“Xúc xắc may mắn” có thể ảnh hưởng đến kết quả, bất kể quá trình có khó tin đến mức nào, cũng chẳng cần quan tâm có bao nhiêu sự trùng hợp tồn tại, chỉ cần khoảnh khắc xúc xắc được gieo xuống, kết quả chắc chắn sẽ thành công.
Đây là năng lực duy nhất và cũng là năng lực cấp "bug" của xúc xắc may mắn, ở một mức độ nào đó, nó có thể thao túng vận mệnh.
Tuy nhiên, năng lực này không phải không có hạn chế. Ngoài việc một tuần chỉ được dùng một lần ra, những chuyện tuyệt đối không thể xảy ra thì xúc xắc may mắn cũng bó tay, nó chỉ có tác dụng với những việc có xác suất thành công.
Hơn nữa, sử dụng xúc xắc may mắn phải hết sức cẩn trọng, không phải chuyện gì cũng thích hợp để dùng.
Ví dụ, bạn muốn thuyết phục bạn bè cho vay tiền, nhưng vì trước đó bạn đã vay rất nhiều lần mà chưa trả, nên xác suất thành công rất thấp.
Lúc này nếu dùng xúc xắc may mắn, kết quả cuối cùng đúng là người bạn đó sẽ cho bạn vay tiền, nhưng quá trình thì...
Rất có thể trên đường đi tìm bạn, bạn sẽ gặp tai nạn xe cộ, bị đưa vào bệnh viện trong tình trạng thê thảm, người bạn kia thấy bạn đáng thương quá nên mới đồng ý cho vay...
Như vậy thì đúng là được không bù nổi mất.
Sức mạnh là một con dao hai lưỡi, một mặt sát thương địch, một mặt gây hại cho chính mình, đặc biệt là loại năng lực có thể ảnh hưởng đến nhân quả như bug này, khi sử dụng càng phải thận trọng.
Phải nói rằng sự cẩn trọng của Bùi Nhân Lễ đã phát huy tác dụng rất lớn. Cậu chưa bao giờ ỷ lại vào xúc xắc may mắn, hơn nữa ngay khi vừa lấy được, cậu đã làm một chiếc hộp có tác dụng che đậy linh quang để cất giấu nó đi.
Nếu không, ma pháp linh quang bùng phát khi sử dụng xúc xắc may mắn rất có thể sẽ biến đêm đen quanh thị trấn thành ban ngày, như vậy thì hoàn toàn không thể che giấu được nữa.
Sau khi tiêu diệt tên Thực Hồn Ma cầm đầu, kết giới bao phủ trên bầu trời thị trấn lập tức sụp đổ. Công việc còn lại chỉ là dọn dẹp đám lâu la, mà đám lâu la này hiển nhiên cũng không ngu, thấy tình thế không ổn liền lập tức bỏ chạy.
Bùi Nhân Lễ lười đuổi theo, dù sao nhiệm vụ chính của họ là bảo vệ công chúa Diệu Tiệp. Bất kể đám ác ma này là tình cờ chạy đến thị trấn gây chuyện, hay thực sự do Nhị hoàng tử sai khiến đến để thủ tiêu Diệu Tiệp, thì đối với Bùi Nhân Lễ cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Áo Tư Bản thì ngược lại hoàn toàn, hắn chỉ chào Bùi Nhân Lễ một tiếng rồi chạy đi truy đuổi đám ác ma đang bỏ trốn, ngay cả Khố Nhĩ Đặc vốn đang trốn trong giỏ tre cũng không biết đã đi từ lúc nào.
Điều này khiến Bùi Nhân Lễ vốn định giúp Áo Tư Bản xử lý vết thương do năng lượng tiêu cực xâm nhập cũng chẳng có cơ hội mở lời, người ta đã chạy mất dạng rồi.
Cái nhìn đánh cắp sự sống của Thực Hồn Ma sẽ dẫn đến sự xâm nhập nghiêm trọng của năng lượng tiêu cực, loại tổn thương này chỉ có thể chữa trị bằng "Phục hồi thuật" hoặc "Phục hồi thuật cao cấp".
Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại, vì Áo Tư Bản biết trong nhóm của Bùi Nhân Lễ có người thi triển thần thuật mà vẫn không nhờ vả chữa trị, tám chín phần mười là vì trong tay hắn có thuốc phục hồi, Bùi Nhân Lễ cũng không cần phải lo chuyện bao đồng.
