Đặc Công Tà Phi

Lượt đọc: 7412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »
Chương 279

❊ ❊ ❊

Vô Ngân công tử không phải thần tướng, đại quân Long Diệu cũng chẳng phải thiên binh. Sở dĩ bọn họ không để lộ chút phong thanh, như thiên binh thần tướng có thể phi thiên độn thổ, từ hoàng triều Long Diệu xa xôi vạn dặm, thần không biết quỷ không hay xuất hiện ở đây, đơn giản vì Vô Ngân công tử phát huy tế bào não.

Nửa tháng trước, Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhận được một bức thư mật do Vô Ngân công tử dùng bồ câu đưa thư, trên mặt viết: "Cửu hạn phùng cam vũ, tha hương ngộ cố tri." cộng với hình vẽ trên mặt sau thư. Cửu hạn phùng cam vũ và bức tranh hai con ngựa chiến mãnh liệt chọi đầu, trên đầu đội vòng hoa đỏ là cách thức kín đáo của Vô Ngân công tử gián tiếp nói với bọn họ thời gian cụ thể lúc y và đại quân Long Diệu tới nơi. Đó là -- Khi Tây Thần và Thương Nguyệt đại chiến, sắp chém giết rơi đầu chảy máu, y và đại quân Long Diệu nhất định sẽ chạy đến kịp thời.

Mà tha hương ngộ cố tri và bức tranh hai con rồng đang quấn vào nhau, đôi mắt bốc lên lửa giận hừng hực bị một tên ăn xin dùng chiếc chén bể đâm mạnh vào mũi rồng. Tương tự, đó cũng là cách thức kín đáo của Vô Ngân công tử để nói cho hai người rằng phương pháp hoàn mỹ giúp y và đại quân Long Diệu đến nơi. Đó là -- Tránh tai mắt của Thái tử Bắc Dực, để Tây Thần và Thương Nguyệt "yên tâm" đánh nhau, y và các binh sĩ sẽ cải trang thành dáng vẻ ăn xin, xin ăn dọc đường để đến ranh giới Tây Thần và Thương Nguyệt. Hntb-dđLQĐ

Đệ tử Cái Bang trải rộng thiên hạ, chỉ cần nơi có người, nhất định sẽ có ăn xin xuất hiện. Vì vậy -- Tai mắt thăm dò tin tức của Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong có rộng hơn nữa thì những tai mắt đó chỉ chú ý đến phố lớn ngõ nhỏ có tung tích đại quân Long Diệu hoặc có nhóm nhân vật khả nghi xuất hiện hay không. Cho dù bọn hắn có tai thính mắt tinh cũng sẽ không lường trước được... tên ăn xin khiêng bao tải to, cầm chiếc chén bể dơ bẩn, kêu la xin canh thừa cơm cặn dưới mí mắt bọn hắn; thậm chí còn cố tình khiêu khích, nhảy lên trước mặt bọn hắn để kêu loạn lên "Đại gia xin hãy thương xót, bố thí vài đồng tiền", thực ra lại là mục tiêu nguy hiểm mà bọn hắn đề phòng -- binh sĩ Long Diệu.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tươi cười đầy phong tình, không để tâm đảo qua Tiêu Hàn đang biến sắc mặt. Rõ ràng có thể dùng linh lực trong cơ thể không tốn chút sức lực để nói với Vô Ngân công tử đứng trên đỉnh núi nơi xa, nhưng nàng cố tình đưa hai tay lên khum lại thành loa, giả bộ la hét lạc cả giọng: "Vô Ngân công tử, phu thê chúng ta đụng phải một vấn đề khó giải quyết. Trước giờ ngươi túc trí đa mưu, đề xuất cho chúng ta một vài chủ ý để giải quyết được không?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, sắc mặt hoảng sợ của binh sĩ tam quốc vọt lên mức độ cao nhất.

-- Cái gì cơ? Nam tử thiên tiên áo trắng bồng bềnh, phong thái phiêu dật xuất trần như tiên tử này lại là Vô Ngân công tử hành tung thần bí khó lường ư? Trong truyền thuyết, chẳng phải Vô Ngân công tử hiếm khi giao thiệp với giang hồ, không thiết quan tâm chuyện hồng trần sao? Trong truyền thuyết, chẳng phải Vô Ngân công tử thích sạch sẽ nghiêm trọng sao? Vô Ngân công tử sợ chân dính đất, sợ y phục dính bụi bặm, cho dù ra ngoài cũng phải ngồi kiệu do bốn nam tử trẻ tuổi khiêng, sao hiện tại, y không những ra khỏi kiệu, mà còn không sợ áo trắng bám bụi cưỡi trên lưng chiến mã? Hơn nữa nhìn dáng của y cứ như Đại tướng quân Long Diệu.

Vô Ngân công tử cười tươi hơn, dùng nội lực hùng hậu đưa âm: "Vấn đề khó giải quyết ra sao, nói nghe thử một chút!"

"Đại quân tam quốc chống cự hàng phục Long Diệu, ắt Long Diệu nên cho đại quân tam quốc một tang lễ long trọng. Nhưng không ngờ rằng, trong đội ngũ của đại quân Bắc Dực có đến năm vạn thân nhân già yếu chửa trẻ, một khi đưa ra tang lễ sẽ giết nhầm tất cả bọn họ." Thượng Quan Ngưng Nguyệt như một học sinh ngu dốt lại gặp phải vấn đề khó khăn tận trời, khiêm tốn thỉnh giáo phu tử thông tuệ, thoạt như nói với Vô Ngân công tử nhưng thật ra là nói với tất cả mọi người: "Năm vạn thân nhân vô tội, phu thê chúng ta thật sự không muốn giết nhầm bọn họ. Nhưng muốn phu thê chúng ta bỏ qua cho đại quân tam quốc, đó là điều tuyệt đối không thể xảy ra. Vô Ngân công tử, ngươi nói... làm sao mới ổn thỏa?"

"Rất đơn giản! Nếu đại quân tam quốc cố ý không hạ mình, các ngươi không thể ban tang lễ long trọng thì Vô Ngân rất vinh hạnh dẫn tinh binh Long Diệu để bao vây đại quân tam quốc." Giọng điệu nhẹ nhàng không nhanh không chậm của Vô Ngân công tử, tựa như một phu tử thông tuệ đang kiên nhẫn giảng dạy cho học sinh của mình: "Đến lúc đó, phu thê ngươi sẽ có đủ thời gian để bồi dường tình cảm với đại quân tam quốc rồi. Đối với tình cảm sâu đậm của các ngươi dành cho quân lính tam quốc, tin rằng bọn họ sẽ không chống cự quy hàng nữa. Kết cục như thế chẳng phải hoàn mỹ hơn sao?"

Rõ ràng tất cả đều ở trong kế hoạch nhưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại ra sức diễn kịch, như bỗng nhiên hiểu rõ, lúc này mới gật đầu. Đôi mắt xinh đẹp mê lòng người nhưng cũng đầy ma mị quét qua binh sĩ tam quốc. Nàng dùng linh lực trong cơ thể, dịu dàng đưa giọng nói vào trong lỗ tai mọi người: "Đại quân tam quốc Bắc Dực, Thương Nguyệt, Tây Thần nghe đây: Nếu các ngươi chủ động quy hàng Long Diệu thì lập tức sẽ là người một nhà tương thân tương ái với tinh binh Long Diệu. Ngược lại, chỉ có thể uất ức các ngươi, tinh binh Long Diệu sẽ giam cầm các ngươi ở đây, bồi dưỡng tình cảm với các ngươi thật tốt."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm tay trong tay, tim liền tim, mũi chân nhún lên. Hai phu thê lấy khí thế sét đánh không kịp bịt tai đạp lên đầu những binh lính Bắc Dực phía sau lưng Tiêu Hàn, hạ xuống bên cạnh Vô Ngân công tử trong nháy mắt. Ngay sau đó, chỉ thấy hai phu thê nhấc tay, túm Vô Ngân công tử xuống khỏi lưng ngựa rồi lôi y vào trong đội ngũ của đại quân Long Diệu, tìm một chỗ thoải mái chuyện trò vui vẻ.

Thấy tình hình này -- binh lính Tây Thần, Thương Nguyệt lại nằm sấp xuống đất lần nữa, nằm trên xác người nhắm mắt lẳng lặng nghỉ ngơi. Ý trong lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã rõ ràng: Nàng sẽ không giết bọn hắn, ít ra thì trong thời gian ngắn sẽ không giết. Chỉ cần bọn hắn còn một hơi thở, quốc gia không bị Long Diệu nuốt trọn thì hy vọng vẫn sừng sững ở lại. Cho nên, trừ phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt giết bọn hắn, bằng không bọn hắn nhất định phải dùng mạng mình nỗ lực chống chọi đến một khắc cuối cùng. Trước mắt, bọn hắn đã kiệt sức, việc cần thiết nhất là phải nhắm mắt nghỉ ngơi. Bởi vì nếu bọn hắn không nghỉ ngơi, cho dù nàng không giết bọn hắn, Hntb-dđLQĐ chỉ sợ bọn hắn cũng mất sức mà chết.

