ đến những lời đồn đại về bãi tha ma từng nghe từ lão Cố đầu, Trường Sinh vội đưa tay ra sau phủi sạch tuyết trên lưng và cổ, rồi không nhịn được mà rùng mình một cái.

Tuyết này lạnh quá đi mất.

Nàng nhớ lại nơi nhìn thấy vệt đỏ trên xe bò lúc trước nằm ở ngay phía trước không xa. Theo trí nhớ, Trường Sinh chậm rãi tiến lại gần, rồi tại vị trí cách đó chừng mười bước chân, nàng phát hiện ra một vệt đỏ nhỏ.

Trường Sinh ngồi xổm xuống, nhón lấy một chút tuyết đó đặt lên đầu mũi ngửi thử, quả nhiên là máu. Nàng khẽ nhíu mày, từng chút một lần theo hướng vệt máu mà tìm kiếm. Chỉ là nàng nhanh chóng nhận ra, những nơi có vệt máu này đều có dấu vết bị che đậy. Động vật trong núi vốn rất gian xảo, chúng cũng biết che giấu dấu vết của mình, Trường Sinh rất dễ dàng nhận ra điều đó. Vậy đây là máu của dã thú sao?

Cũng có khả năng này. Chỉ là mỗi lần nhìn thấy những dấu chân bị che giấu kia, Trường Sinh đều cảm thấy kỳ lạ. Những con vật này đi lùi để che giấu dấu vết, nhưng khi chúng che giấu thì chẳng phải lại tạo ra dấu chân mới hay sao? Việc này rốt cuộc phải giải quyết thế nào? Dù sao thì đến tận bây giờ, Trường Sinh vẫn không biết phải giải quyết ra sao.

Thời tiết thực sự rất lạnh, Trường Sinh nghĩ chắc là do mình suy nghĩ nhiều rồi, thời tiết lạnh lẽo thế này, ai lại rảnh rỗi mà chạy đến bãi tha ma hẻo lánh này chứ?

Thế là Trường Sinh dừng bước. Ngay khoảnh khắc nàng định quay người lại, một khối tuyết lớn từ trên cây rơi xuống, đập mạnh vào lớp tuyết dưới gốc cây. Khối tuyết đó rất nặng, khi rơi xuống làm tuyết xung quanh văng tung tóe, nhờ đó mà lộ ra một chút vật thể vốn bị che lấp bên dưới.

Đó là một lọn tóc đen.

Trường Sinh dừng bước, nhanh chóng tiến tới, cố hết sức gạt đống tuyết kia ra. Tuyết lạnh thấu xương, nhưng đôi mắt Trường Sinh lại vô cùng sáng rực. Ở đây liệu có thật sự có một người không? Người đó còn sống không? Nếu còn sống thì tốt quá...

Sau vài nhịp thở, Trường Sinh cuối cùng cũng gạt sạch đống tuyết kia, một gương mặt hiện ra trước mắt nàng.

Trường Sinh không được học hành tử tế, cũng chẳng hiểu gì về văn chương, trước đây chỉ nhờ ông nội dạy cho nhận biết vài chữ mà thôi. Cho nên lúc này khi nhìn thấy gương mặt này, nàng gần như không biết dùng ngôn từ gì để hình dung.

Nếu bắt buộc phải hình dung, thì chỉ có một từ.

Đẹp.

Thật sự là quá đẹp, Trường Sinh cảm thấy mình chưa từng thấy ai đẹp đến thế. Đây là một nam tử có dung mạo cực kỳ xuất chúng, trên mặt gần như không có lấy một tì vết, từng đường nét khi kết hợp lại với nhau dường như đều được thượng thiên ưu ái, đẹp đến mức không thể chê vào đâu được. Chỉ cần lệch đi một chút thôi, cũng không thể nào đạt được hiệu quả như thế này.

Mặc dù vì gió rét căm căm và băng tuyết lạnh lẽo mà sắc mặt người này trắng bệch, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm đi dung mạo của y, thậm chí còn tăng thêm vẻ đẹp yếu đuối, nhợt nhạt.

Trường Sinh không biết dùng từ gì để tả, chỉ cảm thấy một người đẹp như vậy, nếu chẳng may chết đi thì thật đáng tiếc. Thế là nàng cẩn thận đưa tay ra đặt dưới mũi người kia, đợi một lúc lâu vẫn không cảm nhận được hơi thở, sắc mặt Trường Sinh thoáng chút ảm đạm.

Xem ra người này đã chết...

"Phù..."

Một luồng khí ấm áp nhè nhẹ phả vào tay nàng, Trường Sinh sững người, lập tức vui mừng khôn xiết. Người này vẫn chưa chết!