Cặp lữ khách kỳ lạ này đuổi theo ác ma ra khỏi thị trấn, nhóm Bùi Nhân Lễ tất nhiên cũng không định ở lại đây lâu. Vốn dĩ họ định quay về lữ quán, ngồi xe ngựa rời đi ngay trong đêm, nhưng lại bị chặn đường giữa chừng.
Kết giới biến mất, những người dân thị trấn vốn chìm trong cơn ác mộng vì sương mù đỏ cũng đã tỉnh lại, họ lũ lượt chạy đến bày tỏ lòng biết ơn. Trong đó, một lão già tự xưng là thị trưởng nói năng hoa mỹ vô cùng, đặc biệt là khi Bùi Nhân Lễ nói "không cần báo đáp, chúng tôi còn có nhiệm vụ nên sẽ sớm rời đi", đối phương càng kích động bày tỏ muốn dựng tượng mỗi người bọn họ ở gần đài phun nước trung tâm thị trấn, đồng thời mời thi nhân tới chuyển thể sự kiện đêm nay thành kịch, sau này nếu có thời gian rảnh thì cứ ghé qua xem vân vân.
Cân nhắc đến khả năng sáng tạo nghệ thuật của các thi nhân, đến lúc đó câu chuyện này rất có thể sẽ bị biến tấu đến mức chính Bùi Nhân Lễ cũng không nhận ra nổi...
Tất nhiên, ngoài việc cảm ơn ra, thị trấn xảy ra chuyện lớn như vậy còn rất nhiều việc phải bận rộn suốt đêm.
Ví dụ như tái thiết, ví dụ như chôn cất người chết.
Thế giới ma pháp là vậy đấy, những nơi tập trung dân cư cấp làng xã không có hệ thống phòng thủ hoàn thiện như các đại đô thị, rất có thể vì một trận tập kích mà biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ.
Xét về khía cạnh tổn thất, lần này coi như là may mắn, chỉ có vài ngôi nhà bị hư hại ở các mức độ khác nhau, số người chết thậm chí còn chưa tới một trăm. Đối với một thị trấn bị ác ma tập kích mà nói, tổn thất như vậy đã xem như là cực kỳ nhỏ.
–‐‐——–‐‐——
Do bị yêu cầu tha thiết phải ở lại, nhóm Bùi Nhân Lễ đành nán lại thị trấn thêm một đêm, sau đó mới lên đường xuất phát.
Để tránh những kẻ truy đuổi và sát thủ có thể tìm đến, việc dừng chân tại thị trấn biên giới là lần cuối cùng. Họ tuân theo lộ trình mà Bùi Nhân Lễ đã vạch ra, chưa từng dừng lại ở bất kỳ ngôi làng hay thành phố nào, thậm chí còn không đi ngang qua, một mạch tiến về thủ đô Ngân Nguyệt Thành.
Sau bốn ngày bốn đêm di chuyển bằng xe ngựa, khi họ băng qua một thung lũng sông đã khô cạn từ lâu, ở phía xa trong tầm mắt sừng sững một thành phố khổng lồ màu bạc trắng.
Nó trông như thể đang lấp lánh dưới ánh mặt trời, cực kỳ nổi bật. Ở một bên là hồ nước rộng lớn như biển, vô số tàu hàng đang giương buồm trắng.
Đó chính là đích đến của họ, Ngân Nguyệt Thành.
Mặc dù họ vẫn còn phải băng qua một khu rừng mới tới được Ngân Nguyệt Thành, nhưng nếu rời khỏi thung lũng sông và đi đường lớn, thì không đầy hai ba tiếng là tới nơi. Đợi sau khi đưa công chúa trở về vương cung, nhiệm vụ lần này coi như hoàn tất.
Bốn ngày này yên bình một cách khó tin, không có sát thủ chuyên nghiệp bất ngờ nhảy ra, cũng không có tử sĩ do các lão gia quý tộc phái tới, càng không có ác ma hay thứ quái quỷ nào khác xuất hiện.
Không biết là bọn chúng đã từ bỏ, hay lộ trình Bùi Nhân Lễ vạch ra quá phức tạp khiến chúng không thể theo dấu.
Tuy nhiên, dù đã sắp tới đích nhưng tinh thần của mọi người có vẻ không cao lắm.
Anna luôn cảnh giác quét mắt nhìn xung quanh, đối với sự tồn tại của Ngân Nguyệt Thành không hề có chút phấn khích nào, cô không muốn nhìn thấy ác ma thêm lần nào nữa.
Khải Mễ Nhĩ có lẽ vẫn còn chưa thể nguôi ngoai, hai mẹ con bị ác ma sắt rỉ giẫm chết gần như đã trở thành tâm bệnh của cậu ta, mấy ngày nay thường xuyên nghe cậu ta thở dài không báo trước.
Kha Tái Đặc có lẽ là người bình thường nhất, cô vẫn như mọi khi, lẩm bẩm với con búp bê rơm của mình, thỉnh thoảng còn dùng thịt hoặc nội tạng dính máu (săn được) để làm nghi lễ tế tự, nhìn cứ như hiện trường tà giáo vậy...
Hay nói cách khác, bình thường cô ấy đã ở trạng thái không bình thường rồi, nên bây giờ trông lại là người bình thường nhất.
Còn nhân vật chính là công chúa Diệu Tiệp, mấy ngày nay cũng đầy vẻ lo âu.
Cô nói với Bùi Nhân Lễ một cách chắc nịch rằng nhị ca của mình không thể nào cấu kết với ác ma, nhưng nếu suy nghĩ kỹ lại, nếu con người thực sự bị dồn vào đường cùng, thì còn gì gọi là giới hạn nữa? Mọi thủ đoạn đều có thể được sử dụng trước sự sinh tồn.
Bùi Nhân Lễ không hiểu về tâm lý trị liệu, dù sao đây cũng chẳng phải vấn đề của cậu, tất nhiên cậu cũng chẳng bận tâm. Vì vậy, người duy nhất cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy Ngân Nguyệt Thành chỉ có mình cậu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhiệm vụ hộ tống lần này quả thực tốn công tốn sức, Bùi Nhân Lễ đã quyết tâm, sau này tuyệt đối không nhận mấy cái đơn hộ tống như thế này nữa, thù lao có cao đến mấy cũng không bù nổi sự phiền phức.
Dù sao Ngân Nguyệt Thành cũng ở ngay trước mắt rồi, muốn phiền não thì sau khi an toàn có khối thời gian mà phiền não. Bùi Nhân Lễ bảo mọi người hãy phấn chấn lên, lạy ba lạy cũng đã lạy rồi, không thiếu gì một cái cúi đầu này, không thể để rơi xích vào lúc này được.
Xe ngựa khởi động lại, con Mị Ảnh Câu kéo xe có chút bất mãn, liền bị Bùi Nhân Lễ dùng hai quả táo dỗ dành.
Họ từng bước đi ra khỏi thung lũng sông gập ghềnh, men theo con dốc thoai thoải đi xuống, chuẩn bị tiến vào đường lớn để thẳng tiến tới Ngân Nguyệt Thành.
Và ngay lúc này, Anna đang phụ trách đánh xe đột nhiên nói:
“Phía trước có động tĩnh, hình như có rất nhiều người.”
Bùi Nhân Lễ vừa nghe thấy, trong lòng lập tức thắt lại.
Cậu vội vã bước nhanh hai bước, từ trong khoang xe chạy ra bên cạnh Anna:
“Ở đâu?”
“Trong khu rừng hai bên đường lớn, hình như có người đi ra.”
Nghe thế nào cũng giống như phục kích.
Trinh sát của Bí Pháp Nhãn không phải là vô địch, dù sao thứ này không có chức năng nhìn xuyên thấu, nếu trong rừng có người nấp thì Bí Pháp Nhãn cũng hoàn toàn không nhìn thấy.
Vì vậy cậu vội vàng truyền tin cho những người khác, ra hiệu cho họ cảnh giác.
Rất nhanh, đúng như lời Anna nói, ngọn cây cách đó không xa rung chuyển dữ dội, ngay sau đó liền thấy rất nhiều binh lính vũ trang đầy đủ từ trong rừng đi ra, và đang tiến về phía vị trí của họ.
Vãi thật? Chẳng lẽ Nhị hoàng tử đã kế vị rồi, trực tiếp điều động quân đội đến đối đầu với chúng ta?
Bốn ngày du hành ngoài hoang dã không bước chân vào làng mạc, an toàn nhanh chóng thì đúng thật, nhưng việc thu thập tin tức thì bằng không.
Bùi Nhân Lễ chỉ biết thời gian trước quốc vương đột ngột qua đời, cả vương quốc Áo Lai Ân đều đang để tang, người kế vị tiếp theo vẫn chưa được quyết định.
Cậu không thể nào biết được trong bốn ngày mình di chuyển ngoài hoang dã liệu có xảy ra biến cố gì hay không.
Nếu bị quân đội vây quét, thì tình hình đúng là không ổn chút nào.
Họ đang ở vị trí cửa ra vừa rời khỏi thung lũng sông, quay đầu quay lại đường cũ sẽ vì đường sá gập ghềnh mà tốc độ giảm đi đáng kể, còn nếu liều mạng xông qua hoặc đi đường vòng...
Thì hơi quá sức rồi, đặc biệt là khi Bùi Nhân Lễ nhìn thấy đám binh lính này không chỉ có bộ binh nhẹ và bộ binh nặng, mà thậm chí còn có mấy chục kỵ binh xông ra.
Bùi Nhân Lễ đang nghĩ cách, những người khác nghe tin có binh lính xuất hiện cũng lũ lượt chen đến trước khoang xe để xem, lúc này Diệu Tiệp đột nhiên nói:
“Đợi đã, người kia hình như là đại ca của tôi.”
Trong lúc nói chuyện, đám binh lính từ trong rừng đi ra đã xếp xong đội hình, đa số bộ binh đi chậm rãi theo sau, còn kỵ binh thì xông thẳng về phía xe ngựa của họ.
Đợi khi khoảng cách gần hơn một chút, Diệu Tiệp khẳng định:
“Không sai, đó là đại ca của tôi!”
Có lẽ vì phấn khích khi thấy người thân, lần đầu tiên trong bốn ngày qua Diệu Tiệp nở nụ cười.
Mọi người nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, vì là đại ca của Diệu Tiệp, nên đám binh lính này không phải được phái đến để vây quét họ, không cần phải đối đầu trực diện với lực lượng chính quy.
Rất nhanh, kỵ binh như gió cuốn chạy đến gần xe ngựa, một người mặc áo giáp từ trên ngựa nhảy xuống, lập tức không thể chờ đợi được nữa mà hét lên:
“Diệu Tiệp! Diệu Tiệp, em có ở trên xe không!”
“Ca! Em ở đây!”
Lúc này mọi người mới vừa xuống xe, Diệu Tiệp lập tức phóng vọt tới, ngay cả lúc chạy trốn cũng chưa bao giờ thấy Diệu Tiệp hành động nhanh như vậy.
Tiếp theo là một khung cảnh cảm động khi anh em gặp lại nhau, nếu vị Đại hoàng tử này không bế Diệu Tiệp lên xoay vòng vòng khiến chính mình chóng mặt ngã lăn ra đất không bò dậy nổi thì sẽ càng hoàn hảo hơn...
Đột nhiên cảm thấy khí chất của vị hoàng tử này hơi quen quen.
Loay hoay một hồi lâu, đám đông bộ binh đi theo phía sau đều đã đến nơi, Diệu Tiệp ra hiệu cho nhóm Bùi Nhân Lễ đi qua.
“Ca, mấy vị này là mạo hiểm giả đến từ Nạp Tư Bạt, nếu không nhờ họ bảo vệ, chắc chắn em đã không thể quay về.”
Vị Đại hoàng tử này vừa nghe thấy, lập tức tháo mũ giáp, nắm lấy hai tay Bùi Nhân Lễ lắc mạnh liên hồi:
“Diệu Tiệp là người thân gần gũi nhất của ta, bất kể ngôn từ nào cũng không thể diễn tả được lòng biết ơn của ta. Đúng rồi, các người đã ăn cơm chưa? Ta đã đặc biệt chuẩn bị yến tiệc rồi.”
Vương tộc các nước chư hầu ven sông bị bệnh gì vậy? Lúc kích động lại thích túm lấy cái gì đó sao?
Ở Bố Lôi Ốc là thế, đến Áo Lai Ân vẫn y như vậy.
Quá đáng hơn là, vị Đại hoàng tử này vừa nói vừa khóc, mà còn không phải kiểu rơi vài giọt nước mắt tượng trưng cho diễn xuất, mà là khóc rống lên chẳng hề quan tâm đến việc có người ngoài ở đó.
Đám binh lính bên cạnh dường như đã quen với việc này, còn ân cần đưa khăn tay tới...
Bùi Nhân Lễ đột nhiên nhớ ra tại sao cậu lại thấy khí chất của vị Đại hoàng tử này quen quen, vì hắn khiến Bùi Nhân Lễ liên tưởng đến Ma Ân.
Nói cách khác, vừa là soái ca tóc vàng, vừa là kẻ tấu hài.