Dạ Dật Phong và Địch tướng quân lặng lẽ liếc nhìn nhau, sau đó lại giận dữ liếc Tiêu Hàn, cuối cùng trợn mắt với đại quân Long Diệu. Sau đó, hai người khoanh chân ngồi xuống đất, hai tay đặt trên đầu gối, nhắm mắt nghỉ ngơi cùng các binh sĩ khác.

Về phần đại quân Bắc Dực nắm chặt binh khí trong tay, nhìn Tiêu Hàn. Dường như bọn hắn đang thầm nói: Thái tử, đối với chúng ta mà nói, bị bao vây là một loại sỉ nhục to lớn. Chúng ta không sợ chết, để cho chúng ta liều mạng với đại quân Long Diệu đi.

Tiêu Hàn nhận được ánh mắt tình nguyện chịu chết cũng không muốn chịu nhục của binh lính, lắc đầu rồi tìm một tảng đá lởm chởm để ngồi xuống, khổ sở nhìn trời. Tuy năm vạn dân chúng Bắc Dực già yếu chửa trẻ là một chiêu liều, nhưng cũng là một chiêu diệu kế. Nếu Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm lấy mạng từng người thì sợ rằng dù có dùng hết sức lực cũng chẳng giết hết được mấy trăm vạn đại quân Bắc Dực. Cho nên, bọn họ chỉ phát huy bản lĩnh long trời lở đất, hoặc đòi sấm gọi chớp, hoặc đốt lửa đông băng mới có thể dễ dàng khiến đại quân Bắc Dực chết hết trong nháy mắt.

Nhưng -- Bởi có năm vạn dân chúng vô tội, không thể để dân chúng chết theo, từ đó gánh vác tiếng xấu thiên cổ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm chỉ có thể từ bỏ bản lĩnh nghiêng trời lệch đất, không thể làm gì đại quân Bắc Dực.

Hắn ngàn tính vạn tính nhưng không ngờ Vô Ngân công tử sẽ dẫn theo tinh binh Long Diệu xuất hiện ở những ngọn núi xung quanh, ngăn chặn con đường rút lui của đại quân Bắc Dực. Hiện tại, cho dù Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm không ra tay, đại quân Bắc Dực ở địa thế sườn núi bất lợi tuyệt đối không phải đối thủ của tinh binh Long Diễu chiếm cứ địa thế có lợi nhìn xuống từ trên cao. Vì thế, hắn không muốn nhìn thấy đại quân của mình thương vong thảm thiết, trừ bị vây ra thì còn nghĩ ra biện pháp nào nữa? Trận chiến đấu mưu đấu trí này, Hntb-dđLQĐ hắn... vẫn thua Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, hơn nữa còn thua thê thảm.

Thấy Thái tử nhà mình lắc đầu, không để bọn họ liều chết đánh một trận, binh lính Bắc Dực ủ rũ cúi đầu, đôi mắt u ám nhìn xuống chân.

Đại quân Long Diệu đứng trên đỉnh núi, im lặng như tờ.

Đại quân Bắc Dực chán nản đứng bên sườn núi.

Đại quân Thương Nguyệt, Tây Thần nằm sấp hoặc nằm ngửa trên núi thi thể, nhắm mắt ngủ dưới chân núi.

Đại quân tứ quốc tập trung, vốn phải trình diễn một vở kịch máu tanh tàn khốc. Nhưng vì Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm sắp xếp biến thành một màn kịch câm lạ lùng thiên cổ khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười.

Mọi người đều ngổn ngang trong gió, mà gió xuân lại nhộn nhạo...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 199-2 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 319 Chương 319-2 Chương 320 Chương 321 Chương 321-2 Chương 322 Chương 322-2 Chương 322-3 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 327-3 Chương 328 Chương 329-1 Chương 329-2 Chương 329-3 Chương 330-1 Chương 330-2 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 331-3 Chương 332-1 Chương 332-2 Chương 333 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335 Chương 335-3 Chương 335-4 Chương 335-5
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ảnh lạc nguyệt tâm

Truyện bạn đang đọc dở dang