Trường Sinh lập tức gạt bỏ đống tuyết trên người y, cố gắng kéo người ra. Nhưng khoảnh khắc gạt lớp tuyết ra, Trường Sinh không khỏi mở to đôi mắt. Bởi vì trong tiết trời đông giá rét này, người này lại chỉ mặc một bộ sa y mỏng manh. Không lạnh sao? Trường Sinh suýt chút nữa là muốn rùng mình thay cho y rồi.

Vì mặc sa y nên không thể che hết những vết thương trên cơ thể. Trường Sinh chỉ liếc nhìn một cái đã vội quay mặt đi. Vết thương quá nhiều, từ cổ trở xuống, những vết thương tím tái vẫn đang rỉ máu, từng lớp vết thương chồng chất trên làn da trắng nõn khiến y trông chẳng khác nào người chết. Thế nhưng y rõ ràng vẫn còn một hơi thở thoi thóp.

Hơn nữa, bộ sa y màu đen nhạt trên người y cũng thật kỳ lạ, dù có vệt máu dính vào cũng nhẹ nhàng trôi tuột đi, thế nên trên áo chẳng hề có lấy một vết máu. Tất nhiên, cũng có thể là do không nhìn thấy được.

Trường Sinh vất vả kéo người này đi, đã nhìn thấy rồi thì không thể làm ngơ được. Trước đây chính nàng cũng đột ngột xuất hiện bên bờ suối, ông nội không hề cảm thấy hành tung của nàng khả nghi mà vẫn cứu nàng, bây giờ không thể vì người này trông có vẻ khả nghi mà không cứu được.

Chỉ là người này toàn thân đầy thương tích, không thể trực tiếp đưa đến y quán. May mà nàng vừa mới mua một đống thuốc thông dụng, trong đó có kim sang dược, đúng lúc có thể dùng tới.

Nam tử kia nhìn không thấp, nhưng thực tế lại không có bao nhiêu trọng lượng, Trường Sinh dốc sức kéo nên cũng kéo đi được. Sau bao vất vả kéo được đến bên xe bò, người đang được kéo bỗng nhiên mở mắt. Đó là một đôi mắt đen láy, dưới sự phản chiếu của tuyết trắng lại có ánh xanh nhàn nhạt.

Khi nhìn vào đôi mắt ấy, luôn có cảm giác như cả người mình sắp bị hút vào trong. Tóm lại, đây là đôi mắt xứng với dung mạo của y, thậm chí còn tăng thêm vài phần khí chất hơn cả lúc y nhắm mắt.

Đẹp thật đấy.

Nhưng lúc này, trong đôi mắt ấy lại tràn ngập sự chán ghét nồng đậm.

"..."

Trường Sinh nhìn thấy y mấp máy môi, nhưng cuối cùng vì vết thương quá nặng, y không thể thốt ra lấy một chữ rồi lại ngất đi.

Được thôi, Trường Sinh có chút bất lực, nhưng vẫn cố hết sức kéo y lên xe bò. Tất nhiên, va chạm là không thể tránh khỏi, cuối cùng nhìn nam tử nằm trong thùng xe, Trường Sinh hơi chột dạ.

Vết thương trên người nam tử này sẽ không liên quan gì đến mình chứ? Ừm, chắc là không liên quan đâu.

Trường Sinh tự an ủi mình một câu, rồi ngay trong thùng xe bôi thuốc cho vị mỹ nhân này. Trường Sinh năm nay mới bao nhiêu tuổi, nhìn cơ thể nam tử này cũng không cảm thấy ngại ngùng gì, chỉ thấy da dẻ người này trắng thật, nhưng vết thương cũng nhiều thật.

Trường Sinh chỉ có thể thầm cảm thấy may mắn vì lần này mình mua khá nhiều thuốc. Tạm thời bôi thuốc cho y xong, Trường Sinh liền đánh xe bò về nhà.

Dù trên đường Trường Sinh có cố ý tăng tốc, nhưng vì dọc đường trì hoãn nên khi về đến nhà, trời đã tối muộn.

Dọn dẹp đơn giản một chút, Trường Sinh nấu một ít cháo thịt, bưng một chậu nước nóng đến lau vết máu trên người y. Vết thương trên người này đúng là nhiều thật, đến khi lau sơ qua một lượt, chậu nước trong tay Trường Sinh gần như đã chuyển thành màu đỏ.

Bôi thuốc lại một lần nữa, Trường Sinh thở phào nhẹ nhõm, rồi định bưng nước ra ngoài. Đúng lúc này, người vốn đang nhắm nghiền hai mắt kia, hàng mi khẽ động đậy, rồi từ từ mở mắt ra.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »